Die ersten 200 Zeilen.
- Biên dịch: Ngọc Phượng, Tris - Biên tập: Đoàn Duy Tùng
Tội nghiệp, tội nghiệp, Dan O'Reilly. Ngồi đi. Uống với tôi.
Xin chào.
Thưa ông Lamb, có thêm một trò đùa nữa về người Ireland…
- và tôi sẽ bắn ông. - Xin lỗi?
- Tôi nói rõ rồi chứ? - Ồ, như nguồn nước Ennis, thưa ngài.
Tôi có hẹn với một người ở đây.
Vậy, chúng ta hãy nâng ly dành cho người Ireland nào.
Ông có nhận ra ai không?
Không có chủng tộc nào tốt hơn từng gọt một củ khoai tây.
- Ông có cầu nguyện gì không, ông Lamb? - Lạy chúa, con trai. Không tôi không làm vậy.
Tôi sẽ gặp một người đàn ông ở đây để đưa tôi đến khu nhà.
Để chúng tôi thay bánh mì nướng, thưa ông.
Gửi đến Chúa, người đã quên chúng ta.
Nhưng trước tiên, quy tắc cơ bản…
Nhà vệ sinh ở đâu vậy?
Có lẽ ông đã đọc cuốn Bàn về nguồn gốc của các loài...
bằng phương pháp chọn lọc tự nhiên của Charles Darwin chứ?
Cậu là người muốn đi đến khu nhà?
Đúng vậy.
Đây không phải là tiệm spa làm đẹp đâu.
Đừng phí nước như vậy.
100 đô tiền xăng, 20 đô tiền nước.
Tôi sẽ cộng số tiền đó vào 200 đô la mà cậu nợ tôi chuyến đi.
Tôi tưởng rằng xăng đã được bao gồm trong 200 đô chứ?
Vậy không được hả?
Vì tôi có thể quay lại?
Không, không sao, tôi…
Tôi tưởng đấy là 200 đô, vậy thôi.
À thì tôi nghĩ rằng công ty...
đã cung cấp cho cậu thông tin chi tiết.
Bọn họ nói có một người đàn ông lái xe ra đường này...
và chỉ cần gọi xe là 200 đô la.
Chà, lẽ ra họ nên nói với cậu rằng xăng và những thứ linh tinh khác tính thêm tiền.
Không sao đâu.
Ngồi yên nào. Cậu sẽ làm hỏng động cơ mất.
Bitcoin hiện đang giao dịch...
ở mức 1,25 triệu đô la Mỹ.
Tổ chức từ thiện hàng đầu về tiền ảo Avatar Eclipse...
đã đóng góp một triệu đô khác để viện trợ...
cho Lãnh thổ phía Bắc bị kẹt trong vụ nổ súng.
Hiện đang được giao dịch ở mức 2,244 đô la Mỹ...
hoặc 14,500 Yên.
Cậu chắc không cần giúp gì chứ?
Tôi lo được.
Khi cậu và tài xế của cậu sang số kép,
cậu sẽ luôn bị lệch như vậy?
Tôi nói tôi lo được mà.
Đi ra! Để yên đó.
Đến từ phía Tây, phải không?
Cũng tầm đó, vâng.
Tôi nghe nói tình hình ngoài kia hiện đang trở nên tệ.
Không ổn chút nào.
Mọi người đang trở mặt với nhau sao?
Đúng vậy.
Chứng kiến cuộc di tản hàng loạt xuống phía nam đó,
kết cục không mấy tốt đẹp chút nào đâu.
Tôi không theo dõi nó gần đây.
Phải, không lâu nữa sẽ có lũ người...
tiến tới đây.
Mặt cậu bị sao vậy?
Có chuyện gì sao?
Phải đó.
Không có gì cả.
Cậu có cái thẹo lớn ở đó,
có vẻ như ai đó đã tấn công cậu vậy.
Có vấn đề gì à?
Không phải như vậy, không, tôi chỉ nói chuyện chút thôi mà.
Không có ai ở phía tây đáng ở lại, phải không?
Không.
Ông sao?
Không phải tôi, không.
Tôi đã quen với việc một mình lâu rồi.
Vâng, tôi cũng vậy.
Vậy, tại sao lại là khu nhà?
Có vẻ là một nơi xa lạ để hướng đến.
Ông sẽ đến đó còn gì.
Phải, nhưng ý tôi là, tôi đang ra vào, vì vậy…
Dịp tốt đấy.
Cơ hội hiếm hoi.
Để tôi xem nào.
Đi mà, để tôi xem đi.
Đi mà.
Chỉ bốn tháng nữa thôi, cậu sẽ là một người hoàn toàn khác, phải không?
Tôi sẽ hiểu điều họ nói với thái độ ngờ vực, cậu biết chứ?
Ý tôi là, tôi không cố tình làm cậu mất hứng hay gì cả,
mà là những nơi đó và những người điều hành họ,
họ chỉ cần nói chuyện với cậu để đưa những kẻ như cậu ra khỏi đây.
Những kẻ như tôi?
Nơi tôi ở cũng không phải là không dễ dàng gì.
Chà, tôi dám nói là bất cứ điều gì đến từ cậu đều không tốt đẹp cho lắm,
nhưng nơi cậu đang nhắm tới chắc chắn sẽ không khá hơn.
Tôi chỉ tiết lộ miễn phí từng đó cho cậu thôi đó.
Là lao động khổ sai.
Giờ giấc tồi tệ, công việc bẩn thỉu.
