De første 200 linjer.
HALLOWEEN NĂM 1988
Rachel, em chuẩn bị xong chưa?
Alan đến là chúng ta đi luôn nhé.
Đừng giận em nhé. Mấy nay em ngủ không ngon.
Có một quả bowling kẹt trong bụng em đây.
Em xin lỗi.
Không sao. Có gì đâu.
Em cũng muốn đi lắm. Em đã mua một bộ tóc giả Elvira và chuẩn bị hết rồi.
Anh hiểu. Để Halloween năm sau nhé?
Ngực em sẽ không bự như thế này Halloween sau đâu.
Ellie, hay là anh ở cùng em nhé?
Alan đi dự tiệc một mình được mà.
Chỉ cần 5 phút bước qua cửa là cậu ta đã quen được 10 người bạn mới,
em biết mà.
Thôi. Các anh cứ đi chơi vui vẻ đi.
Chắc em chỉ ở nhà, nổ bỏng ngô,
xem một bộ phim kinh dị, rồi đi ngủ thôi.
Em chắc chứ?
- Ừ. - Thật không?
Bỏ cái khăn đi. Trông anh như Liberace ấy.
Không. Trông ngầu mà.
Em ơi. Alan đến rồi.
Bọn anh làm cốc bia ở nhà, xong rồi đi sau nhé.
Được đấy!
Tưởng ông đi chơi lừa hay lộc...
với bộ Vua Arthur và nhóm Merry Men cơ mà.
À, không, đấy phải là Robin Hood chứ nhỉ?
Dù sao thì, Rachel không đi đâu.
Tháng bầu cuối nên cô ấy mệt lắm.
Tôi không nhớ nữa, tháng bầu cuối của Suzie có vậy không?
Cả ngày mệt mỏi, không ngủ được?
Này, Alan, bây giờ ông có muốn bỏ cái mặt nạ ngu ngốc đó xuống không?
Được rồi, ngồi đi. Để tôi đi lấy bia.
Đây.
Đem chia hộ tôi cái?
Không à?
Cảm ơn đã giúp ha, anh bạn.
Halloween vui vẻ!
Thế nào? Ông thấy sao?
Được chứ hả?
Ông nên thấy bộ "Guinevere" của Suzie.
Tự nhiên lại thấy yêu cô ấy thế không biết.
Ê, xem này.
Dễ thương không?
Trông thằng nhóc có giống Merlin con không?
Alan, chuyện quái gì thế này?
Ai đấy?
Tôi tưởng đó là ông.
Làm ơn, làm ơn, đừng mà...
Cứu! Cứu tôi với!
Không!
Cứu với! Cứu tôi với!
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ TÀN SÁT + .: Tập 1: Ăn miếng trả miếng :.
Hiện Tại
Hỡi những anh chị em,
các bạn nên suy nghĩ...
đến việc mình sẽ đi về đâu sau khi rời thế giới này.
Các bạn đã chuẩn bị tâm lý chưa?
Tốt hơn hết các bạn nên chuẩn bị đi. Bởi vì các bạn sẽ xuống địa ngục.
Nơi đó chính là địa ngục, và địa ngục có thật.
Những gì các bạn làm ở thế giới này sẽ định đoạt tương lai.
Hãy đặt niềm tin nơi Chúa.
Được rồi!
Thế là đủ rồi.
Có gì khác hay ho hơn không vậy?
Lỡ ông ấy nói đúng thì sao?
Cái gì đúng làm sao cơ?
Thì đấy, chúng ta sống trên đời này...
Cố gắng sống tốt, làm việc tử tế,
rồi đến khi chết, những việc đó lại chẳng tích sự gì.
Em có muốn quay lại không?
Em nói là em muốn...?
Bởi vì em là điều quan trọng với anh hơn bất cứ ngôi nhà nào, Sarah.
- Nhà miễn phí. - Chúng ta có thể bán.
Chúng ta có thể mua một căn chung cư trong thành phố.
Hoặc là chuyển tới ngoại ô nếu cần thiết.
Ra là em đùa... Sarah, đừng làm thế chứ!
Em không được nói mấy chuyện sống còn nhảm nhí,
và khiến anh cảm thấy ngu ngốc vì đã lo lắng cho em.
Anh không cần lo cho em đâu.
Thật ư?
Được chứ?
Bố mẹ của em đã bị sát hại trong căn nhà chúng ta sắp chuyển đến.
Bố mẹ em chỉ là những bức ảnh, những câu chuyện được người ta kể lại thôi.
Đó chỉ là một căn nhà bình thường.
Không có gì phải lo đâu.
NẠN NHÂN NHỎ NHẤT CỦA ĐỒ TỂ QUAY TRỞ LẠI
Anh thấy sao?
Cũng... khá hoàn hảo đó.
Vào chứ?
Chuyện từng xảy ra ở đây...
Nó không quan trọng.
Điều quan trọng là những gì chúng ta xây dựng nên.
Anh và em.
Và em biết là em đang trở nên ủy mị và đa cảm, nên...
Dễ thương ghê.
Em rất dễ thương khi em đa cảm...
Toàn người lịch sự...
- Jesus... - ...sống ở khu phố này nhé!
Có cả trẻ con!
