Udgivelsesinfo

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep43 vie
En kommentar af tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Udgivet den: 2019-01-22
Downloads: 51
Hørehæmmede: No

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Nương tử, ta cởi y phục rồi.

Nhìn đôi chân dài của ta đây.

Đừng xem nữa.

Hôm nay chẳng xem xong đâu. Mai hẵng tính tiếp.

Trong nhà này, có biết bao nhiêu tai mắt của hầu phủ,

thiếp có thể không lo sao?

Đan Quất nói

hôm nay có một tỳ nữ mới vào,

muốn vào nội thư phòng của chàng hầu hạ,

bị cô ấy mắng rồi đuổi ra ngoài.

Còn có Lại ma ma kia cũng không phải hạng tầm thường.

Rảnh rỗi không gì làm đi dạo khắp viện.

Chỉ cần thấy có phòng là đi vào nhìn,

thấy có người thì kéo lại thăm dò.

Cũng đâu thể bịt miệng bà ta

nên đuổi đi sớm thì hơn.

Tại sao không thể bịt miệng bà ta rồi đuổi đi?

Mai ta sẽ bảo Thạch Đầu, nhốt bà già đó lại.

Thế là chàng đang cậy mạnh hiếp yếu,

đồn ra ngoài có còn cần thanh danh nữa hay không?

Hay là ngày mai ta thượng triều

để lại vài thủ vệ trong nhà trông coi cửa nẻo.

Ta cho hai người cầm đao

canh gác ở những nơi nàng thấy quan trọng.

Xem còn có ai dám sờ bậy sờ bạ hay không.

Xem ra Tần đại nương tử này

dùng đồng thời cả hai cách.

Một bên, phái những lão nô khó tính đến gây rắc rối cho ta.

Một bên, phái những người trẻ đẹp đến quyến rũ chàng.

Đúng thật là có lòng.

Trẻ đẹp?

Trẻ đẹp đến đâu?

Đương nhiên là những người có nhan sắc.

Hay là...

ngày mai

thiếp để họ đến hầu hạ lúc dùng bữa.

Thế thì chàng có thể gặp rồi.

Ta đùa với nàng thôi.

Xem nàng kìa. Nàng tưởng thật à?

Dù gì chàng cũng phải nạp thiếp, thiếp cũng đâu có ghen.

Ta chỉ lo mấy người đó không thỏa đáng lắm thôi.

Tại sao nàng không ghen?

Ngay cả mẹ kế ta,

một người giả vờ và nhẫn nhịn giỏi đến như vậy

thấy phụ thân ta cũng sẽ cãi nhau.

Tại sao không ghen?

Sự ghen tuông của bà ta cũng là giả vờ đúng không?

Nhà thiếp có Lâm tiểu nương,

khi ghen tuông, cũng nhiều trò vô cùng.

Chẳng qua là để lang quân tưởng trong lòng họ

mình quý giá, quan trọng đến dường nào thôi.

Tiểu hồ ly này, nàng không thể giả vờ một chút sao?

Nếu chàng dám nạp thiếp,

ta sẽ dùng gậy đuổi chàng ra ngoài

để chàng không bao giờ vào được phòng thiếp.

Được rồi! Được rồi!

Đây mới là nương tử tốt của ta. Ghen tốt lắm! Ghen tốt lắm!

Nào, nào. Ta xem giúp nàng.

Để ta giúp cho.

Làm phiền tỷ tỷ rồi.

Nặng lắm đấy.

Cái hộp nhỏ xíu, mà nặng thế này.

Bên trong đựng vàng bạc hay sao?

Không chỉ vàng bạc,

còn có nhiều châu báu ngọc ngà lắm.

Bên ngoài toàn là xe chứa vải,

bọn ta phải dọn từng cái một vào trong nhà kho.

Cả ngày ta cũng không làm xong.

Biết bao nhiêu đồ tốt như vậy từ đâu đưa đến đây vậy?

Của hồi môn của đại nương tử vẫn chưa dọn xong sao?

Nói đùa gì vậy? Sao có thể chứ?

Đây đều là quà mà người ta tặng cho đại tướng quân.

Không chỉ có chút này đâu.

Bên ngoài còn nhiều lắm, đang xếp hàng đứng chờ.

Đều để ở ngoài góc nhà. Biết bao nhiêu việc đang chờ làm.

Đại nương tử nhận hết hay sao?

Chắc là vậy.

Đồ tốt thế này dâng đến trước mắt lẽ nào còn từ chối?

Thế chẳng phải đồ ngốc à?

- Tỷ tỷ, mau lên đi. - Đến đây, đến đây.

Đã thu xếp ổn thỏa những người từ hầu phủ chưa?

Sắp xong rồi.

Giao cho làm những chuyện không quan trọng.

Chuyện quan trọng đều giao cho người đáng tin.

Để thiếp bảo đại tỷ tìm thêm vài người mới.

Người mới không có gốc gác,

ắt sẽ một dạ hai vâng với chúng ta,

sẽ không bán mạng cho bên hầu phủ.

Với tính của ta thì đuổi về hầu phủ hết.

Nàng cứ đổ hết cho ta, nói ta ghét mấy bà thím đó.

Trời ạ! Chàng thế này chỉ giải quyết phần ngọn,

chẳng giải quyết được gốc rễ của vấn đề.

Đuổi họ về hầu phủ,

lại khiến mẹ kế và các thím của chàng nói này nói nọ.

Cứng rắn không phải cách đâu.

Đến lúc đó trên triều sẽ có người nói chàng không tu dưỡng đạo đức.

Nói chàng không tôn kính trưởng bối.

Lúc trước chàng chịu thiệt còn chưa đủ sao?

