Color of Night

Color of Night

Download Vietnamese undertekster

Udgivelsesinfo

Color of Night 1994 mHD BluRay DD5 1 x264-EPiK
En kommentar af nvmy
Re-sync

Tags

BluRay
x264
HD
Udgivet den: 2013-11-08
Downloads: 74
Hørehæmmede: Yes

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Tao thề!

Mẹ kiếp!

Ôi, không!

Vậy cô cho ai là kẻ thù?

- Đừng, đừng, hãy trả lời cụ thể cho tôi. - Anh chính là tên khốn đó, Capa ạ.

Anh và cả tòa nhà điên loạn này.

Anh biết tôi mong gì không? Thượng đế sẽ nổi giận...

và ông sẽ vò nát của quý để nó chỉ thẳng xuống địa ngục, nơi anh đang sống dở chết dở!

Được rồi, Michelle.

Trước khi cô trở thành thiên sứ trả thù cho ông ấy và lao bổ xuống để kết thúc tôi.

Giờ thì tôi đã hiểu mọi chuyện. Anh chẳng khác gì thằng chồng cũ của tôi.

Cô thấy mọi thứ chỉ có 2 màu trắng đen vì cô mù màu.

Nhưng Thượng đế đang ủng hộ tôi.

Ông ấy biết tôi không như anh.

Tất cả chúng ta đều khá giống nhau, Michelle ạ. Tất cả đều thực hiện.

Tất cả đều thực hiện gì?

Là có xu hướng nhìn đời như nhìn qua một lỗ khóa.

Đó là cách tiếp cận sự thật rất hạn hữu.

Thế nên ta phải lấp vào những khoảng trống đó.

- Chúng ta phát minh nhiều thứ. - Tôi không biết anh đang nói gì.

Cô tự nghĩ ra những kẻ thù để thử thách sức mạnh của cô.

Cô tự nghĩ ra thượng đế và ngài sẽ bảo vệ cô trước bọn chúng.

Sao anh nhìn đời thiển cận vậy!

- Thật không thể hiểu nổi! - Vậy ai là kẻ thù?

Một phút cô có hàng tá bạn. Lần sau, họ đều bỏ đi hết.

Cô ở lại đây và tôi tự hỏi, "Tuần này Michelle ghét ai?"

Tôi cố nhưng không tài nào nhớ nổi.

Không thể nạp vào đầu. Cô biết tại sao không?

- Không. Sao anh không nói tôi biết? - Thử soi gương xem, Michelle.

Gương nào? Tấm này à?

Cái nào cũng được. Cho tôi biết những gì cô thấy.

Tôi thấy...

Hình ảnh anh bên vai tôi.

Tôi thấy...

chẳng có gì mà tôi thích cả.

Tôi nghĩ tôi nên ra ngoài ngắm cảnh hơn.

Michelle!

Michelle!

Nào, tất cả lui lại.

Lui lại.

Trở vào xe anh ngay!

Dừng lại đi.

Michelle.

Chúa ơi.

Đó là màu máu ấn tượng nhất tôi từng thấy, ướt đẫm bộ váy màu xanh của cô ta.

Và rồi màu đỏ biến mất.

Christ, Ed. Nó như một rung động về màu sắc...

truyền từ địa ngục.

Và rồi màu đỏ mờ dần.

Capa tội nghiệp. Anh đến đây để thương hại tôi à?

Địa ngục, đúng. Đừng dùng Sigmund Freud...

để tưởng tượng ra tôi không quan tâm màu máu bệnh nhân của mình.

Việc này khiến tôi có chút ngạc nhiên.

Đương nhiên. Ông luôn nghĩ tôi là thằng lạnh nhạt.

Không hẳn vậy, nhưng ở đây có chút ngạo mạn.

Anh thật sự tin là mình chịu trách nhiệm về bệnh của cô ta?

Anh chỉ là 1 phần nhỏ, gần đây trong cuộc đời cô ta.

Đúng, đúng vậy.

Tất cả như một vũ điệu ba lê, Larry ạ.

