Die ersten 187 Zeilen.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
NGUYÊN TÁC WEBTOON SWEET HOME CỦA KIM CARNBY VÀ HWANG YOUNG CHAN
Đó là gì vậy?
Chắc kế hoạch thất bại.
Không thể gây mê.
Cô có thể sẽ chết vì sốc.
Dù phẫu thuật thành công,
thì có thể chết vì nhiễm trùng.
Tôi không trách cậu.
Tôi hứa.
Cút đi, đồ khốn!
Sống nhé.
Cầm lấy. Chúng ta phải bảo vệ nơi này.
Này, tỉnh lại đi!
Cô ấy sẽ thế nào?
Bây giờ đến lượt anh.
Vì chỉ còn biết nhờ Chúa.
Không đâu.
Là phụ thuộc vào Ji Su.
Đừng lo.
Ji Su nhất định sẽ tỉnh dậy.
Sao anh biết chắc?
Cô ấy bảo đã chọn cuộn chỉ ở tiệc thôi nôi.
Cô lấy chiếc xe yêu quý của tôi đi để đổi lấy con quái vật đó à?
Xin lỗi ông.
Thế nào?
Nó vẫn chạy tốt chứ?
Vâng.
Vậy là được.
Vậy chắc nó cũng không còn luyến tiếc gì nữa.
Tôi chỉ tìm thấy một cái.
Vậy cũng không lỗ vốn.
Cô có nhiều khách thật.
Cha Hyun Su ổn chứ?
Câu hỏi đầu tiên là Cha Hyun Su à?
Trả lời tôi đi. Không có triệu chứng lạ chứ?
- Cô thì sao? - Sao cơ?
Với tôi, cô hay Hyun Su đều như nhau.
Cậu nói vậy là sao?
Cô Seon Yeong nói rồi
chuyện cô mang thai.
Đó là chuyện tôi phải biết.
Vậy thì sao?
Cậu sẽ nhốt tôi lại à?
Sao vậy được?
Cô chưa thành quái vật.
Dù cũng là bom nổ chậm.
- Tôi sẽ không cho mọi người biết. - Tùy cậu.
Tôi chưa bao giờ làm theo ý mình. Tôi chỉ làm điều cần làm.
Cô nói đi.
Bên ngoài thế nào, làm sao cô có thể quay về bình an.
- Kể chi tiết. - Cậu nói trước đi.
Ở đây đã có chuyện gì, Cha Hyun Su thế nào rồi?
Từng chi tiết một.
Tất cả.
Nếu đã tỉnh thì phải ra ngoài chứ.
Sao vẫn nằm đây?
Tôi đang trốn ông đấy.
BÌNH XỊT ĐỊNH LIỀU
Cái này ở đâu ra vậy?
Không cần biết.
Giữ gìn sức khỏe đi.
Hiểu chưa?
Thật là. Cái tên ngu ngốc này!
Đó là cách ông ấy cảm ơn đấy.
Anh về rồi à?
Giờ uống mỗi ngày à?
Ở đây đâu có gì để trộm, mà anh siêng thật.
Một con chuột cứ lảng vảng ở đây.
Anh làm gì vậy?
Ở tiệc thôi nôi, anh đã chọn gì?
Gì cơ?
Thì ở tiệc thôi nôi, họ bày ra nhiều thứ như bút chì, tiền, cuộn chỉ
trước mặt đứa bé.
Nếu chọn bút chì thì sẽ học giỏi,
chọn tiền thì sẽ giàu có
và chọn cuộn chỉ thì sẽ sống lâu.
Đó là tục lệ rồi mà.
Tôi không nhớ.
Thôi nào.
Dĩ nhiên anh không nhớ rồi.
Phải xem ảnh hoặc bố mẹ kể cho mới biết.
Cháy rụi cả rồi.
Không còn lại gì cả.
Tôi học được rằng
Chúa không mang đến cho ta những việc ta không thể cáng đáng.
Nhưng có vẻ Người đã đánh giá con người quá cao.
Cậu bé mà cô nói đến
phải sống được hơn 15 ngày đấy.
Cô làm gì vậy?
Triệu chứng đầu tiên của cậu là gì? Chảy máu mũi? Ngất xỉu?
Đó chính xác là khi nào?