Tôi không sợ công việc khó khăn.
Phải, tốt, không đơn giản chỉ là công việc khó khăn.
Mà là toàn bộ nơi chết tiệt đấy.
Những người đã có cái nhìn đó trong mắt họ.
Và nhìn cậu đến với cặp mắt cún con đó,
và bản chất thầm lặng của cậu,
và cậu sẽ có thời điểm thích hợp về nó,
cậu sẽ bị vào tầm ngắm.
Tôi có thể lo liệu được.
Tôi chắc là cậu có thể.
Cậu vừa làm cái quái gì vậy?
Tấp vào lề mẹ nó ngay!
Chết tiệt, Chúa tôi!
Tôi đã nói với cậu là đừng có tăng nhiệt độ hết lên!
Đụ má!
Tôi xin lỗi.
Gì?
Tôi xin lỗi.
Có lẽ chỉ là chiếc vòi.
Cái gì thế?
Này! Lại đây nhìn đi.
Chuyện gì?
Thì tới đây xem!
Nhìn này! Lại đây!
Nếu nó cháy đen, nó không phải là vàng.
Đó là vàng.
Được rồi. Lại đây nào.
Nhanh lên.
Được rồi, giúp tôi một tay nữa.
Thoát khỏi đây coi.
Được rồi.
Sẵn sàng chưa? Một…
Hai… Ba…
Chúng ta làm thế nào đây?
Ah…
Tôi không biết.
Chúng ta sẽ thoát khỏi thứ quái quỷ này.
Được rồi.
Buộc nó lại lần nữa.
Được rồi.
Chết tiệt!
Nó không di chuyển chút nào.
Cái đệt!
Mẹ kiếp!
Chà, tốt hơn là đi kiếm chút củi trước khi mặt trời lặn.
Tránh đám chó chết tiệt đó đi.
Đám chó nào?
Giờ chúng đã để mắt đến chúng ta rồi, nhưng với một ngọn lửa cháy tốt…
chúng sẽ không làm phiền chúng ta nữa.
Đi thôi.
Chà, tôi đoán tôi không thể dẫn cậu đến khu nhà không còn nữa chăng?
Cậu sẽ quay lại khu phía tây bây giờ sao?
Tôi đoán là không.
Đúng. Chưa bao giờ có giá trị cho cái chúng ta để lại sau này.
Mẹ kiếp!
Cậu vừa tìm thấy một đống vàng đấy mà.
Chúng ta vừa tìm thấy một đống vàng đấy!
Chúng ta vừa tìm thấy một đống vàng đấy! Nhanh lên anh bạn.
Đứng dậy nhanh! Không biết là chuyện này xảy ra khi nào vậy trời?
Cậu cá bao nhiêu anh bạn? Cậu cá bao nhiêu đây?
Chà, một trong hai sẽ phải sử dụng máy xúc để lấy nó ra.
Tại sao lại một trong chúng ta?
Rõ ràng là một trong chúng ta phải ở lại đây với số vàng này.
Phải bảo vệ nó.
Đương nhiên, Phải.
Tôi biết một nơi lái xe về phía đông vài ngày...
sẽ có những thứ chúng ta cần.
Hai ngày ở đó, hai ngày về, một người phân loại chiếc máy xúc.
Năm ngày?
Chà, có thể là bốn, nhưng cậu sẽ phải dừng lại...
để làm nguội động cơ.
Cậu phải hết sức cẩn thận với người qua đường.
Mọi người nghe phong thanh về việc cậu đang cần một chiếc máy xúc,
và rất có thể họ muốn biết lý do.
Tôi sẽ cho cậu tên của một người mà tôi tin tưởng...
và tôi sẽ ở lại đây với đống vàng này.
Tại sao tôi lại không được ở đây với số vàng này?
Ông biết nơi để lấy máy xúc mà.
Tôi sẽ nói một vài điều ở đây,
và tôi không muốn cậu hiểu sai cách hay gì cả,
nhưng tôi không tin tưởng việc cậu không giữ vững tư tưởng khi tôi đi.
Tôi không cố ý nói thẳng với cậu hay sao cả, nhưng,
cậu nên cẩn trọng với nguồn nước của mình.
Cậu uống bao nhiêu, cậu còn lại bấy nhiêu.
Cậu phải tránh xa mặt trời.
Để ý thức ăn. Nếu hết, cậu phải bắt thêm.
Ở đây không phải chuyện đùa đâu.
Cậu hơi buông thả với tất cả, nhưng không phải chỗ này, hiểu chứ?
Tôi nghĩ mình chịu được.
Chà, như tôi đã nói, tôi không có ý hạ thấp cậu hay ý gì cả,
nhưng,
cậu nên cảm thấy khá an toàn với tôi lúc này, nhưng,
một khi tôi đi với chiếc xe tải...
và cậu sẽ lại ngồi ở đây một mình,
thực sự là một cảm giác rất khác.
Cậu có thể sẽ hoảng loạn đó.
Làm điều gì đó thật ngu xuẩn.
Rồi sao nữa?
Tất cả bọn họ đi qua đây đều chết tiệt,
nhỡ có ai đó làm vậy,
có vẻ họ không muốn chúng ta giữ vàng cho riêng mình,
nếu cậu hiểu ý tôi là gì?
Và tôi nghĩ cậu không đủ dũng cảm...
để ngăn nó xảy ra.
Và tôi không mạo hiểm với những thứ tôi đang có.
No comments yet. Be the first to leave one.