De første 200 linjer.
Gửi lời chào đến Idiosa Dartellum 7,
hay virus ID-7.
Trông thật là dơ dáy và gớm ghiếc, đúng không?
Cho những ai chưa biết,
chủng ID-7 làm cho mức độ hormone căng thẳng tăng lên,
chặn các dẫn truyền thần kinh, về cơ bản là tấn công xung động bản năng của chúng ta
và hủy hoại một sự cân bằng hết sức quan trọng
trong bộ não chúng ta...
Sự cân bằng giữa cảm xúc và lý trí
ngăn chúng ta làm những điều ngu ngốc,
như đấm vào mặt ông chủ khi tức giận
hay làm tình nơi công cộng khi nổi hứng.
Sự cân bằng đó tạm thời bị cắt đứt,
sự kiềm chế không còn
và bản năng gốc trổi dậy
với người nhiễm bệnh
cái mà chuyên gia gọi là bùng nổ cảm xúc.
Các phương tiện truyền thông gọi nó là siêu vi mắt đỏ
vì lý do quá rõ ràng.
Vì vậy, nói tóm lại,
nhân phẩm cơ bản của con người đã mất đi.
Các trường hợp báo cáo đầu tiên của virus mắt đỏ
xảy ra 18 tháng trước đây ở Des Noines, Iowa,
và nhanh chóng lan rộng khắp thế giới.
Kể từ đó, đã có hơn 1.000 vụ bùng phát
được báo cáo trên toàn cầu, hơn một nửa trong số đó
chỉ riêng ở Hoa Kỳ.
CDC lạc quan rằng họ có có thể ngăn chặn virus ngay lập tức
thông qua các cuộc kiểm dịch bắt buộc,
và quốc gia sẽ không còn virut
vào cuối năm
vì các kháng thể đang được thử nghiệm liên tục.
Họ cũng tuyên bố virus không gây tử vong,
về mặt kỹ thuật đó là sự thật.
Tuy nhiên, trong khi virus không thể giết người, người bị nhiễm bệnh, hay mấy gã mắt đỏ, thì có thể.
Xin giới thiệu ông Nevil Reed,
gã mắt đỏ đầu tiên không bị kết tội vì đã giết người.
Luật sự bào chữa của gã nói rằng
những người bị nhiễm ID-7
không thể kiểm soát cảm xúc của họ
và do đó không phải chịu trách nhiệm hậu quả họ gây ra.
Và nhờ lỗ hỗng pháp luật đó, vụ việc đã bị bác bỏ.
Vậy là Nevil mất kiềm chế,
đâm một đồng nghiệp liên tục vào mặt cho đến chết
và vẫn ngon lành nhờ giấy khám bệnh của bác sĩ.
Chúa ban phước cho hệ thống công lý.
VI RÚT CUỒNG LOẠN
Chào mừng bạn đến với ngôi nhà của Towers & Smythe Consulting,
một doanh nghiệp vô đạo đức dưới trướng một doanh nghiệp vô đạo đức khác bự hơn
đã giúp Nevil Reed thoát nạn.
TSC là một công ty được thúc đẩy bởi sự tham lam, lừa dối, và sự phân rã đạo đức,
một nơi mỉa mai mà nói những người đến xin việc được bổ nhiệm
vì sự trung thực, trung thành và toàn vẹn.
Những phẩm chất tôi đã có lúc trước
và sẵn sàng đón nhận những thử thách ở đây.
Và đây là tôi sáu tháng sau...
làm đến đêm khuya, không được tôn trọng, cà phê dở tệ,
mọi thứ đi kèm với một cái giá.
Nhưng không có gì trong số chúng có thể làm tôi chậm lại.
Tôi đã phấn đấu để thành công mà gia đình tôi chưa từng có được,
một cái ghế ở bàn làm việc lớn với tất cả các chốt,
trong khi trả lại những khoản vay cho sinh viên chết tiệt đó.