- Gì cơ? - Ráng nhớ lại đi.
Đó đâu phải ngày thường. Ngày cậu thành quái vật.
Nó còn nói chuyện với cậu.
Cậu có nghe không?
Có.
Cậu có từng thoát khỏi nó hoàn toàn chưa?
Có à? Làm cách nào?
Trả lời đi!
Chỉ là tôi muốn sống thôi.
Sao cô lại làm vậy với tôi?
Có những người khác cũng chịu đựng được.
Chính phủ đã thí nghiệm trên họ
để tìm cách ngăn tình hình này.
Thí nghiệm có thành công không?
Cậu phải hỏi điều khác chứ.
Xem những người bị thí nghiệm như cậu thế nào rồi.
Tôi đã gặp quân đội.
Nói đúng hơn là bị họ bắt.
Tôi đã nói về cậu với họ.
Vì tôi…
cũng muốn sống.
Đây này.
- Tuyệt. - Sảng khoái quá.
Thêm lần nữa đi.
Ôi trời, cô hiệu trưởng.
Tôi tưởng cô bị cháy nắng, hóa ra là bẩn.
Ăn với chả nói.
Ý tôi là cô tươi tắn hơn rồi.
Trong đống bưu kiện đấy. Cho cô một cái nhé?
Thôi khỏi, không dùng nó tôi cũng đủ đẹp rồi.
- Anh Seung Wan cần đấy. - Tôi không cần.
Tôi…
Tôi phải ra ngoài thôi.
Bắt đầu có triệu chứng rồi.
Lẽ ra tôi phải nói sớm hơn.
Là do tôi không muốn tin mình bị nhiễm.
Xin lỗi.
Tôi không thể
khiến mọi người gặp nguy hiểm.
Tôi nên ra ngoài trước khi quá muộn…
- Dù vậy thì cũng đừng ra ngoài. - Đúng đấy chị.
Chị vẫn còn là người mà. Ra ngoài là chết!
Ơ hay?
Nhưng mà
- cũng đâu thể để cô ấy ở đây. - Này!
Vậy ta bỏ phiếu nhé?
Hãy làm theo lòng mình.
Vì đuổi chị ấy đi
thật ra là tiếp tay giết người.
Tôi bỏ phiếu cho chị ấy ở khu giải trí.
Tôi cũng vậy.
Tôi nữa.
Cô ấy có thể chịu đựng như Hyun Su mà.
TRUNG TÂM GIỮ TRẺ PINOCCHIO
Cô vẫn ổn chứ?
Phụ nữ không nên để cơ thể bị lạnh.
Đặc biệt là cô Yi Kyung.
Giữ gìn sức khỏe nhé.
Chị dâu này.
Thật ra…
Chuyện xảy ra với đại ca,
chị đừng buồn quá nhé.
Xin lỗi chị.
Không đâu.
Cảm ơn cậu.
Chị à.
Chị sẽ ổn thôi.
Chúng ta sẽ gặp lại, nhé?
Tất nhiên.
Giữ gìn sức khỏe nhé.
Cô à.
Làm sao cậu chịu được vậy?
Làm sao cậu làm được thế?
Bây giờ tôi mới hiểu nhưng không thể làm gì cho cậu.
Tôi thật chẳng đáng mặt người lớn.
Xin lỗi cậu.
- Hôm nay thật muốn uống vài ly. - Lại nghiện rượu rồi đấy.
Cho nên da dẻ mới xấu vậy.
Có thật là
cô ấy sẽ chịu đựng được như Hyun Su không?
Mong là được như thế.
Tưởng chỉ khổ vì chồng, ai ngờ số chị ấy thật bạc bẽo.
Tướng mạo của cô mới bạc bẽo đấy.
Byeong Il nói đúng đấy.
Hôm nay nhất định phải uống một ly.
Gì thế này? Rượu Hàn Quốc à?
Màu sắc đỉnh thật đấy.
Rượu thế này uống thì tiếc quá.
Ngâm ít nhất đã bốn năm rồi nhỉ.
Có thể coi là rượu thuốc đấy.
Chị Yu Ri vừa ra ngoài.
Xử lý nhanh trước khi anh tôi quay lại nhé?
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Xin đừng quên nhiệm vụ.
Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.