Die ersten 200 Zeilen.
- Chào. - Chào.
- Sara Matthews. - Sara Matthews.
Bạn ở Phòng 316.
- Xin chào mừng. - Cám ơn.
Tớ lái dở quá. Chào. Tớ là Tracy.
Sara.
Để tôi giúp cậu. Ồ, cám ơn.
Chào.
Tuyệt lắm.
Không, Mẹ, cô ấy chưa đến đây.
Dù vậy thì con cũng đã chọn giường rồi.
Được rồi, con sẽ nói chuyện với mẹ sau. Con yêu mẹ. Bye.
Chào. Tau Sigma Kappa's đang tổ chức party. Cậu phải đến đó đi.
- Xin lỗi, nhưng Tau là...? - Họ là một băng con trai. Cậu biết đấy, nào bia, con trai...
Ờ, tớ nghĩ là tớ sẽ đợi bạn cùng phòng tớ đến.
Thôi nào! Sẽ rất vui đấy.
Tớ và Kim sẽ đến. Đi đi nào, đi nào, đi nào.
Thôi được rồi.
- Chúc mừng. Đúng. - Đại học!
Cậu có thấy gã đó không? Hắn đang để ý cậu đấy.
Cám ơn. Chúng ta sẽ nghỉ một chút. Có ai lấy cho chúng tôi một ly bia đi!
Tớ đi lấy thêm rượu punch đây. Có ai muốn uống không?
Không, không, không. Tớ đủ rồi.
Ôi, không. Anh xin lỗi em.
Anh thật lòng xin lỗi.
Whoa, khoan đã. Em đi đâu vậy?
Em cảm thấy hơi choáng váng.
Hãy kiếm cho em một chỗ ngồi và anh sẽ đi lấy khăn cho em.
- Đây. Đây em. - Cám ơn.
Anh đi lấy bia đây. Em muốn uống một chai không?
Ồ, không, cám ơn. Em vừa mới uống rượu punch.
Anh hơi hiểu ra rồi.
Bọn anh thường pha thêm rượu mạnh vào punch.
- Các anh pha thêm rượu mạnh? - Ừ.
- Hay lắm. - Khi một cô gái uống đến ba ly...
Bốn.
Nếu bọn anh không đưa cô ta lên phòng...
...bọn anh phải làm việc nhà bếp trong, khoảng một tuần.
Em cần vào toa lét. Em phải dọn sạch thứ này.
Kế hoạch không thành rồi. Anh cho là nó tác dụng ngược rồi.
Kế hoạch gì?
Anh đã cố tình làm đổ bia vào em để bắt chuyện đó mà.
- Anh đã cố tình làm đổ bia vào em ư? - Ừ, đúng vậy.
Sara! Sara! Tớ nghĩ cậu nên đến đây đi.
- Cởi ra đi! Cởi ra đi! Cởi ra đi! - Ôi, không được.
- Cô ấy là bạn em hả? - Vâng.
Cởi ra đi! Cởi ra đi! Cởi ra đi!
Tracy!
Chết tiệt.
- Phải rồi! - Tôi có được cô ta rồi, tôi có được rồi.
Buông cô ấy ra. Buông cô ấy ra!
- Sao, ai khiến cậu? - Tớ cho phải là của tớ chứ.
Hả? Ai khiến cậu?
Rõ ràng rồi, là Chúa trời.
- Cậu không sao chứ, Kim? - Ừ, ừ.
- Ôi, lạy Chúa! Ôi, lạy Chúa! - Được rồi, chúng ta đi nào. .
Chúng ta nên đi thang máy không?
- Tớ chỉ uống rượu punch thôi mà. - Được rồi.
- Đỡ được cô ấy không? - Cám ơn, Sara. Được rồi.
Chào, anh chàng đánh trống đẹp trai của cái ban nhạc chết tiệt đó.
Ôi, anh hấp dẫn lắm.
Ừ.
Em biết không, anh sẽ bị la ó vì đã giúp đưa các cô gái rời khỏi một party của hội con trai.