Tôi gặp rất nhiều khó khăn để tống khứ người phụ nữ này.

Cậu thì lúc nào cũng lãng mạn cả.

- Cậu còn liên quan đến ai nữa không? - Không.

Nhưng tôi vẫn là một gã lãng mạn.

Tôi chỉ không có ai để lãng mạn cả.

Tất cả họ đều hoặc lên giường hoặc muốn cưới tôi.

- Chẳng ai muốn yêu tôi cả. - Có thể cậu cũng không muốn thế.

Cậu đã từng có 1 cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Cô ta yêu tôi say đắm.

- Và rồi ra đi và yêu một người khác say đắm. - Dĩ nhiên...

là có vấn đề ở đây.

Từ chối màu đỏ là từ chối cảm xúc.

- Ồ, đúng. - Cậu cũng đã biết, việc đó rất nguy hiểm.

Đúng, tôi biết.

Rất nguy hiểm.

Tôi biết...

Có cái gì đó không ổn.

- Tôi biết là cần có thời gian để ổn định lại. - Cậu là 1 nhà trị liệu tài ba mà.

Mất bao lâu thì 1 người như cậu có thể tha thứ chính mình?

Tôi sẽ đến gặp ông sau chuyến đi Los Angeles.

Đừng trốn chạy chỉ vì 1 lần điều trị thất bại.

Tôi không trốn chạy, Larry ạ. Chỉ là 1 chuyến công tác ngắn ở Los Angeles.

Hơn nữa, thật sự tôi không thể trốn chạy.

Đó trên này hết rồi, đúng không? Pow.

Đã thỏa thuận hết rồi. Tôi phải vác nó theo.

Chào mừng quí khách đến Los Angeles.

Xin vui lòng ổn định chỗ ngồi cho đến khi máy bay hạ...

Lại một ngày Thứ 2 khác ở thiên đường.

Có hàng rào chắn trên đường 405, vui lòng giảm tốc độ khi lưu thông...

Này, thằng khùng, nhìn cái gì?

Anh thấy chứ? Tai nạn đấy. Xem chuyện gì thế nhỉ?

- Có ai bị thương không? Hả? Có ai chết không?

Mày làm gì vậy? Nhìn bên kia mà không cần quan tâm ở đây?

Để chân lên thắng đi! Chết tiệt!

- Có bể cá luôn à? - Đó là cá mập xanh.

Thôi được.

33 cộng 3 là...

Đó là dư chấn của tôi?

44, 45

- 5. - 38, 14.

- 33. - 2.

- 13. - 3.

- 29. 304. - Casey, anh đúng là.

- Để anh ta yên được chứ? - 7.

- 8. - Clark.

- Sao? - Anh đọc báo sáng nay chưa?

- Chưa. - Không biết có bao nhiêu trang nhỉ?

- Ồ, Chúa ơi, tôi lại bị nữa rồi. - 16.

- 4. 47. - Tôi sợ anh ta đến trễ.

- Tôi không hiểu. - Tôi cũng vậy. Sao không?

Nhưng bố anh ta trả tiền điều trị đấy.

Thì chồng quá cố của tôi cũng trả tiền cho tôi.

Không thể tin được.

Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu. Clark?

- Này, Bob! - Chúa ơi. Bill.

- Này. Cậu sao rồi? Trông bảnh phết. - Mình khỏe. Khỏe.

Xin lỗi đã đến trễ. Mình bị kẹt xe trên xa lô.

- Chúng tôi chuẩn bị bắt đầu. - Tôi đang chờ cậu đây.

- Tham gia với chúng tôi luôn đi? - Cậu biết mình muốn nhờ cậu lần cuối...

- Thật đấy. Tôi có thể tham khảo cậu. Nào. - Không, nghe này, Bob...

Xin giới thiệu, bạn tôi và cũng là đồng nghiệp, Bill Capa, đến từ New York. Sao cậu không ngồi xuống kia, Bill?

Tôi thấy sẽ rất thú vị cho cả anh ấy và các bạn...

nếu anh ấy tham gia với chúng ta.

Chuyên ngành tâm thần của anh là gì?