Nhưng tôi càng lên cao,
tôi càng cảm thấy như mình đang mất dần bản thân.
Và sau khi phát hiện ra lỗ hổng giải quyết vụ của Reed,
sự thăng tiến lại càng nhanh hơn.
Nhưng lúc đó, chẳng có gì quan trọng
rằng tôi nghĩ gã là kẻ giết người.
Tôi chỉ muốn chỗ làm việc của mình.
Và vì tội lỗi của tôi, họ đã cho tôi một chỗ.
Đúng là thằng khốn.
Phụ đề: Neo Trương Thảo
Towers & Smythe.
Ý tôi là, làm sao cô ngu như thế được?
- Tôi xin lỗi. Tôi... - Ôi, cô xin lỗi?
Tôi không trả tiền để cô xin lỗi, Jenny.
- Chào buổi sáng, này. Chào buổi sáng, này. - Không phải bây giờ, Derek.
Anh phải coi cái này. Anh phải coi cái này.
- Đến đây. - Cái gì thế?
Tôi vừa thấy hôm nay.
Ôi, bữa tiệc Giáng sinh năm ngoái.
Dường như là anh.
Vâng. Đó là anh.
Cậu lấy thứ đó ở đâu?
Tôi lên Google gõ "một thằng khốn
bắt trợ lí "làm việc chăm vào" và vờ hứa sẽ tăng lương"
và nó chỉ là, như, kết quả tìm kiếm hàng đầu, hình như là, số một.
Nghe đây, để cô ấy yên hoặc tôi sẽ bán nó cho vợ của anh
với nửa tiền mà cô ấy có được từ anh sau ly hôn.
Nói chuyện với anh thật vui.
Cảm ơn.
Có thể không được nhiều... Buổi sáng, Miles.
Nhưng tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì có thể
để ngủ ngon hơn vào ban đêm.
Cám ơn chúa vì cà phê, phải không?
9:00 giờ anh phải đến phòng họp số ba.
- Cốc cà phê của tôi ở đâu? - Không biết. Tôi cũng...
cậu có biết ai đã lấy nó?
Không. Nhưng tôi có thể làm cho anh một cốc khác.
Tôi không muốn một cốc khác. Tôi muốn chiếc cốc của tôi.
Vâng, David từ Vanda Corp.
Derek. Derek.
Gì? - David, đường dây số một.
Được rồi. Nối máy với anh ấy.
David, tôi vừa định gọi cho anh.
David? David là ai vậy?
Em là Lucy.
Miles, đây là em gái tôi.
Tôi xin lỗi.
Thật khó để anh trả lời điện thoại.
Em chỉ muốn hỏi anh có hứng đi dự
sinh nhật của em vào tháng tới không.
Vâng. Ờ...
Không, thực sự. Anh rất tiếc.
Anh không thể đến dự sinh nhật của em.
Nhưng anh sẽ đền bù cho em.
Vâng, nếu anh không xuất hiện,
ít nhất cũng phải vẽ tặng em gì đó đẹp nhé.
Làm thế nào em biết anh bắt đầu vẽ tranh?
Miles nói rằng anh vẽ khá tốt.
Ồ, đúng không? - Phải.
Anh nên đăng ký các lớp nghệ thuật hay gì đó.
Anh không có thời gian cho các lớp nghệ thuật.
Vâng. Anh không có thời gian cho bất cứ điều gì.
Vâng. Em nói đúng.
Anh không có thời gian cho bất cứ điều gì.
Anh không có thời gian cho cuộc trò chuyện này.
- Nhưng anh yêu em rất nhiều. - Đợi cái, Derek. Em chỉ...
- Em muốn nói chuyện với anh nhiều hơn. - Cảm ơn rất nhiều vì đã gọi.
Anh phải đi. Anh yêu em. Tạm biệt.
Kế hoạch 9:00 của tôi là gì?
Chào buổi sáng. Văn phòng Pat Sorenson.
