De første 200 linjer.
Cô gia vạn phúc.
Đi đâu đó?
Đại nương tử đang ngủ.
Chẳng phải đã bái cao đường rồi sao ạ?
Tối qua ngủ muộn. Sáng ra cũng dậy sớm.
Để nàng ấy ngủ thêm đi.
Nhưng Thôi ma ma nói…
Ở đây Thôi ma ma làm chủ
hay là ta làm chủ?
Quy tắc là do con người đặt ra.
Chỉ cần có ta ở đây,
cô nương nhà ngươi dù có ngủ tới trưa
cũng không ai dám nói gì.
Vâng.
Cô nương, sao vẫn còn ngủ vậy?
Mau dậy đi.
Ai mở cửa ra đó, lạnh.
Cô nương, sao người lại nằm rồi?
Như vậy truyền ra ngoài sẽ khiến người khác chê cười đó.
Mau dậy đi.
Cô gia ở trong sân đánh quyền bao nhiêu lâu rồi.
Người ngủ vậy là được rồi đó.
Hơn nữa, Tần đại nương tử cho người tới gọi rồi.
Nói cô nương tới gặp phu nhân nói chuyện tư phòng.
Nào mau dậy đi ngoan nào.
Ngoan nào, nào, mau dậy đi.
Cô Đình Diệp nói
có thể cho ta ngủ thoải mái.
Cố gia là Hầu môn thế gia.
Không thể tuỳ tiện được.
Để người khác nói, con gái Thịnh gia chúng ta
không biết phép tắc thì không được đâu. Mau dậy đi.
Đan Quât, Tiểu Đào.
Mau chải tóc trang điểm cho cô nương.
Rõ ràng nói,
có thể để ta ngủ thêm một chút mà.
Chàng làm gì vậy?
Hai ngươi còn nhìn được ư?
Còn không mau đi đi.
Nhìn bộ dạng buồn ngủ của nàng kìa,
sao lại trang điểm vậy?
Ta còn muốn ôm nàng ngủ thêm chút nữa mà.
Tôn trưởng gọi thiếp qua đó nói chuyện tư phòng.
Ta không phải…
Chắc không phải chải chuốt lại lần nữa chứ?
Vi phu sẽ giúp nàng trang điểm.
Chàng biết sao?
Nàng cho rằng bao nhiêu năm nay
ta ở Tần Lâu Sở Quán, ở những phường
ăn chơi buôn bán là vô nghĩa ư?
Nói cho nàng biết, những thứ phấn son
trâm cài trang sức này,
e là ta còn tinh thông hơn nàng đó.
Ta nói này,
nếu nàng không muốn đi thì đừng đi.
Dù gì hai chúng ta cũng đã bái cao đường rồi.
Những thứ đó đều không quan trọng nữa.
Nhưng cũng phải đi cho phải phép chứ.
Nếu không truyền ra ngoài,
sẽ nói Thịnh gia chúng ta không biết dạy con gái.
Sẽ nói chàng không kính trọng đích mẫu.
Bất hiếu ngỗ nghịch.
Ta không quan tâm những thứ đó.
Nàng quan tâm làm gì?
Thiếp…
Đâu có tân nương nào không chịu mẹ chồng chứ?
Không để tâm là được rồi.
Mẹ kế Tiểu Tần Thị đó của ta
hoàn toàn sẽ không phải người đầu tiên mở miệng.
Người mở miệng đầu tiên,
nhất định là mấy kẻ, tứ phòng ngũ phòng.
Nhất là tứ phòng.
Thích nhất là bắt nạt người khác.
Lại có tính tình thích khoe khoang.
Chỉ cần mẹ kế của ta châm ngòi, bà ta chắc chắn sẽ thổi lửa.
Nàng phải cẩn thận đó.
Đừng bị bà ta nuốt mất nhé.
Dù gì cũng là thẩm thẩm của chàng.
Mấy người đó còn xem như dễ đối phó.
Cố gia nhà ta trên dưới,
đều là những người thích gây hoạ.
Ai họ Mỗ đi tìm hoa vờn liễu,
nhất định là Cố Đình Diệp.
Ai họ Mỗ làm vỡ nghiên mực của lão gia.
Cũng là Cố Đình Diệp.
Cố mỗ mỗ muốn dùng ba nghìn lượng
ghi sổ của Cố Đình Diệp.
Cũng tại năm đó ta không phấn đấu,
danh tiếng cũng không tốt,
chỉ đành chịu đựng chúng vu oan giá họa.
Mở mắt nhìn chúng,
chà đạp danh tiếng của ta tại kinh thành.
