Die ersten 200 Zeilen.
Sau đợt tấn công lần trước,
Widow sẽ đổi lộ trình sang phía Tây.
Ta có thể tấn công mụ ta ở khu Broken Rock.
Hoặc ta có thể xây dựng doanh trại
và mặc kệ mụ ta.
Thỏ Sắt.
Chuyện gì vậy?
Có thư nè.
Nói với mọi người hãy chuẩn bị vũ khí.
Tilda? Cô chính là Thỏ Sắt sao?
Lấy xe tải đi.
Giết cô ta đi!
Tôi xin lỗi.
Không tệ...
đối với một đứa trẻ.
Mày nên chạy khi còn cơ hội, Thỏ con à.
Có lẽ không đáng để có thêm một hình xăm nữa,
nhưng tao đã hứa với Widow sẽ mang đầu mày về.
Đưa cô ấy ra khỏi đây.
Bọn chúng đem con bé đó đi đâu vậy?
Cái nón chết tiệt!
Tôi cảm thấy như một con chim cánh cụt vậy.
Đội nón lên đi.
Chúng ta phải trông phù hợp nếu muốn vượt qua ranh giới.
Được thôi, nhưng chúng ta trông như mấy thằng ngốc vậy.
Nhớ cư xử cho đúng mực đấy. Cố đừng giết ai cả,
hoặc giết tất cả mọi người.
Cười lên nào.
Các anh tới rồi!
Nghe nói bọn Thỏ Sắt tấn công các anh.
Đứa bé này rất quan trọng với Widow.
Đừng hỏi tại sao,
ta phải đưa nó đến bác sĩ ở bên kia biên giới.
Chúc may mắn.
Chỉ có một đường duy nhất và không qua đó được.
Ý cậu là sao?
Đi nào. Tự xem đi.
Giữ chặt nó. Để tôi kiểm tra vết thương.
Xe tiếp tế đến rồi nè.
Có mang thuốc giảm đau không?
- Không. - Hay thật.
Ai quản lý ở đây?
Là tên nhóc này nè.
Là cậu?
Kể từ khi đội trưởng bị giết,
sau đó là trung tá, rồi một nửa số quân ở đây đều chết cả.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Những đường hầm ở đây dẫn ra một điểm chết
và cung thủ của Chau phục kích ở đó.
Họ không bắn trượt lần nào.
Thật ra thì cũng có,
nhưng sau đó, mọi chuyện còn tệ hơn.
Thật đáng sợ.
Đứa bé này cần nghỉ ngơi.
Nó bị bệnh. Cần một nơi yên tĩnh.
Sau đó, cậu có thể dẫn chúng tôi đến điểm chết đó.
Giao đứa bé cho tôi.
Lối này.
Tôi rất mừng vì bà đã tham gia cùng chúng tôi, Phó Vương.
Tôi chỉ nghĩ rằng chúng ta có thể cùng nhau làm việc gì đó có ích.
Tôi mạn phép chuẩn bị nhà cũ của Ryder cho bà.
Tài xế của tôi sẽ đưa bà đến đó.
Cô tính toán hết mọi chuyện, đúng không?
Mong rằng đây sẽ không phải là quyết định sẽ khiến tôi hối hận.
Chúng tôi gọi nó là "con hẻm bắn tỉa".
Chỉ một lối vào, nhưng không có lối ra.
Salo là người đầu tiên bị giết.
Chúng không bắn quá nhiều.
Mũi tên có tẩm thuốc độc.
Mất một khoảng thời gian sau mới chết.
Chúng tôi cố gắng nhảy qua từng chiếc xe
trong khi cung thủ bên ta yểm trợ cho họ.
Cũng không quan trọng. Họ giết quân ta từng người một.
Sao không đi qua mấy tòa nhà?
Thử rồi. Bọn chúng đặt bẫy khắp nơi.
Mất hết 6 người ở phía bên đó.
Bao nhiêu cung thủ?
Ít nhất là 3.
Xem này.
Khoan đã, lấy của tôi này.
Làm đi.
Thấy chưa, không ai ưa cái nón kiểu đó cả.
Ta sẽ tấn công trong vài giờ nữa.
Tôi sẽ không liều thêm mạng người chỉ để đưa một đứa trẻ qua đó đâu.
Tôi đâu hỏi ý kiến cậu. Đó là lệnh.
Lệnh của anh?
Tôi là Nhiếp Chính mới của anh.
Ta biết Tilda chính là Thỏ Sắt. Cái tên dễ thương lắm.
Lần tới khi nó xuất hiện, nó là của ta.
Bà sẽ không bao giờ bắt được cô ấy,
cô ấy vẫn sẽ tiếp tục hạ sát những đoàn xe của bà.
Tại sao lại là đoàn xe của ta? Sao không phải của Chau?
Không rõ ràng sao?
Tilda chỉ cố gắng chống đối lại mẹ của mình
giống nhứ bất kì đứa con gái khác thôi.
Bà nghĩ đây chỉ là một giai đoạn sao?
Ta nghĩ con bé muốn gì đó đáng giá hơn đồ tiếp tế của ta.
Phải thừa nhận rằng nó là một mối đe dọa.
