De første 200 linjer.
Trong các tập trước...
Chồng của cô là đồng chủ sở hữu một cơ sở kinh doanh.
Susan được hưởng quyền thừa kế.
Vậy tôi sẽ phải nói chuyện với ai để bàn về việc bán cổ phần?
Lynette chấp nhận...
- Chúng ta có lẽ nên đi tư vấn cùng nhau. - Tuyệt quá! Cám ơn em.
Ngay khi cháu tốt nghiệp,...
Cháu sẽ tới New York làm người mẫu.
Mối lo của Angie khiến cô càng lo lắng.
Con biết là mẹ cảm thấy rất tệ...
khi cứ phải chạy trốn mãi như thế này.
Cái cửa vẫn sẽ mở.
- Tôi muốn đóng cửa. - Đồ thối tha.
Còn cô khác đếch gì con đĩ! Đó là sự khác biệt đấy.
Tôi còn trong sạch chán.
- Dừng lại! - Nói "Làm ơn".
Và Orson bày tỏ cảm xúc của mình. Làm ơn!
Đó là cuộc sống mà tôi đang đối mặt...
Phải cầu xin sự giúp đỡ của mọi người, mọi việc.
Cô có biết nó khó khăn thế nào không?!
Orson Hodge lại mỉm cười,
và điều đó làm bà vợ của ông cảm thấy lo lắng.
Bạn thấy đấy, từ khi xảy ra tai nạn,
Bree Hodge đã quen với việc
chồng cô thay đổi tâm trạng đến chóng mặt.
Cô đã hứng chịu những cơn tức giận bất chợt của chồng...
...sự đau khổ của ông...
...và cả sự phiền muộn của ông nữa.
Nhưng cuối cùng thì Orson cũng có được sự yên bình đến lạ thường,
mà vợ ông thì cho rằng có cái gì đó không ổn.
Thật buồn là cô ấy đã đúng.
Cái... quái gì thế này?
Chào, Bree.
Anh nghĩ là nên bỏ đi vài thứ mà tôi không cần nữa.
Orson này. Anh có size 8 rưỡi không?
Xin lỗi nha Roy. Chỉ dành cho đàn ông thôi.
Em có thể hiếu
tại sao anh lại muốn vứt mấy đồ thể thao đi,
nhưng sao lại có cả sách và đĩa CD?
Và lạy chúa, cái headphones vẫn còn sử dụng đc.
Cái này tuyệt đấy!
Đưa cho tôi.
Các ông bị làm sao đấy?
Không thấy là các ông đang đục nước béo cò lợi dụng
một người đang điên cuồng hay sao?
- Tinh thần anh ấy có vẻ tốt mà. - Trước khi bà cô rạng ngời này bước vào.
- Chúng tôi xin lỗi, Bree. Chúng tôi tưởng hai người đã bàn về việc này rồi. - Vậy thì chúng tôi vẫn chưa, và kể cả có thế thì...
các ông vẫn là một lũ người tham lam trục lợi.
Cũng may là tôi về nhà,
Chứ không các ông lấy hết đồ đi rồi.
Các anh.
Chúng ta về thôi.
Và nhớ để lại đồ đấy.
Này. Ở cái tuổi này thì tôi cũng chỉ mượn được vài ngày nữa thôi.
Anh mắc chứng gì thế?
Anh xin lỗi, em yêu.
Anh không định làm em bực.
Nhưng có giữ đồ của anh hay cho chúng đi
cũng chả có ý nghĩa đếch gì.
Vâng, Orson Hodge lại mỉm cười
Và Bree sẽ sớm biết lý do thôi.
Bạn thấy đấy, chồng của cô...
đã quyết định là tự tử.
Translated by thai92hp
Trong cái vở kịch ko hồi kết mà chúng ta gọi là cuộc đời này,
mọi người đều có vai diễn của mình.
Một số thì đóng vai nhân vật chính của câu chuyện lãng mạn.
Số khác thì đóng vai nạn nhân.
Và một số thì đóng vai thằng hề.
Và nếu như vở diễn thực sự hấp dẫn,
thì phải có anh hùng và... một thằng đểu.
Chào bà Kinsky.
