Die ersten 200 Zeilen.
"Lost" tập trước
Họ tới, họ đấu tranh.
Họ phá hủy, họ thối nát.
Luôn luôn kết thúc như vậy.
Chỉ kết thúc một lần thôi.
Tất cả những chuyện xảy ra trước đó chỉ là tiến trình thôi.
Tôi sẽ không giết Jacob đâu, Ben.
Anh sẽ làm.
- Làm điều tôi bảo anh làm đi, Ben. - Tôi muốn anh hiểu một điều.
Anh có lựa chọn.
Họ đang tới.
Mấy người của Dharma ở trạm thiên nga đấy
họ sẽ khoan xuống đất
và vô tình đụng phải một lỗ hổng năng lượng khổng lồ.
Tôi nghĩ tôi có thể phá hủy nguồn năng lượng đó.
Tôi sẽ cho nổ một quả bom hóa học. - Nếu chúng ta có thể làm được điều Faraday nói, chiếc máy bay sẽ chưa bao giờ bị đâm.
Chuyến bay 815 sẽ hạ cánh ở Los Angeles.
Mau lên đi bác sĩ, anh còn đợi gì nữa?
Chúng ta khoan phải lỗ hổng rồi!
Juliet!
Anh giữ được em rồi. Không, đừng bỏ ra!
Juliet!
Không!
Không! Không! Nào!
Nào!
Nào, đồ khốn kiếp!
Anh thấy đồ uống thế nào?
Ngon đấy.
Phản ứng đấy của anh đâu có mạnh cho lắm.
Thì đồ uống đâu có mạnh lắm.
- Đừng bảo với ai nhé. - Bí mật chỉ chúng ta biết thôi.
Thưa quý ông quý bà,
cơ trưởng đã bật nút "thắt chặt dây an toàn".
Xin hãy quay trở lại chỗ ngồi
- và thắt chặt dây an toàn. - Bình thường thôi mà.
Chồng tôi bảo máy bay thích ở trên không trung lắm.
Ông ấy nghe khá sáng suốt đấy.
Anh nhớ nói vậy với ông ấy
khi ông ấy quay trở lại từ nhà vệ sinh nhé.
Tôi sẽ làm bạn với bà đến khi ông ấy quay lại.
Đừng lo, sẽ không...
Anh bỏ ra được rồi đấy.
Không sao đâu, anh bỏ ra được rồi đấy.
- Có vẻ như chúng ta vượt qua được rồi. - Ừ, hiển nhiên rồi.
Xin lỗi về cú rung lắc nhé quý vị.
Chúng ta vừa đâm phải một lỗ hổng không khí lớn.
Từ giờ sẽ nhẹ nhàng thôi.
Lần sau em nhớ nhắc anh nhịn đi vệ sinh nhé.
Anh suýt chết trong nhà vệ sinh đấy.
Giờ anh hiểu cảm giác của quần áo trong máy làm khô là thế nào rồi.
Em nhớ anh.
Anh cũng nhớ em.
- Tôi xin lỗi. - Tôi xin lỗi, đây là chỗ của anh à?
- Tiếp viên bảo tôi là nó trống. - Không, không, tôi ngồi chỗ cửa sổ cơ.
À vâng.
Nghe này anh bạn, anh có phiền nếu tôi ngồi đây không?
Chỉ là anh bạn ngồi cạnh tôi ngáy to quá
- từ lúc cất cánh ở Sydney rồi. - Ừ, không thành vấn đề.
Cám ơn, người anh em.
Có gì à?
Không, không. Chỉ là anh...
Tôi đã từng biết anh ở đâu chưa nhỉ?
Tôi không chắc vậy đâu.
Desmond.
Jack.
Rất vui được gặp anh, Jack...
Hoặc là rất vui được gặp lại anh.
Không! Không! Juliet!
Anh giữ được em rồi. Không, đừng bỏ ra!
Juliet! Không!
Nào!
Nào, đồ khốn kiếp!
Này!
Có ai không?
Có ai không?
Này!
Này! Này! Kate!
Không sao đâu. Là tôi đây, Miles đây. Không sao đâu.
- Chuyện gì xảy ra thế? - Cái gì cơ?
Chúng ta đang ở đâu đây?
Tôi không- tôi không nghe thấy cô nói gì. Tai cô có bị ong ong không?
Cái gì thế?
Chúng ta quay trở lại rồi.
Trở lại đâu?
Không.
Đó có phải là chỗ công trường không?
Không.
Đó là cửa hầm thiên nga...
sau khi Desmond làm nổ tung nó.
Vậy là chúng ta không còn ở năm 1977 nữa hả?
Jack? Jack.
Có nghe thấy tiếng tôi không? Jack!
Chuyện gì xảy ra thế?
- Chúng ta đang ở đâu đây? - Ở căn hầm.
Cái gì? Họ đã xây nó rồi á?
Ừ, họ xây nó rồi.
Sawyer!
Mày sai rồi!
Đó là cái hầm thiên nga chết tiệt đấy.
Bị nổ tung hệt như lúc trước,
như trước khi chúng ta bắt đầu nhảy tưng xuyên thời gian!
Mày bảo mày có thể ngăn cho nó khỏi được xây cơ mà!
- Rằng máy bay của chúng ta sẽ không bao giờ bị đâm phải hòn đảo này cơ mà! - Thôi đi!