Đó thật sự,
thật sự không phải chó dại,
mà còn ác hơn rắn độc,
cắn nàng một cái,
nàng ngay cả la lên cũng chẳng dám.
Trước khi chàng cưới thiếp, chàng đâu có nói như vậy.
Chàng còn bảo thiếp cứ lên mặt nữa kìa.
Được, vài hôm nữa
chúng ta viện cớ
dọn ra ngoài ở.
Dọn ra ngoài thì xong chuyện ngay.
Cô nương, đây là điểm tâm
phòng bếp hiếu kính.
Trời ạ, sao lại vẽ thành ra thế này?
Chẳng phải chàng nói giỏi trang điểm hay sao?
Tiểu Đào, Đan Quất, mau lên,
rửa mặt trang điểm lại cho cô nương.
Mau lau cho ta, mau lau đi.
Còn cười nữa.
Mẹ chồng vạn phúc.
Không biết người gọi con dâu đến,
muốn dặn dò điều gì ạ?
Có gì dặn dò đâu chứ.
Chỉ là sắp ăn sáng,
cố tình gọi con đến,
cùng ăn sáng với các bà,
các thím đây.
Cả nhà đông đúc náo nhiệt.
Vậy con dâu hầu hạ người,
thím tư và thím ngũ dùng bữa.
Cần gì hầu hạ chứ?
Bọn ta đều là gia đình võ tướng,
không có nhiều quy củ đến thế.
Nào, ăn sáng đi.
Đại tẩu.
Trí nhớ của tỷ kìa,
còn có một người,
để đại nương tử Diệp công tử gặp,
rồi chúng ta hẵng ăn.
Hôm khác gặp cũng được mà.
Không được đâu.
Người ta từng tự vẫn một lần rồi,
may mà có các tỳ nữ xung quanh cứu ngay lúc nguy cấp.
Tỷ nói xem nếu chúng ta cứ giấu giếm,
sau này nếu chết thật,
thế chẳng phải gây rắc rối cho hai đứa nó sao?
Thế không ổn lắm đâu.
Dù gì người ta mới cưới.
Sao lại không ổn chứ?
Rốt cuộc là ai ạ?
Nghe thím tư nói,
hình như người này liên quan tới con.
Hồng Tiêu, cô vào đi.
Vào đi.
Vị cô nương này là?
Cô ấy tên Hồng Tiêu,
vốn là tỳ nữ trong phòng nhị lang.
Sau này đợi nhị lang lớn lên,
thì thu nạp làm người trong phòng.
Sau đó nữa,
nhị lang hiếm khi về nhà.
Ta sợ,
để cô ấy cứ thế lãng phí thanh xuân,
nên trả khế ước bán thân cho cô ấy.
Còn đền ngân lượng nữa.
Để cô ấy gả cho người khác,
nhưng... cô ấy lại là người
si tình trung nghĩa.
Nói sao cũng không chịu.
Nhất định đòi chờ ở đây.
Hiện Diệp công tử áo gấm về làng,
cưới vợ thăng quan,
lại quên mất người ta luôn.
Mọi người nói xem cô nương này
có một thân một mình sao mà sống đây?
Ta đây,
cũng thật sự không biết phải làm sao.
Cô ấy kiên trì cố chấp,
khuyên thế nào cũng không chịu tái giá.
Cũng có thể xem như một
tiết phụ trung trực,
nếu không có danh phận gì,
sau này,
sao mà ngẩng đầu làm người được đây.
Ý của mẹ chồng là,
muốn con đưa Hồng Tiêu cô nương về,
làm tiểu nương cho tướng công sao?
Ta nghĩ,
hiện Nhị lang đã là trọng thần triều đình.
Thì đó, mọi người nói xem,
có vị cao quan danh tước nào trong nhà
chỉ có mỗi đại nương tử đâu chứ.
Bên cạnh ai không có hai ba thiếp thất,
sao mà có thể diện.
Tân phụ, cô thấy sao?
Nếu không có danh phận,
cũng chẳng sao cả,
Hồng Tiêu vốn là một đứa trẻ an phận,
chỉ muốn một lòng một dạ.
Nếu có thể có một chỗ ở,
thế thì sẽ không bị những người trong phủ chỉ trỏ bàn tán.
Đúng, đúng, đúng.
Xin nương tử khai ân.
Cho Hồng Tiêu một con đường sống.
Thứ cho tân phụ không thể nghe theo.
Chuyện này...
Ai cũng nói Thịnh gia là nhà thư hương gia giáo,
sao con gái họ dạy dỗ ra lại nhỏ nhen ích kỷ như vậy chứ.
No comments yet. Be the first to leave one.