Giờ khi con bé biết nó là mối đe dọa đối với ta,
nó sẽ quay lại.
bởi vì ta là mẹ nó, trong khi cô...
chỉ là một thứ không quan trọng.
Ai là kẻ đã báo cho các ngươi biết bọn ta đến?
Có thể là bất cứ ai,
vì chẳng ai thèm tin lời bà nói nữa.
Cứ tự do mà tra tấn nó.
Nhưng đừng làm hỏng khuôn mặt nó, tạm thời thôi.
Ta không muốn làm tan nát tim con gái ta
khi nó về nhà.
Tôi muốn một cái tên.
Thật mừng khi bà trở lại, Phu Nhân.
Cảm ơn cô, Maryanne. Nhưng giờ tôi là Phó Vương, không còn là Phu Nhân nữa.
Widow có thể gọi bà thế nào cũng được.
Với chúng tôi, bà luôn là Phu Nhân.
Chúng tôi vẫn đang dọn dẹp lại ngôi nhà.
Tin tôi đi. Tôi từng làm còn tệ hơn thế này.
Cánh đồng sao rồi?
Ta mất nhiều nhân công ở vòng ngoài.
May mắn là ta vẫn có thể thu hoạch được.
Suýt nữa thì quên.
Widow gửi cho bà vài mẫu thiết kế.
- Mẫu thiết kế? - Cho phù hiệu mới của bà.
Mẫu này cũng không quá tệ.
Sao vậy? Cô không thích à?
Thấy ngựa, tôi lại nghĩ về việc kéo cày.
Những kẻ tôi tớ trung thành.
Người ta thường quên rằng loài ngựa từng rất tự do tại vùng đất này.
Trước khi các Nam Tước đến đây, chúng không có chủ.
- Ý bà là... - Maryanne,
chúng ta có thể đang phục tùng cho Widow,
nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta là nô lệ.
Trói chặt chưa?
Lẽ ra nó phải nguy hiểm lắm chứ.
Không có cơ hội đâu.
Chắc vậy.
Có tiến triển gì không?
Nó cứ tỉnh dậy rồi ngất. Mà ngất nhiều hơn tỉnh.
Ra ngoài chờ đi.
Cởi trói cho tôi.
Để cậu tự sát nữa à?
Cậu đã nghĩ gì vậy?
Bà nói bà là lối thoát duy nhất của tôi.
Khi bị hôn mê, cậu có nhìn thấy gì không?
Cậu đã nói gì đó trong khi ngủ.
Như mọi khi.
Đường hầm ánh sáng.
Chúa gọi tên tôi.
Tôi thấy bà nằm trong vũng máu của chính mình.
Đúng là lãng phí.
Lẽ ra cậu đã tạo ra một sự khác biệt lớn, M.K.
Thưa Phó Vương? Nhiếp Chính đến rồi.
Nathaniel.
- Xin lỗi vì đã đến đây. - Anh không làm phiền gì tôi đâu.
Tôi lấy nước cho anh nhé. Rượu Bourbon, không đá?
Thật kì lạ là bà vẫn nhớ những chi tiết nhỏ
sau từng ấy năm.
Cũng như nét chữ viết tay của bà.
Đừng cố phủ nhận nhé?
Anh có tin không?
Gián điệp hai mang.
Trò đó nguy hiểm lắm, Lydia.
Chỉ khi mụ Widow biết được thôi.
Anh sẽ không cho bà ta biết chứ?
Bà có chắc không?
Tôi biết rõ con người anh...
Kẻ đã quay lưng lại với vùng đất này.
Và giờ anh lại ở đây.
Tại sao vậy?
Để giết kẻ đã sỉ nhục tôi.
- Nhiếp Chính của Quinn đấy. - Sunny?
Cậu ta sỉ nhục anh như thế nào?
Từ chối kết thúc trận đánh.
Để thằng bạn của hắn Bajie lấy mất thanh kiếm của tôi,
và chặt tay tôi.
Vậy anh muốn giết cậu ta chỉ vì cậu ta không giết anh?
Vài thứ không thể thay đổi được,
anh vẫn cứ kì lạ như vậy.
Vậy còn bà? Sao lại ở đây?
Mọi người cứ hỏi tôi về việc đó.
Rồi bà nói gì?
Tôi có thể làm nhiều việc tốt ở đây
Tôi muốn cho mọi người lí do để không còn là người tị nạn nữa.
Anh không tin tôi à?
Tôi hiểu con người bà, Lydia.
Lòng vị tha không chỉ là nguồn động lực của bà.
Anh nói đúng.
Những kẻ như Widow và Quinn không sống được quá lâu.
Họ nắm quyền quá nhanh, rồi sẽ kết thúc sớm thôi.
Bỏ mặc những kẻ khác tự hồi sinh trên đóng tro tàn.
Bà sẽ là một trong những người đó.
Nếu tôi học được điều gì, thì đó là cách để sống sót.
Lỡ như có điều khác tốt hơn thì sao?
Ý tôi là...
...tôi quay lại vì một lí do
nhưng cũng có thể có một lí do khác để ở lại.
Anh đang nói gì vậy?
Bao nhiêu năm rồi nhỉ?
Khi thấy bà ở khu trại,
tôi biết có một thứ vẫn không đổi.
Cảm xúc của tôi dành cho bà.
No comments yet. Be the first to leave one.