- Đây đâu có phải LAX! - Thôi đi!
Mày làm chúng ta nổ tung trở lại nơi khởi đầu này!
Ngoại trừ việc Juliet đã chết rồi!
Cô ấy chết rồi, thằng khốn kiếp, bởi vì mày sai rồi.
Sawyer...
Tôi xin lỗi.
Tôi cứ tưởng chúng ta đã phải...
Tôi cứ tưởng là sẽ thành công.
Có thành công đâu!
Ông đang xếp hàng à?
Không, tôi đang đợi bạn.
- Tôi xin lỗi, tôi không... - Không sao.
- Tôi không thấy anh đứng đó. - Không sao mà.
Trở lại chỗ ngồi thôi cưng.
Lasagna.
Không. Không cho em dùng dao và dĩa được, em yêu.
Ông nghĩ tôi sẽ làm gì chứ,
đâm ông rồi bỏ chạy à?
Này, phải để ý xung quanh chứ, anh bạn.
Xin lỗi, tôi không cố ý.
Nói đi. Làm ơn đi, một lần thôi.
- Tôi thực sự không muốn nói đâu, anh bạn. - Tôi thích mấy cái quảng cáo đó lắm.
Thôi nào, cứ nói thử giọng Úc đi,
rồi tôi sẽ để anh yên.
Được rồi, thôi được rồi.
Này! Chúc một ngày cục cục tác nhé, anh bạn!
Anh có biết đây là ai không?
Đây là ông chủ của nhãn hiệu Gà Ông Cluck đấy.
Và anh ta đang ngồi đây trên khoang hạng thường
- với chúng ta! Hử? - Thế thì thế nào?
Anh có phiền tôi hỏi anh,
làm thế nào mà một người như anh lại làm chủ cả một công ty lớn thế không?
Tôi thắng xổ số và tôi thích thịt gà,
nên tôi mua nó.
Tốt đấy.
Tốt cho anh đấy.
Anh biết không, anh thực sự không nên nói cho người khác biết là anh thắng xổ số đâu.
Vậy à? Tại sao lại không?
Bởi vì họ sẽ lợi dụng anh, đó là nguyên nhân tại sao lại không đấy.
Cám ơn lời khuyên, anh bạn, nhưng sẽ không có chuyện đó đâu.
Không hả?
Không. Chưa từng có điều xấu nào xảy ra với tôi.
Tôi là người may mắn nhất trên đời này.
Chuyện gì vừa xảy ra thế?
Tôi thấy có ánh sáng lóe lên.
Anh bạn ơi, ai quan tâm làm gì? Bầu trời vừa chuyển từ ban ngày sang ban đêm.
- Chuyện gì xảy ra thế? - Tôi nghĩ chúng ta vừa dịch chuyển thời gian.
Sao anh biết?
Tia sáng trắng xóa. Đau đầu. Không nghe thấy gì.
- Tôi đã từng bị vậy rồi. - Thế còn Jack và mọi người thì sao?
- Họ cũng bị dịch chuyển thời gian à? - Tôi không biết.
Họ lấy một cái xe và đi thẳng tới công trường rồi.
và rồi tôi nghe thấy tiếng súng--
- Anh nghe thấy không anh bạn? Sawyer đấy. - Anh ở lại đây với Sayid.
Hẳn quả bom đã phải nổ rồi.
Mày nghĩ quả bom đã nổ mà chúng ta còn đứng đây à?
Tôi không biết.
Đúng đấy! Mày đâu có biết! Chỉ một lần duy nhất này, mày đâu có biết!
Jack!
Sayid cần anh giúp.
- Anh ấy đâu? - Với Hurley ở chỗ cái xe.
Đi mất hai phút.
Anh ấy vẫn đang chảy máu. Chúng tôi không biết phải làm thế nào.
Cứu tôi với.
Vậy mày nghĩ sao hả bác sĩ?
Có sáng kiến nào tốt hơn để cứu Sayid không?
- Chắc còn một quả bom nữa ở quanh đây đấy. - Này, im đi!
Cứu với.
Juliet!
James?
Ôi chúa ơi.
Juliet!
Chúa ơi. Chúa ơi, kinh quá.
Đừng lo, anh bạn ạ.
Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Khi tôi chết...
Anh nghĩ điều gì sẽ xảy đến với tôi?
Cố đừng nói gì hết, anh bạn.
Tôi đã tra tấn nhiều người hơn tôi có thể nhớ nổi.
Tôi đã giết người.
Cho dù tôi có đang tới nơi nào đi nữa...
Nơi đó cũng không tốt đẹp gì đâu.
- Sayid, thôi mà. - Tôi đáng vậy mà.
Xin chào?
Jin à?
Jin!
Tôi có súng đấy!
Tôi biết bắn súng đấy!
Xin chào, Hugo.
Anh có chút thời gian không?
Em đang nhìn gì họ thế?
Họ trông có vẻ rất hạnh phúc.
Cài cúc áo em vào.
Ông đang lãng phí thời gian đấy ông bạn ạ.
Nếu chiếc máy bay này đâm xuống đại dương tít tận nơi này,
tôi nghĩ cơ hội chúng ta có thể sống sót được là bằng 0.
Thực ra, nếu biển tĩnh lặng và ta có một phi công giỏi,
No comments yet. Be the first to leave one.