Phân tích và điều trị rối loạn hành vị.

- Bằng cấp? - Cũng như Bob. Chúng tôi cùng vào đại học.

Rồi làm bác sĩ thực tập nội trú tại Bệnh viện Tâm thần Penn State.

- Không ai làm phiền nếu anh nói không. - Không, Bob.

- Không ai... không ai từ chối cả. - Ồ, Chúa ơi.

- Tôi là Sondra. Chào anh, Bill. - Chào cô, Sondra.

- Bằng cấp y học? - Không. Tôi chỉ là nhà tâm lý học...

và phân tâm học, không phải and a psychoanalyst, not a chuyên gia về tâm thần học.

Tiến sĩ đại học New York.

- Cảm ơn. Ấn tượng thật. - Vậy là Bill và Bob. Cặp đôi bác sĩ tâm thần.

- Thật đấy. - Sao chúng ta không bắt đầu...

bằng cách giới thiệu và chia sẻ lý do đến đây...

Hãy trao đổi thật thoải mái.

- Tôi, Buck. - Ô, được đấy. Đúng là nam nhi có khác.

Cô muốn gây chú ý à.

Sondra? Sondra, sao cô không bắt đầu nhỉ?

Được.

Um...

Tôi tên Sondra Dorio.

Và, uh...

Tôi luôn cưới mấy lão già hơn mình, nhưng...

Giờ thì vẫn độc thân...

...và tôi luôn...tôi

Lúc nào cũng nghĩ đến tình dục.

Nhưng ý tôi, là tôi thật sự...

muốn một mối quan hệ thật sự.

Và, đôi khi...

Tôi, tôi ăn cắp vặt.

Các vật linh tinh.

Không có ý nghĩa gì nhiều. Rất khó... Các bạn biết đấy, tôi... được chưa ạ?

- Cảm ơn. - Cảm ơn.

- Richie? - Sẽ là 1 sự kiện.

Richie!

Gì a?

Em có muốn chia sẻ một vài điều về mình với Bill không?

Không.

Thôi được. Không ai lên tiếng thì để tôi.

Richie gặp vấn đề về xác định giới tính...

và ám ảnh xã hội...

- và cậu ta đã hứa không nghe nhạc trong nhóm... - Cảm ơn ngài, tiến sĩ Clark.

- để có thể phát minh. - Ồ, thánh Christopher sẽ lắc xích.

- Thưa ngài, là thánh Michael. - Đây không phải việc của ông!

Đúng. Ông biết tôi đang nói gì không?

E-em mở miệng...

nói chuyện...

n-nhưng không sao cả.

Trừ khi uống thuốc...

thì em không nói được...

thế nên.. vì thế em đến đây.

Họ nói em...

cũng đỏ mặt.

Cưng lặp lại xem.

Mẹ kiếp!

Chế đi!

Tôi sẽ bầm nát đầu ông ra!

- Đồ thối tha! - Đứng dậy!

Buông tao ra!

- Buck. - Richie!

Không sao đâu. Rồi cậu ta sẽ quay lại.

- anh thấy sao, tiến sĩ Clark? - Tôi đã nói gì không đúng sao?

Anh đúng là đồ bỏ đi.

- Mọi người biết mà, một chút nhân đạo thôi. - Vui nhỉ. Ồ, chọc cười vui đấy.

Chúng tôi đang thưởng thức trò hề của anh à?

Sao ông không thôi việc chịu trách nhiệm cho mọi người.

- Còn cô sao không thôi liếm láp vết thương đi Sondra? - Nghe hay đấy.

Buck.

Tôi đã mất vợ và con gái.

Và tôi không thể vượt qua điều đó. Được chưa?

Tôi rất tiếc. Vì sao họ chết?

Họ nói...

Tôi... tôi không thể nói.

Casey?

Tôi là Casey Heinz.

Họa sĩ. Tôi sống trong một gác xép dưới phố.

Và tôi đoán anh sẽ nói...

Tôi lập dị.

Không nghiêm túc được sao?

More Vietnamese subtitles for Color of Night

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left