Nương tử của ta đã trở thành quân sư bày mưu nghĩ kế luôn rồi.

Đừng huyên thuyên nữa.

Được.

Xong rồi.

Được rồi, mau đi đi. Cầm lấy cái này.

Có cần ta phải hộ tống nàng không?

Không cần đâu, chàng đi mau đi.

Đi.

Kiệu của hầu phủ?

Tần đại nương tử đến rồi sao?

Không có ý tốt.

Các ngươi qua đây.

Đến thao trường thông báo hai tướng quân Cảnh và Đoàn

bảo họ nhà ta có việc đột xuất, sẽ đến muộn nửa canh giờ.

Rõ!

Công tử.

Lát nữa, ta sẽ chờ ở thư phòng ở viện ngoài.

Ngươi đừng làm lớn chuyện, đến nội viện canh chừng.

Lỡ đại nương tử không chống đỡ nổi thì báo ngay cho ta.

- Ta đi giúp nàng giải vây. - Vâng, công tử. Đi thôi.

Mẫu thân vạn an.

Vốn dĩ phải là con đến hầu phủ thỉnh an người.

Mấy ngày nay bận rộn chuyển nhà. Xin mẫu thân đừng trách cứ.

Biết con bận dọn nhà

nên mấy ngày trước ta cũng không đến đây.

Nha đầu và ma ma hôm trước ta phái đến cho con

dùng có ổn không?

Người thông cảm, yêu thương vãn bối,

dĩ nhiên phải chọn toàn người được việc tháo vát.

Nhân đây con xin đa tạ mẫu thân.

Đã là được việc tháo vát,

vậy hai vị ma ma Lại, Điêu sao vẫn chưa được phân việc?

Có phải họ tuổi tác cao

con nghĩ họ làm việc không nhanh nhẹn không?

Làm gì có chứ.

Điêu ma ma sức khỏe không tốt. Con lo bà ấy mệt.

Lại ma ma thì đã làm việc lâu năm.

Con nghĩ phải cho bà ấy một công việc vừa quan trọng, vừa có thể diện.

Nên cứ cân nhắc tới lui, vẫn chưa định đoạt.

Con đã tính toán thì ta cũng yên tâm rồi.

Kẻo để người khác biết lại tưởng

kẻ làm mẹ chồng này hẹp hòi cho con toàn đám tàn binh già yếu.

Mẫu thân trước giờ mang danh hiền từ.

Thành Biện Kinh có ai không biết người có tấm lòng Bồ Tát.

Kể cả có người nói thì cũng không ai tin.

Cái thanh danh quả phụ có gì đáng nhắc đâu?

Quan trọng là thanh danh của Cố gia ta.

Nếu con có thiếu gì, chỉ việc sai người ghé chỗ ta lấy.

Hà tất phải giấu quan nhân con lén nhận lễ vật?

Người nói đi đâu vậy chứ? Làm gì có chuyện đó.

Còn muốn giấu ta hả?

Kể từ khi Diệp Nhi phong quan đến nay,

nhà chưa từng ngớt người đến tặng lễ vật.

Con không hỏi, thu nhận hết. Lỡ quan gia hỏi tội

chẳng phải vẫn là quan nhân con và Cố gia gánh chịu sao?

Tuy hầu phủ chúng ta uy danh đã thua xa lúc trước,

nhưng thanh danh trước giờ vẫn rất trong sạch.

Chẳng lẽ...

phải bị hủy trong tay con?

Con thực sự không nhận lễ vật.

Tướng quân của con nói giờ cục diện trong triều bất ổn.

Nếu con không nhận gì thì tức là đối đầu với tất cả mọi người.

Nếu con mà chọn lọc thu nhận, thì là kéo bè kết cánh.

Thì thà cứ thu hết thảy,

nhưng không bóc ra, sau đó báo với quan gia một tiếng.

Cứ cất hết trong nhà kho của phủ,

trình lên hết thảy...

là được.

Diệp Nhi đúng là trưởng thành rồi.

Đã biết tính toán và suy nghĩ như thế.

Ai không biết còn tưởng trước kia nó ở phủ

toàn là giả bộ đó.

Mẫu thân, người đừng khen chàng ấy.

Nếu chàng ấy thật sự có mưu tính

thì sẽ không vất vưởng bên ngoài mấy năm,

không được thi khoa cử.

Chỉ có thể dựa vào từng nhát đao mũi giáo để lập công danh.

Tướng quân đi được đến ngày này quả thực không dễ.

Kẻ làm nương tử như con tuy vụng về,

nhưng con vẫn hiểu đạo lý phu thê đồng lòng, đồng cam cộng khổ.

Ta nói một câu

thì con có sẵn mười câu chờ.

- Công tử. - Thế nào rồi?

Yên tâm, đi rồi ạ.

Đi rồi?

- Không quậy? - Không ạ.

Phía nội viện yên ắng lắm. Nô tài nấp sau cây quan sát

Lúc mấy người của hầu phủ rời khỏi,

mặt xị ra thế này, muốn rớt cả xuống đất.

Người mẹ kế này của ta cuối cùng cũng tìm được khắc tinh.

Trước kia ta cứng rắn thẳng thừng

còn không hữu dụng bằng cây đinh mềm này.

- Đi, đến thao trường. - Đi, đi.

Ngươi cười gì đấy?

Công tử, bộ dạng vừa rồi của ngài

cực giống con gà mái già che chở đàn con.

Cút!

Đừng lấy cốc nhỏ mau đổi thành cái bát cho ta.

Cô nương, đại nương tử như vậy thật mất mặt.

Nô tỳ lấy thêm cho người là được rồi.

Đại nương tử làm sao thế?

Lại ma ma đó

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left