Ồ, ai thế này nhỉ!
Cảnh sát rác thải.
Tôi không muốn xoi mói,
nhưng bà vẫn không chịu xếp riêng đò nhựa với thuỷ tinh.
Thành phố đã thông qua sắc lệnh rồi, bà nhớ không?
Tôi thật ghen tị với cô đấy...
Trẻ trung, xinh đẹp, có thể ẩn mình hàng giờ ở bụi cây,
chờ cơ hội là đá đểu hàng xóm.
Nào, bà có thể không hiểu để tái chế rác thải dễ dàng thế nào nhỉ.
Oh, tôi hiểu chứ. Tôi chỉ không muốn làm thôi.
Tôi đã từng vứt rác lung tung bừa bãi
từ khi cô mới ra đời,
và bầu trời thì vẫn trong xanh, cỏ vẫn mọc.
Bây giờ thôi, nhưng còn thế hệ con cháu chúng ta thì sao?
Con trai tôi thì vô sinh,
Còn con gái tôi thích phụ nữ.
Cháu chắt chẳng là vấn đề gì với tôi.
- Vậy là bà chẳng quan tâm gì tới hành tinh này hay sao? - Đến khi nó đc quan tâm thì tôi cũng tèo rồi.
Hãy để cho mấy con robot đánh nhau với mấy con gián đi.
Lại gì nữa hả?
Anh nghĩ sao?
Thôi nào, một con mụ lập dị không thích tái chế rác.
Em đâu còn quan tâm đến vấn đề đó nữa đâu mà?
- Đương nhiên là em vẫn còn rồi. - Ừ, em có thể.
Chỉ là... Đừng để lộ bí mật của chúng ta.
Vậy em phải làm gì?
Đứng im và nhìn bà ấy phá hoại hành tinh này hay sao?
Đó chính là những gì em nên làm.
"Đôi khi bạn nên buộc mình vào một cái cây,
Và đôi khi thì nên đi cùng với một lưỡi cưa."
Đó là những gì mà Patrick đã từng nói.
Chúng ta không còn nói về Patrick nữa.
- Em chỉ nói thế thôi. - Anh cũng thế.
Vậy là luật sư bảo cô kí vào đây,
và cô sẽ chính thức ko còn quan hệ gì với club này nữa.
Hy vọng là ko chỉ mình tôi sở hữu cổ phần ở đây.
Còn đây là quà kỉ niệm của chúng tôi.
"Múa cột... mệt lắm đấy."
Tôi chắc sẽ mặc cái áo này
trong chuyến đi với hs của tôi. Cảm ơn Jimbo
- Chúc may mắn. - Anh cũng thế.
- Tạm biệt, Mrs. D. - Bảo trọng, Robin.
"Moby Dick"?
Ko như cô nghĩ đâu. Quyển sách viết về con cá voi.
Tôi biết. Đây là một cuốn sách kinh điển.
Tôi đọc một bài báo về...
100 quyển sách nên đọc trước khi tèo,
và tôi nghĩ, cô biết đấy,
với chỉ số cholesterol cao như gia đình tôi,
- thì tôi nên làm một gì đó. - Tốt đấy.
Vậy cô định sẽ làm gì?
Well, đây, uh, thực sự không phải công việc của tôi.
Tôi thực ra là một giáo viên.
Thật á?
Tuyệt thật. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ làm giáo viên.
Tôi thực sự đã đi dạy 1 vài học kì,
Nhưng sau đó gia đình tôi có vài vấn đề tiền nong,
Và, well, 9 năm sau, tôi vẫn làm cái công việc này.
Robin, cô đc yêu cầu ở V.I.P. Lounge.
Vậy, chúc may mắn với những quyển sách.
Cảm ơn.
Oh, lại cái tên này.
Tôi vẫn bảo anh ta lấy tiền boa
mà đi mua một cái bàn chải đánh răng.
Robin, đợi đã.
Cô không nhất thiết phải làm những gì mà cô không muốn.
Well, Tôi còn nhiều hoá đơn phải thanh toán, Mrs. Delfino.
Ko, tôi hiểu, nhưng cô ko nhất thiết phải làm ở đây.