Nó giống như phản lại mọi chủ trương của bọn anh.
Em biết chứ?
Chúc ngủ ngon.
- Khoan đã. - Không, cứ giữ đi. Để dành cho lần sau.
Em rất tiếc về vụ làm bếp.
Anh chỉ đùa em thôi mà.
- Mẹ kiếp. - Chào.
- Bạn là ai thế? - Tớ là bạn cùng phòng của cậu đây, Rebecca.
Ôi, Chúa ơi.
Rebecca?
Chào, tớ là Sara.
Cậu đã gặp tớ đêm qua rồi.
Đúng thế.
Bắt đầu bằng R.
Rebecca.
Này, dùng cái này đi. Có tác dụng đấy.
Cám ơn.
Tớ đã không nôn vào người cậu đấy chứ?
Không.
Cậu vẽ những bức đó sao?
- Đẹp lắm. - Cám ơn cậu.
Đi nào. Chúng ta ra nhà sách đi. Dạo bộ sẽ giúp cái đầu cậu đấy.
Còn quá sớm với tớ.
3 giờ chiều rồi.
Ôi, lạy Chúa.
Jason, anh đang làm gì vậy?
Anh chỉ muốn nghe giọng nói của em.
- Em đã bảo anh đừng làm thế mà. - Anh cần nói chuyện với em.
Anh chỉ đang làm mọi chuyện khó khăn hơn thôi.
Sara, nghe anh này, Anh muốn đến đó.
Đúng, nhưng anh đã không đến, có nhớ không? Vấn đề là ở đó.
Em phải đi đây.
Nghe có vẻ không tốt nhỉ.
Bạn trai của cậu hả?
Bạn trai cũ. Chuyện dài dòng lắm.
Bọn tớ tính cùng đi học đại học với nhau.
Cả hai đứa nạp đơn vào trường Brown, và tớ được nhưng anh ta hỏng.
Và tớ kẹt với thỏa thuận của bọn tớ. Nên cả hai xin vào ULA.
Và cách đây vài tuần, có một chỗ trống ở trường Brown, và...
- Không. - Có đấy.
- Anh ta đã không làm vậy chứ. - Anh ta đã làm.
Thật là khốn nạn.
- Cậu có nhớ anh ta không? - Đôi khi tớ nghĩ là có.
Thật khó cho mọi sự qua đi. Tin tớ đi, tớ hiểu mà.
Nhưng giờ cậu đang học đại học. Một đứa con gái thì phải biết tiếp tục tiến lên.
Ôi, Chúa ơi.
- Gì? - Tớ ghen quá đi mất.
Ừ, tớ là rất mê ăn diện.
Thật ra thì, tớ có thể để một ít đồ qua bên phía cậu được không?
- Không vấn đề gì. - Cậu có thể mượn bất cứ gì cậu muốn.
- Vài thứ ở đây tớ chỉ trông thấy trong tạp chí Vogue. - Bố mẹ tớ có ý định ràng buộc tớ...
...bằng cách cho tớ xài thả ga với một thẻ tín dụng bạch kim.
- Cậu dân ở đây à? - Cách hai mươi phút.
Thế thì rất hay. Về nhà mỗi kỳ cuối tuần, giặt đồ miễn phí, ăn miễn phí.
- Sẽ không vậy đâu. - Tại sao?
Cứ cho là chẳng có gì miễn phí ở nhà tớ cả.
Kia là cái gì vậy?
Ồ, không có gì. Chỉ là vài ý tưởng thôi.
- Đẹp lắm. - Cám ơn.
Cậu có thấy phiền không nếu tớ nhìn một chút những gì cậu đang làm không?
Thật ra là có đấy.
Cũng chẳng có gì riêng tư đâu. Chỉ là tớ đang làm dở thôi.
Tớ không muốn cho cậu xem trừ khi nó phải hoàn hảo.
Được thôi.
Chào, Sara.
- Chào. - Chào.
Tracy và Kim, đây là bạn cùng phòng tớ, Rebecca.
Rebecca. Trịnh trọng quá. Chúng tớ có thể gọi cậu bằng gì nào?