Hai anh chị có cả căn nhà kia kìa! Lựa một phòng ấy!
Bà nghiêm túc à?
- Ui cha. - Bà ấy nghiêm túc không nhỉ?
Chà... Chào mừng tới khu phố.
Nếu bà ấy thích coi thì mình diễn cho coi.
Nào! A-ha!
- Được rồi. Đừng làm thế! - Anh vào nhà đây!
Bỏ em xuống đi!
Kì ghê. Không hiểu bà ấy làm sao.
Ừ, trông bà ấy có vẻ có nhiều vấn đề đấy...
Nhưng mà không liên quan tới ta.
Chà.
Em ổn chứ?
Vâng.
Vâng.
Đi khám phá căn nhà thôi.
Được đấy.
Cưng này, có nhiều phòng ghê. Chọn phòng nào đây?
Chắc là phòng nào có cảm giác tốt.
Lắng nghe xem.
Ừ.
Em nghĩ phòng này được đấy.
Anh đã hứa là sẽ tới chỗ làm cơ mà.
Anh sẽ bịa lý do. Có kẻ ở trái phép dưới tầng hầm nhà chúng ta.
Mấy kẻ Mennonite đã lấy trộm đồ đạc của chúng ta.
Không, anh không được xin nghỉ ngay ngày đầu tiên được.
Thực chất mai mới là ngày đầu đi làm.
- Em muốn khám phá thị trấn. - Thế hả?
Có lẽ ghé qua và chào Cam.
Được rồi, em lấy xe mà đi.
- Thế anh đi làm kiểu gì? - Đạp xe.
Em có nghe thấy không?
Anh có thể đạp xe đi làm. Thật tuyệt vời.
Chuyển đến đây quả là lựa chọn đúng đắn.
Ừ, chúng ta đã chọn đúng.
Phải.
Chị Peterson?
Chị Peterson, chị không sao chứ?
- Cái gì? - Xin chào.
Cậu có thấy con bé không?
Lần này là ai?
Ariel.
Cậu có biết ước mơ của con bé là trở thành bác sĩ thú y không?
Con bé rất yêu động vật, ngay từ khi còn bé.
Lúc nào cũng vậy.
Vâng.
Cậu có thấy con bé không? Con gái tôi ấy?
Con bé đâu rồi?
Chúa ơi! Đừng chạm vào tôi! Tránh xa tôi ra!
Tôi đưa chị cái này được không? Chị nhận lấy được không?
Được thôi.
Không có gì đâu. Giải tán đi, mọi người.
Sarah.
Chào mừng trở về nhà.
Chà.
Ngôi nhà ổn chứ? Đâu vào đấy chứ hả?
Vâng. Chắc phải lượn vài tiệm đồ nội thất nữa, nhưng...
Có vài món đồ cũ của bố mẹ em dưới tầng hầm đấy.
Em đang nghĩ sẽ mua thật nhiều đồ mây tre đan và một cái lò vi sóng nhỏ.
Chuẩn đấy.
À, em ghé qua phòng tranh chưa?
Robin với Justin, họ đã dành rất nhiều công sức cho chỗ đó.
Ừ, nhìn quanh đây xem,
đó chính là thứ thị trấn này cần đấy, thêm một phòng tranh nữa.
Còn tốt hơn là một nhà trọ B&B khác.
Không chắc... "Nghỉ lại ở Căn nhà Giết người.
Giảm giá 20%, nếu bạn sống sót qua đêm đầu tiên."
- Chắc em sẽ lời to đấy. - Ồ!
Không.
- Thế hơi quá nhỉ? - Ừ, hãy còn sớm.
Cam này, em phải hỏi anh chuyện này,
và em nghĩ anh sẽ không thích đâu.
Gì thế?
Em muốn gặp Tom Winston.
Tại sao?
Anh biết không, em...
lúc nào cũng lờ đi những gì đã xảy ra với bố mẹ và em.
Em đã coi đó không phải chuyện quan trọng, đó là chuyện của người khác.
Đã cố quên nó đi... Xem nó quay lại với em này.
Em đã suy sụp.
Ừ, nói giảm đi là thế.
Nghe này, em đã cho tên thần kinh đó tất cả những gì hắn muốn rồi.
Sự chú ý, công nhận...
Không, em mệt mỏi vì cứ trốn tránh rồi.
Nếu em có thể vượt qua chuyện đó, thì có thể quên đi mà sống.
Dù sao, đó cũng chỉ là giả thuyết.
Sarah Bennett!
Đừng lo. Tôi không muốn xin chữ ký của cô đâu.
Tôi chỉ cần bản hợp đồng thôi.
Sarah, đây là Robin. Và đây là Justin.
Chủ tiệm mới của cô.
Chà... Tôi cứ tưởng Robin là...
Cô tưởng Robin là con gái chứ không phải con trai chứ gì?
Đúng rồi đấy.
Mẹ tôi cũng tưởng thế suốt ba năm đầu bọn tôi yêu nhau.
Góc phố này là chỗ tôi yêu thích ở thị trấn này.
Và chìa khóa cho tương lai của cô đây.
Xin lỗi, tôi phải nói thế này.
Trông cô thật bình thường so với những gì tôi tưởng tượng.
No comments yet. Be the first to leave one.