Die ersten 200 Zeilen.
HUSK
Năm nay tớ sẽ thực hiện cú nhảy cuối cùng.
Cậu nói gì?
Tớ sẽ nhảy cú cuối cùng năm nay.
Đúng như những gì tớ nghĩ cậu sẽ nói. Năm nào cậu cũng nói thế mà.
Ừ, nhưng lần này tớ quyết tâm thật sự.
Ý tớ là, tuổi trẻ chỉ đến một lần, đúng không?
Ừ.
tớ sẽ leo lên đỉnh hòn đá lớn và sẽ nhảy.
Bạn ơi, cậu sẽ leo lên đó, cậu sẽ nhìn xuống
rồi cậu sẽ thụt vòi lại, như mọi lần thôi.
Cậu biết rồi mà tớ không thích độ cao.
Cậu nên làm đi, Johnny. Vui lắm. Cả tớ đây cũng đã làm.
Ừ, sau khi Brian đẩy cậu chứ gì.
Vẫn cứ tính chứ.
Này, các cậu có nghĩ năm nay chúng ta sẽ gặp lại mấy cô gái đó không?
Chơi bài lột áo một tí.
Ồ, có lẽ không đâu. Chính là Brian đã bày ra trò đó.
Cậu sẽ làm Brian đến khốn khổ mất.
Thôi đi, làm như quan trọng lắm. Chuyện năm ngoái rồi.
Họ thậm chí còn không có hẹn hò gì.
Chắc là chẳng có khác biệt gì với...
-Johnny? -Scott, cậu ổn chứ?
Ừ, cặp kính của tớ.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế.
Nat.
Natalie.
Natalie.
Nat?
-Chuyện gì xảy ra vậy? -Em không sao.
Em không sao.
-Mọi người đâu hết rồi? -Nhìn anh này. Nhìn anh này.
Chúng ta đã bị đâm xe.
Em không bị đau chứ?
Em không nghĩ vậy, anh yêu. Cái gì?
-Chúng ta bị đâm xe sao? -Ổn rồi. Ổn rồi.
-Chúa ơi! -Ở ngoài này.
-Cậu ổn chứ? -Ừ.
Chiếc xe thì không.
Đi nào, để anh giúp em ra, em yêu.
Có may mắn gì không?
-Không. -Không à?
Không có gì.
Cậu nghĩ chúng ta bị bất tỉnh bao lâu?
Tớ không biết. Có lẽ là vài phút.
Cậu nghĩ Johnny đi đâu?
Có lẽ chạy lên đường tìm một trạm xăng hay gì đó.
Cậu biết anh ta mà, Ông Hướng Đạo Sinh.
Cậu có nghĩ là anh ta đã đến đây không?
Có ai đó đã đến đây.
Làm thế nào chuyện này xảy ra được?
Chỉ là một chiếc xe thôi mà, phải không? Ít ra là mọi người đều vô sự.
Đúng, mọi người đều khỏe, trừ Johnny.
Không ai có thể tìm thấy cậu ấy.
-Chào. -Chào em.
Anh ấy tức tối với em à?
Không.
Cậu ấy chỉ tức tối vì xe cậu ấy tan tành rồi.
Không, em muốn nói là khi nào cũng vậy kìa. Anh ấy như luôn nói cụm từ hai tiếng với em.
-Em đang cố đây anh. -Anh biết mà em yêu.
Anh biết, và em đang làm tuyệt lắm.
Em chỉ cần cho cậu ấy một cơ hội, được chứ?
-Vì anh nhé? -Được.
Này, anh sẽ chạy trở lại trạm xăng mà chúng ta vừa ghé, kiếm một chiếc xe kéo.
-Một mình sao? -Ừ, anh sẽ trở lại sớm thôi. Sẽ không sao đâu.
-Được rồi. -Thế nhé.
Anh yêu, anh chạy một dặm nhanh nhất là bao lâu?
5 phút 47 giây.
-Thật sao? -Thật.
Được, vậy, trạm xăng cách khoảng 40 dặm.
Em cho là anh sẽ mất khoảng bốn giờ.
Tốt, cứ cho anh biết khi nào có ý gì hay hơn nhé, được không?
Này các cậu.
Tớ nghĩ tớ biết Johnny đi đâu rồi.
Cậu có chắc là chúng ta sẽ cần mấy thứ này không?
Cậu sẽ cần cái gì đó có tay dài nếu không cậu sẽ bị cắt hết cánh tay đấy.
Tại sao ta không thể đợi cho đến khi Johnny trở lại mang theo người giúp?
Bởi vì Johnny đã đi lâu quá rồi.
Mà chúng ta thì cần có xe kéo trước khi trời tối.
Em chỉ... Nghe này, em chỉ không muốn anh đi, được chưa?
Em có cảm giác không hay về nơi này.
Em, anh sẽ trở về ngay được không?
Anh hứa nhé?
Anh hứa.
Tạm biệt.
-Cậu sẵn sàng chưa? -Cậu đùa à? Tớ thích ngô.
Canh chừng con đường cho anh được không?
Này, cậu không sao chứ?
Đội tuyển chạy đua.