- Reba nhé? - Hay Becca vậy?
Hay Becky?
- Becky hay đấy. - Ừ, Becky.
Tớ thích Rebecca.
Được rồi.
Thôi, tớ phải đi đây các cậu. Bye nhé.
Bye.
"Tại sao tôi phải tắt cái BlackBerry của tôi để nghe cái gã này?"
Bởi vì lớp này...
...sẽ làm các bạn hiểu rằng bạn đang gợi cảm hứng để làm điều gì đó vĩ đại.
Để cạnh tranh với những người như Marc Jacobs...
...hay Vera Wang, Rick Owens...
...có lẽ thậm chí còn vượt qua cả họ.
Những gì các bạn sáng tạo ra sẽ được xem là nghệ thuật...
...và các bạn đừng để cho bất cứ ai nói khác đi nhé.
Cuộc hành trình khởi đầu ngay tại đây, ngay bây giờ.
Công việc của tôi là...
...làm cho các bạn hiểu rằng mỗi một người trong các bạn...
...đều có thể thành họa sĩ.
- Giáo sư Roberts? - Vâng?
Vô cùng xin lỗi làm phiền thầy. Chỉ là, em thấy phải theo học lớp này.
Tôi rất tiếc, lớp đầy rồi.
Cô gái đi trễ, đúng không? Tên cô là gì?
Sara Matthews. Em có mang theo mẫu tờ khai.
Thế tại sao tôi phải ký nhận em, Sara, trong khi tôi đã từ chối cả chục em khác?
Liệu thế có công bằng không?
Không, em nghĩ là không.
Đừng lo. Môn Thiết kế Dẫn nhập có ba lớp khác.
Không sao ạ. Sang năm em sẽ học môn ấy.
Em chỉ muốn học lớp của thầy thôi. Cám ơn thầy.
Sara.
Em tình cờ có được hai điều mà tôi không thể dạy...
...và đó là phong cách và sự khát khao.
- Cám ơn thầy. - Có gì đâu.
- Đừng có đến trễ đấy. - Em sẽ không trễ đâu ạ.
Ai kia vậy?
Irene bạn tớ. Cô ấy tốt nghiệp Viện Nghệ thuật ở đây năm ngoái.
Cô ấy là họa sĩ?
Cô ấy từng làm tư vấn thiết kế cho Marc Jacobs.
"Paris thật đáng kinh ngạc."
"Milan mùa thu." Và bây giờ cô ấy đã đi Barcelona.
Chào. Mấy bồ rảnh không? Chúng ta sẽ đi Seven Grand.
- Làm thế nào bọn mình vào được? - Bọn mình hấp dẫn mà.
- Mấy bồ đi không? - Đi chứ.
Tớ chẳng thích gì mấy cái club.
Vậy, ta nên mặc gì đây?
Các cô!
Từ hai quí ông ngồi ở cuối quầy.
Chào. Chào.
- Mừng. - Mừng. .
- Chúng ta nhảy đi. - Tớ để cái này vào xắc của cậu được không?
- Ừ. - Cám ơn.
- Xem tay kia nhìn tớ kìa. - Ừ.
- Chào. - Chào.
- Khỏe không? - Khỏe. Anh tên gì?
- Adam. - Chào. Tôi là Tracy.
Tracy. Tôi đã nhìn em từ phía đầu kia quầy đấy.
Tracy?
A lô.
Cô có đồng ý trả tiền cho cuộc gọi từ Sara Matthews không?
Có.
Xe đẹp lắm.
- Vậy Tracy đâu? - Tớ không biết.
Giờ thì tớ đã ở đây rồi...
- Cậu đói không? - Tớ đói muốn chết.
- Tớ cũng thế. - Ồ, hay quá.
Tớ không thể tin là cô ấy lại bỏ rơi cậu.
- Cám ơn vì cậu đã tới. - Dĩ nhiên là phải tới. Tớ đang thức mà.
- Cậu ăn gì nào? - Bánh kếp.
No comments yet. Be the first to leave one.