- Cô có thể làm bất cứ việc gì cô muốn. - Nói thì dễ lắm.
Tôi nói thật đấy.
Chẳng bao giờ là quá muộn để thay đổi cuộc đời mình.
Robin, ngay bây giờ.
Cảm ơn.
Cô mang cả cái đấy theo à?
Khi mấy ông khách sàm sỡ quá đáng,
tôi muốn có cái gì đấy để đập vào đầu mấy ổng.
Tôi gần như đã giết 1 thằng bằng "War and peace".
Vậy là tôi đang lái xe.
- Thằng cha này thì đi ngang qua tôi. - Ngáng đường.
- Vâng. Tôi cũng hơi bực mình một tí. - Lúc đấy anh giận điên lên ấy.
Nhưng khi dừng xe, tôi định mắng thẳng vào mặt anh ta
thi Tom lại chỉ nói, "Xin lỗi nha. Ko sao đâu.
- Cô ấy chỉ hơi mệt thôi." - Em đâu nhất thiết phải gây sự với anh ta.
- Anh ta như bị điên ý. - Cô ấy đã xúc phạm anh ta.
- Em chỉ muốn bênh anh thôi! - Đúng, nhưng Tom đang lái xe mà Lynette.
Dù anh ấy có chọn lờ chuyện ấy đi hay ko,
đó vẫn là quyết định của anh ấy.
Thỉnh thoảng hãy để anh ấy cầm lái,
cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Ông Tom ghi điểm thứ 4 còn con mụ này thì vẫn 0.
Ko có bảng điểm ở đây, cô biết mà.
Tôi nghĩ cả 2 đã làm rất tốt hôm nay.
- Thứ ba tuần sau, giờ này nhé? - Cảm ơn cô. Tôi cảm thấy rất tuyệt.
Ừ, tuyệt.
Anh luôn cảm thấy vui mỗi khi rời khỏi đây.
- Ừ, chắc chắn rồi. - Sao, em không thấy thế à?
Ý anh là, anh nghĩ là cô ấy đã làm rất tốt.
Ừ, cô ấy đã làm việc với bên đấy rất tốt
còn bên đây thì chỉ thấy bực mình.
Thôi nào, Lynette. Đừng như thế mà.
- Đúng là như thế. Cô ấy luôn đứng về phía anh. Chúng ta nên nghĩ lại. - Lynette.
Cõ lẽ chúng ta nên nghĩ đến chuyện tìm một bác sĩ tâm lý khác.
Khi mới bắt đầu em có vẻ hợp với cô ấy.
Ừ, và khi mới bắt đầu thì em cũng vẫn còn yêu anh đấy.
Mọi việc khác rồi. Giờ thì đi thôi.
Chờ anh chút.
Anh nghĩ là anh quên chìa.
Ko được đâu. Tối nay tôi có buổi tập diễn.
Okay. Nói chuyện với anh sau.
Tôi xin lỗi. Tôi để quên chìa.
Oh, ko sao.
Um, tôi ko có ý nghe lỏm.
Nhưng cô vừa nói là cô có buổi tập diễn?
Oh, chuyện đó.
Vâng, tôi có vai diễn trong một vở kịch sẽ diền vào cuối tuần này.
Thật á? Cô cũng là diễn viên hả?
Well, tôi đã tập khi học đh.
Tôi cũng có chút năng khiếu nên tôi vẫn đi diễn.
Wow, vở diễn gì thế? Ý tôi là, chúng tôi rất muốn đi xem.
"Antony and Cleopatra." nhưng nó chỉ là vở diễn bình thường thôi.
Tôi sẽ không bắt anh phải ngồi xem từ đầu đến cuối đâu.
Oh, okay. Well, nếu cô ko muốn chúng tôi tới...
Đây là tờ rơi. Diễn vào buổi chiều.
- Hey. - Hey! Tôi cần Ana trông mấy đứa nhỏ
để tôi chạy ra mua mấy thứ,
- nhưng ghê thật, nó không trả lời điện thoại. - Oh, ko sao. Vào đi.
Bọn nó đang trên phòng của Danny.
Ana!
No comments yet. Be the first to leave one.