Đội tuyển cờ vua.
Được rồi, bạn. Đi nào, cậu làm được mà.
Anh nghĩ họ sẽ đi bao lâu?
Đừng nói với Brian là tôi đã hút một điếu nhé.
Đừng nói với Brian là tôi đã mời cô nhé.
-Thỏa thuận nhé? -Thỏa thuận.
Xin lỗi về chuyện trước đây.
Cô nói đúng. Nó chỉ... nó chỉ là một chiếc xe thôi.
Này, không phải là tôi nghĩ xe anh không quan trọng...
Không, không, không. Cô nói đúng.
Ông nội tôi thường nói,
''Một ngày còn sống là một ngày tốt.''
Hồi đó tôi chúa ghét câu ấy.
Bây giờ tôi dường như hiểu ra.
Tốt thôi.
Chỉ cần một cái điện thoại.
Chúng ta sẽ tìm người kéo chiếc xe, đi nhờ xe đến ngôi nhà bên hồ,
rồi bật nắp ít lon bia lạnh.
Ừ, nhưng sau khi ở ngôi nhà bên hồ thì làm sao chúng ta trở về?
Tớ muốn nói là tớ phải đi làm sớm vào sáng thứ Hai.
Yên tâm đi. Mình sẽ thuê xe. Không vấn đề gì đâu.
Này, này, tớ đang nghĩ.
Cậu có nghĩ là Natalie có thể mời vài người bạn của cô ấy không?
Cậu biết đấy, như cái cô gái ở tiệc sinh nhật của cậu đấy.
Cậu nhớ cô ấy không? Cô ấy là... Tên cô ta là gì nhỉ?
-Cô ấy là... -Chúng ta có đang đi đúng đường không?
Mặt trời ở kia... Ừ, đúng đường đấy.
Theo tớ thì tên cô ta nghe có vẻ nước ngoài. Có lẽ là Alexandra.
Hay đấy.
Này, Scott, đến kiểm tra xem cái này.
Brian.
-Ừ. -Đến đây đi.
Xem thử đi.
Đây, làm tớ giật cả mình.
Để làm gì vậy nhỉ?
Ờ, các nông dân thường đặt các con bù nhìn trong một mạng lưới khắp cánh đồng
đề giúp định hướng khi ngô lên quá cao.
Tớ đã đọc thấy nhiều.
-Được rồi. -Cậu thấy gì không?
Không.
Đừng làm thế. Đừng làm thế. Cậu cũng như anh trai tớ.
Được rồi, tôi xin lỗi.
Chúa ơi, cái này bốc mùi.
Ừ, chúng ta gần đến đó rồi.
Và có ánh đèn ở cửa sổ tầng trên.
Tớ nghĩ là có người ở nhà.
Đi nào.
Được.
Này. Này.
Này, chờ đã.
-Gì? -Có chuyện gì?
Anh có thấy không?
Thấy gì?
Có... Có một...
đứa con trai. Cậu ta... cậu ta ở ngay đó. Thề đấy.
Hello.
Có ai trong nhà không?
Hello?
Cậu nghĩ sao?
Họ không phải là những người trông nhà giỏi.
Chuyện này kỳ lạ quá.
Ừ, tớ thật không nghĩ là có ai sống ở đây.
Hello?
-Này, cô không sao chứ? -Lạy Chúa tôi!
Chuyện gì thế?
Nó có răng.
Đó là một con người à?
-Bốc mùi ghê quá. -Gì?
-Nó là cái gì vậy? -Không, tôi không nghĩ nó là một con người.
Nó trông như con bù nhìn.
-Nó ở đây để đuổi chim. -Nó đang làm quái quỉ gì ở đây vậy?
Không phải là nó phải ở trên cánh đồng hay gì sao?
-Có phải đây là cái cô đã nhìn thấy? -Không, tôi đã nói rồi.
-Tôi trông thấy một thằng bé. -Được rồi.
-Nó đang nhìn chòng chọc vào tôi, hiểu chưa? -Tôi tin cô rồi.
-Tôi đã nói với anh rồi. -Natalie.
Natalie, cô ngồi xuống một tí được không?
Tôi phải tìm Brian, được chứ? Anh ấy sẽ biết phải làm gì.
-Cậu ấy sẽ trở lại ngay. Cậu ấy đang tìm người giúp. -Anh ấy không biết.
-Tôi phải nói với anh ấy. -Nói gì?
Có gì đó không hay, Chris à.
Khốn kiếp.
Khoan đã.
Johnny?
Brian!
Natalie!
Brian!
Johnny.
Cậu đang...
Brian!
Hello!
Hello!
Hello!
Natalie!
Natalie!
Natalie!
Em ở đâu?
Natalie.
Natalie?
Natalie!
Brian!
-Cô ấy đâu? -Này, này, này.
-Brian. -Im lặng.
Tớ trông thấy cô ấy. Cô ấy bị dẫn theo hướng đó.
-Bị dẫn? -Đúng.
Đi thôi!
Được rồi.
Brian.
Ôi, Chúa ơi!
-Scott! Scott! -Chris, cậu có...
Có chuyện gì thế? Cậu không sao chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.