De første 200 linjer.
Biên dịch: Đoàn Duy Tùng
Trong 10 năm qua, mọi sản phẩm phụ đề vì cộng đồng của WTRANZ là HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.
Hãy ủng hộ và giúp WTRANZ duy trì hoạt động qua STK sau đây:
19032749675012 - Techcombank Sự đóng góp này rất có ý nghĩa với chúng tôi!
Một số người nói thế giới sẽ tận cùng trong lửa, Một số người nói là trong băng giá.
Với những gì tôi đã nếm từ dục vọng, Tôi theo những người ủng hộ lửa.
Nhưng nếu phải chịu tàn hoại hai lần, Tôi nghĩ tôi biết đủ về sự thù ghét
Để nói rằng với băng giá hủy diệt
Cũng là tuyệt Và đủ.
NEW YORK NĂM 1904
Đi nào!
HỘI THÁM HIỂM MANHATTAN
Lạnh quá.
Giúp tôi với!
BIỆT ĐỘI SĂN MA: KỶ NGUYÊN BĂNG GIÁ
NHIỆT ĐỘ
Không, có vẻ không ổn rồi!
Xe, xe đạp kìa!
Một hạt photon đang nhận phòng tại khách sạn.
Chúng ta thôi kể chuyện hài nhé? Anh sắp nôn rồi đây.
Đèn đỏ! Đèn đỏ kìa!
Nhân viên phục vụ hỏi: "Có cần chúng tôi xách hộ hành lý không?"
Hạt photon trả lời: "Không, cám ơn. Tôi lo được."
Cho cháu xin ít gió nhé? Nóng ngang lò lửa rồi.
Không có gió đâu.
Và cũng không có điện.
Trev, chúng ta cần thêm điện!
Làm ơn đừng nói với con thế nhé? Con 18 tuổi rồi, con lớn rồi.
Thôi nào, anh bạn, chúng ta đang làm việc đấy.
Cháu làm gì có lương. Em có lương không?
- Không. - Hay ghê.
Có ai thấy mình bị lợi dụng không?
Ai cũng có lương mà. Lương là kỷ niệm đó.
Ồ, con thấy ổn mà.
Thực ra, mọi người, con ổn. Mẹ nói con ổn.
Khỏi cần cảm ơn nha.
Tin tuyệt vời từ đằng sau đây. Cửa sổ bị kẹt rồi.
Em có thể mở cửa này.
- Không, đang là giờ cao điểm, đừng dùng nó. - Không, Pheebs. Đã nói rõ rồi mà.
Tởm quá.
Đó là một con Rồng Cống ở Hell's Kitchen.
Đặt mông thật chặt nào!
- Con ra ngoài đây. - Phoebe.
Sao hả, Callie?
Mẹ là mẹ con đó. Con phải gọi mẹ là mẹ.
Gọi chú là Gary hay sao thì tùy tâm. Chú không quan tâm.
- Chúng ta sắp mất nó rồi. - Phoebe Spengler, con ở yên trong xe.
Con phải đi bắt ma.
- Được rồi. Ngầu đấy. - Gary, nào.
Anh biết. Anh xin lỗi. Chỉ là cách nó nói nghe ngầu quá.
Quay vào ngay!
Con chẳng nghe thấy mẹ đâu, máy gia tốc ồn quá.
Thả đi!
Được rồi. Nhưng thêm "làm ơn'' được không?
Tôi toát hết mồ hôi hột rồi đây.
Đuổi theo nhé.
Thôi, họ tự lo được.
Đường xá tệ quá.
- Thử lái xe chở nặng 10 tấn xem. - Được quá.
- Nếu chú đưa cháu chìa khoá, có lẽ ta... - Không phải bây giờ, Trevor.
Làm đi! Trevor!
Bắt đi, Trev!
- Vượt ngoài tầm mất rồi. - Để mẹ.
Chúc mẹ may mắn!
Nào.
Để sau nha, cá sấu.
Được rồi!
- Bắt được rồi à? - Tuyệt! Được rồi!
- Tuyệt! - Tuyệt!
Phoebe!