- Đúng thế, thưa ngài. - Tuyệt quá. Cảm ơn.
Tôi giúp gì được đây?
Khách hàng của tôi muốn trả nợ quá hạn
để đảo ngược tình trạng tịch thu nhà.
Chúng tôi chỉ cần TSC nói với ngân hàng cho thêm nhiều thời gian hơn.
Tôi xin lỗi phải thông báo cho cô,
nhưng khách hàng của chúng tôi có chính sách không tái cấp vốn.
Vậy tôi sẽ nói gì với của tôi đây?
Cô có thể cởi mở để thảo luận về khả năng
làm thủ tục chuyển quyền sở hữu?
Cô không biết tôi đang nói gì, đúng không?
- Cô nên gặp luật sư. - Tôi là luật sư.
Nếu cô là một luật sư, cô sẽ biết thủ tục chuyển quyền sở hữu là gì.
Cô cũng là một trong những người vay tiền, phải không?
Vậy, thủ tục chuyển quyền sở hữu là gì?
Nó không quan trọng.
Ngân hàng sẽ không đồng ý đâu.
Nghe này, cô không phải là người đi vay đầu tiên
cố gắng dùng chiêu này.
Cô ơi, đây là phòng không hút thuốc.
Vậy thì đến đây mà ngăn tôi.
Chờ đã.
Chúng tôi chỉ cần thêm hai tháng.
Những gia đình có liên quan ở đây, nhưng không ai lắng nghe,
ngân hàng cũng không, luật sư cũng không.
Tôi không thể thông qua đám thư kí của họ.
Hãy nhìn này, tôi rất xin lỗi điều đang xảy ra với cô.
- Vậy thì đừng đá tôi đi. - Ngân hàng đang đuổi cô đi.
- Ngân hàng là khách hàng của anh. - Đó là khách hàng của công ty.
Đây là chuyện của đối tác công ty chúng tôi.
Không có giọt mưa nào nghĩ nó sẽ gây ra lũ lụt.
Mẹ tôi từng nói như vậy.
Bây giờ tôi hiểu ý nghĩa của nó rồi.
Có điều gì khác mà tôi có thể làm để giúp đỡ không?
Anh có thể bắt đầu bằng cách nói cho tôi
đối tác nào đã gây ra vụ này.
Chắc chắn rồi. Đó sẽ là...
Irene Smythe.
Vâng, tôi muốn nói chuyện với Irene Smythe
hay bất cứ ai ngay bây giờ.
Chắc chắn rồi. Để tôi gọi bà ấy.
- Lối này, thưa bà. - Buông ra!
Chúng ta chưa xong đâu!
Tôi sẽ kiện mấy người! Tôi sẽ kiện tất cả mấy người!
Rồi anh cũng sẽ như tôi thôi!
Brenda không cảm thấy khỏe,
vì vậy tôi đã phải đi ra khỏi tầng mái
để lo cho cô ấy một chút.
Hóa ra ông chủ đang gặp Kara,
và tôi chắc chắn rằng họ đang nói về
anh đang làm rối một vụ của Vanda Corp hay cái gì đó.
Chờ đã, cái gì? Có phải...
Tôi không làm việc cho Vanda Corp. Đó là khách hàng của Kara.
Tôi biết, phải không?
Ồ, không.
Tôi giúp được gì đây?
Derek Cho. Cần mã truy cập đến tầng thứ tám.
Để gặp ai?
Kara Powell, Giám đốc điều hành,
không hiệu quả đối với các vấn đề của khách hàng,
nhưng với tất cả những thứ liên quan
để khống chế nội bộ công ty,
ả như thể Mussolini.
Chúng tôi gọi ả là Siren.
Ả là tai mắt của ông chủ.
Và ả luôn thì thào những lời lẽ độc địa.
Ông Cho.
Đến gặp... Kara Powell.
No comments yet. Be the first to leave one.