Die ersten 200 Zeilen.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
TẬP 9
- Hết nói nổi. - Tránh ra.
Khỉ thật.
Thật là, thôi đi. Về đi.
Thôi nào.
Này, em mau lại đây.
Sao thím toàn dụ được mấy kẻ dở người thế này?
Dụ gì mà dụ?
Chết tiệt.
- Nói thật đi. - Sao nào?
Cậu thích Ha Ni à?
Tôi sao? Thích ai?
Bà cô đó sao? Thật là.
Tôi hỏi cậu có thích Ha Ni không mà.
Ừ. Hình như vậy đấy.
Có trộm.
Chuyện này là sao?
Thật à? Nhà chúng ta bị trộm sao?
Đúng là chó cắn áo rách.
Chúng ta có gì để trộm đâu chứ!
- Có trộm. - Bà cô, gì thế? Có trộm à?
Bà cô à, đừng lo.
Tôi từng phục vụ cho Hải quân,
tôi sẽ dạy cho tên trộm đó một bài học.
Tôi cũng từng là thành viên của đội đặc công,
- nên đừng lo, cứ giao cho tôi. - Điêu!
Tôi tra trên mạng thấy anh chỉ làm công ích.
Tôi đã khổ luyện bao nhiêu
để quay phim Giải cứu binh trưởng cuối cùng đấy.
Chỉ giỏi bốc phét!
Cậu thì biết cái gì.
Trời ạ, hai người thôi đi!
Gì vậy? Tiếng gì thế?
- Đừng đùa nữa. - Lại là cái giọng đó.
Gì thế?
Lấy tỏi và thánh giá đi.
Tại sao? Định ra ngoài à?
Cũng có thể là con mèo.
Vậy sao phải đem theo tỏi và thánh giá?
Đúng đấy. Sao phải đem theo những thứ đó?
Dù sao vẫn tốt hơn là đi tay không.
- Gì vậy… - Chết tiệt.
Ngươi ở đâu? Ra đây mau!
Ra đây!
- Trời ơi, sợ quá. - Rõ là nó đi về hướng đó.
Sợ quá.
Chết tiệt!
Anthony? Nhìn thấy ma à?
Tỉnh lại đi.
Giày thể thao?
- Khoan. - Gì vậy?
Sao ma lại đi giày thể thao?
Nói gì vậy? Ma đâu có chân.
- Gì vậy? Nó chạy kìa. - Nó bỏ chạy kìa!
- Nó chạy rồi. - Này!
- Bắt nó lại. - Này, đứng lại đó!
Đứng lại ngay.
- Đứng lại đó! - Này, tỉnh lại đi.
Gì thế?
Đi. Bắt con ma đó lại.
Gì vậy? Chuyện gì thế?
Này, đứng lại đó.
Này, ngươi là ai hả?
- Này! - Đứng lại!
- Này, đứng lại. - Đứng lại mau!
Cẩn thận.
Gì vậy…
- Đứng lại. - Này!
- Đứng lại đó. - Chết tiệt.
- Đại ca, anh đi đâu thế? - Seung Seok, bắt con ma đó!
Này…
- Này. - Cái quái gì vậy?
Chết tiệt. Anh cố tình à?
- Xin lỗi. - Tôi xin lỗi.
- Tôi cũng xin lỗi. - Cậu xin lỗi?
Cậu mất trí rồi mà.
- Anh mới mất trí. - Này, khoan đã.
Bây giờ không phải lúc đánh nhau. Phải đi bắt ma chứ?
Lát nữa tôi xử cậu.
Được thôi, Yang Chun Sik.
- Sao cậu biết? - Cái gì?
Tại sao cậu biết?
Vậy tên anh đúng là Yang Chun Sik rồi.
Đi bắt ma trước đã.
- Gì vậy? - Cái gì thế?
Gì thế? Bắt được rồi à?
Gì đây?
Cô là ai?
Tôi là ma.
Ma quỷ con khỉ.
Nói thật đi!
Sao lại đánh tôi?
Bây giờ người thuê nhà còn đánh cả chủ nhà à?
Chủ nhà?
Tôi xin lỗi.
Tôi không biết thời gian qua
con gái tôi giả làm ma để đuổi người thuê nhà.
Đã bảo là con muốn dùng phòng gác mái làm phòng làm việc mà.
Sao mẹ cứ cho thuê thế?
Tối ngày ăn chơi, cần phòng làm gì?
Con đâu có ăn chơi.
Con dạy hát cho các bà nội trợ trong khu này mà.
Vậy thím cũng không biết chuyện này?
Đương nhiên rồi.
Nếu biết thì sao tôi phải tốn cả đống tiền làm lễ trừ tà?
Gì đây? Vậy thím cũng biết nhà này có ma?
À, chuyện đó…
Thảo nào tiền thuê nhà lại rẻ như thế.
Trong lúc hai người ở đây, tôi tuyệt đối
sẽ không tăng tiền cọc và tiền thuê hàng tháng,
nên lần này bỏ qua cho chúng tôi nhé.
Giảm thêm 50,000 won cho tôi.