- Mọi người ổn chứ? - Chúa ơi!
Ai để xe đạp ở đó vậy?
Hôm nay thành phố phải dừng hoạt động vì cuộc truy đuổi ma tốc độ cao ...
đã xé toạc một phần Hạ Manhattan.
Thật đó, hãy nhìn xem? Tôi bất ngờ vì không ai bị giết đấy.
Chúng tôi chưa từng thấy Đội săn ma gây ra nhiều thiệt hại như vậy ...
kể từ vụ việc sụp đổ Tượng Nữ thần Tự do năm 1989.
Năm trước, hậu duệ của người sáng lập Đội săn ma, Egon Spengler,
đã được trao chìa khoá trạm cứu hoả bỏ hoang,
được tài trợ bởi nhà từ thiện và là thành viên cũ của Đội săn ma, Winston Zeddemore.
Dù đã nhiều thập kỷ trôi qua từ khi người dân New York cổ vũ:
"Đội săn ma!"
Vũ khí mới sẵn sàng!
Súng gia tốc sẵn sàng.
...câu hỏi hôm nay không phải là "Bạn sẽ gọi cho ai?"
Mà là "Ai sẽ chi trả cho mớ hỗn độn này?"
Ba cột đèn, hai chiếc Prius đang đỗ, toàn bộ chỗ xe đạp cho thuê.
Nhiều thiệt hại quá.
Phải, nhưng ông không thể để một con Rồng Cống bay quanh SoHo như thể ở Trung Địa được.
Nhiều người ngoài kia đang canh một chiếc xe bắn súng laser bừa bãi...
Gì chứ? Súng laser sao? Đó là súng proton mà.
Đó là vũ khí.
Một vũ khí khoa học.
Nó hoàn toàn an toàn mà.
Không hoàn toàn an toàn đâu. Đó là máy gia tốc proton di động.
Cháu bao nhiêu tuổi rồi?
Cháu 18. Cháu là người lớn rồi.
Ta không hỏi cháu. Cô bé cơ.
- 15 ạ. - Trẻ vị thành niên đó!
Chúng ta không để trẻ con làm việc cảnh sát được.
Chúng ta đâu thể để chúng đấu với lửa...
và chúng ta chắc chắn không để chúng trở thành Kẻ săn ma.
- Ông... ông... - Thưa ngài.
Xin lỗi nhé. Ngài thị trưởng, tôi đến gần được chứ?
Cậu có thấy cái áo choàng nào không? Tôi đâu phải thẩm phán.
Tôi là Gary.
Nghe này, ông không hiểu rõ Phoebe Spengler như tôi đâu.
Ý tôi là con bé này nó đặc biệt lắm.
Thành thật nhé, nó tập trung hơn, xuất sắc hơn, tài năng hơn...
bất kỳ người trưởng thành nào mà tôi biết.
Và chính xác thì quan hệ giữa cậu và đứa trẻ vị thành niên này là gì?
Cậu là bố nó à?
Ý tôi là...
đâu có gì quan trọng.
Thì tôi là giáo viên dượng của nó.
Cậu Grooberson, cậu không phải bố của nó.
Cậu là người thuê nó.
Không, chúng tôi đâu trả gì.
Có vẻ như ta sắp có thêm tội vi phạm sử dụng lao động trẻ em.
- Gary. - Ừ.
Có thể nó có thể trở thành một Kẻ săn ma nhí...
đi tặng nhãn dán hay gì đó.
Các thành viên còn lại, cá nhân tôi sẽ bắt các người phải chịu trách nhiệm...
và tôi sẽ không thôi cho đến khi trạm cứu hỏa mà các người gọi là nhà tan tành hết.
Mẹ ơi? Trần nhà lại bị dột nữa rồi.
Xem ra đó là vụ bí ẩn thú vị cho một thằng nhóc khám phá đó.
Phải rồi, như là bí ẩn của mốc đen ấy. Bí ẩn cực kỳ thú vị...
và mẹ thì đi mất. Tuyệt quá luôn.
Đồ đâu rồi?
Vậy không công bằng.
Có lẽ con có thể để ra vài làm tới làm thiếu niên thực thụ đấy.