Nhưng so với thị trường thì cũng quá rẻ rồi…
Mẹ, chúng ta cứ báo cảnh sát…
Thôi, tôi biết rồi. Tôi sẽ giảm. Tôi giảm là được chứ gì.
- Ôi trời, con bé này! Đi ra. - Mẹ à…
Không làm được chuyện gì tốt đẹp à?
Mà này. Mấy người kia đi đâu rồi nhỉ?
Hai người đứng đó làm gì?
Chúng tôi đứng xem, tiếp tục đi.
Dù sao cũng vô tích sự.
À, định đánh hội đồng tôi sao?
Thật à? Sợ thì về đi.
Ai sợ cơ?
Dù sao cũng lộ rồi,
tôi sẽ cho cậu nếm mùi nắm đấm của trùm trường Hosu Yang Chun Sik.
Hôm nay cậu chuẩn bị rụng hết hàm răng ngay ngắn đó đi.
Lâu lắm rồi tôi không dùng đến nắm đấm.
Tôi đã định không làm như vậy vì đó là trò trẻ con,
nhưng xem đây!
Món Hàn, Trung, Tây.
- Đói bụng hả? - Không phải vậy!
Taekwondo, judo, kiếm đạo, nhu thuật.
Không thấy mấy đẳng à?
Tôi tưởng sẽ kết thúc chán ngắt, nhưng cũng cùng đẳng cấp đấy.
Này, hai người đừng xen vào.
Tôi biết rồi.
Đây là cuộc chiến…
- thật sự đấy. - Tôi cũng mong vậy.
Nhưng mà hai người đánh nhau vì chuyện gì thế?
Em cũng tò mò chuyện đó.
Mà cậu có nghĩ Anthony lại yêu mối tình đầu rồi không?
Chắc thế. Nhưng sáng nay anh ấy vẫn còn cằn nhằn về cô ấy mà.
Mà cậu kia là ai?
Cái cậu đầu bếp có bằng ấy.
- Bạn trai của cô ta à? - Em không rõ,
nhưng hình như anh ta đang cản trở anh Anthony.
Trời ạ, thật là.
Chuyện này sẽ chỉ làm chúng ta mệt mỏi hơn thôi nhỉ?
Hết nói nổi.
Mọi người đang đợi, nói thẳng luôn đi.
Lời cậu nói lúc nãy là thật lòng à? Chuyện cậu thích Ha Ni ấy.
Anh tò mò chuyện đó làm gì?
Nói thật là tướng mạo của cậu có thể cặp với bất kỳ ai mà.
Mà sao tự dưng lại bị cuốn vào bà cô một con như Ha Ni thế?
- Chẳng phải anh biết rõ lý do hơn tôi à? - Là gì?
Chị ấy lớn tuổi và là mẹ đơn thân,
nhưng vẫn rất ngầu và tự tin.
Là người phụ nữ ấm áp và tốt với tôi mà không có chút thành kiến.
Với cả, tôi không quan tâm anh và chị ấy có quan hệ thế nào trong quá khứ.
Nhưng nếu anh định trêu đùa chị ấy bằng cảm xúc xốc nổi ngày xưa
thì biến đi.
Cảm xúc xốc nổi ngày xưa? Còn cậu thì sao?
Tôi? Bây giờ tôi đang rất nghiêm túc.
Nên lần này, tôi sẽ làm siêu nhân cho bà cô…
À không, tôi sẽ trở thành Siêu Nhân
của Bahn Ha Ni.
Siêu Nhân?
Đúng là lỗi thời. Ít ra tôi cũng sẽ Người Sắt.
Ai đó?
Gì thế?
Sao cậu lại về đây?
Tôi đến giúp hai người dọn dẹp.
Chú đến sớm ghê. Bọn tôi dọn xong rồi.
Làm tốt lắm.
Cậu đến đúng lúc quá.
Tôi có chuyện muốn bàn bạc với cậu Yu Hyeon.
Chuyện gì thế?
Tôi nghĩ ra một ý tưởng cho cuộc thi.
Vậy chị muốn tạo ra loại bim bim
dành cho những người muốn nhưng không thể ăn bim bim?
Con nhớ đứa bé bị ốm sau khi ăn bim bim không?
À. Đứa bé bị dị ứng khi ăn bim bim mà con cho.
Tôi nhớ ra chuyện đó lúc Chun Sik bị chột bụng
ở quán gà rán.
Ai mà ngờ cũng có lúc Chun Sik có ích?
Dù sao thì con thấy ổn đấy.
Vâng, tôi thấy cũng không tệ.
Nhưng thị trường mục tiêu có nhỏ quá không?
Do đó tôi nghĩ mùi vị cũng quan trọng, để mọi người đều thích nó.
Ừ.
Đúng rồi.
Con thích điểm này ở bim bim.
- Xé gói bim bim ra. - Đúng rồi.
- Vừa ăn vừa tán gẫu. - Vừa ăn vừa tán gẫu.
Thử ăn cái này đi.
Ăn đi.
- Cũng là bim bim đấy. - Ngon quá!
- Ở đâu ra vậy? - Ngoài cửa hàng bán.
No comments yet. Be the first to leave one.