Phải, nếu bây giờ là thế kỷ 18...
thì con đã phải đi làm và có 4 đứa con rồi.
Vậy là mẹ lên bà luôn rồi.
Không, chắc là xuống lỗ rồi ấy chứ.
Cảm động quá cơ. Một bà ngoại ma.
Bánh taco!
- Xem anh tìm được phim gì cho tối này. - Hợp với gia đình chứ?
Có vẻ là không rồi.
Nó kể về một gia đình... gia đình ăn thịt người.
- Họ là chị em. - Cái bẫy kìa.
- Con sẽ kiện lên hội đồng lao động. - Có gì để cáo buộc nào?
Con là Kẻ săn ma. Con đã cứu thế giới mà.
Chà, chú nghĩ là chúng ta đã cứu thế giới chứ.
Này, xem hộ chú chỗ đậu nhé?
Chú bị một con quỷ cẩu ám đó.
Ma chó!
Điên quá mà!
Trời ơi, lại thành đồ ăn vặt hết rồi!
Vậy là bắt con đợi đến khi con 18 sao?
3 năm thôi mà. Sống chậm lại, đúng lứa tuổi đi.
Đó là lúc mọi thứ trong đời con lộn tung phèo, mắc sai lầm nữa.
Cháu còn cả quãng đời để làm Kẻ săn ma mà.
3 năm với hai người có lẽ không là gì cả.
Chỉ là chuyện nhỏ, chả đáng gì với cả đời hai người nhỉ.
- Ý nó bảo ta già rồi đấy. - Em hiểu mà.
Không phải mỗi con là người nhà Spengler đâu nhé.
Đây là tiếng gọi của con mà. Như khi mẹ chọn sẽ là Kẻ săn ma vậy.
Chú cũng vậy.
Lúc đó chú đang học về động đất ở Oklahoma.
Rồi chú đã đi ăn tối với mẹ cháu và bọn chú bị biến thành chó.
Tương ứng với lời tiên tri cổ, mé, chút là tận thế luôn.
Lần hẹn hò đầu tiên là thế đó.
- Bọn mình cũng có nhiều hoạt động lắm mà. - Ừ, đúng vậy.
Được rồi, tởm quá.
Với chú, cháu hiểu chú là nhà khoa học...
nhưng... mẹ thì...
Ăn nói thì dùng cái đầu vào.
- Anh không nghĩ nó biết những từ đó. - Anh phải giúp em chứ.
Cũng tốt khi anh là bạn chúng nó, nhưng đôi khi anh cũng phải khốn nạn tí.
- Anh làm được vậy à? - Em mong là thế.
Em biết đấy, anh cũng muốn không chỉ là mỗi bạn chúng nó.
Anh chỉ không biết liệu em có cho phép không.
Đã cấp quyền.
Tuyệt. Được rồi.
Anh cảnh báo trước nhé, anh đáng sợ lắm.
Ừm, anh là quái vật mà.
Em không biết...
Đừng nhìn anh thế.
Em cười... này!
Em cười vào mặt anh hả?!
Anh xin lỗi. Anh tệ quá. Thỉnh thoảng anh cũng sợ mình.
Anh sẽ tử tế với em.
Anh chỉ khốn nạn với chúng nó thôi.
Em cũng muốn vậy.
Được rồi, có ai đói nào?
Tủ chứa ổn chứ?
Thôi nào, luôn có chỗ cho thêm một con ma mà.
Khi mà đèn chuyển xanh thì...
Thôi mà!
Khi mà đèn chuyển xanh...
Thì cái bẫy sẽ sạch.
Bắt đầu trong ba, hai...
một.
Xin chào các linh hồn thanh tao, các thực thể phi nhân loại...
và những thể quang phổ từ thế giới bên kia.
Và bất kỳ con người nào đang xem.
Chào mừng đến với Tái ám.
Một chương trình đo năng lượng tâm linh trong vật thể hàng ngày.
Tôi, Tiến sĩ Raymond Stantz, sẽ là người dẫn chương trình.
No comments yet. Be the first to leave one.