De første 200 linjer.
Đau, đau, đau.
Đại ca ca thật là bền gan vững chí.
Hôm trước mới mua chuộc tỳ nữ nhà ta,
muốn nghe ngóng ta sắp xếp cho thiếp thất ở đâu,
bị ta đuổi đi rồi.
Hôm nay thì hay nhỉ, phái ngươi đến theo dõi ta,
xem ra thủ đoạn của đại ca ca,
ngày càng cao minh rồi.
Nhị công tử, nhị công tử,
ta không dám nữa đâu.
Không dám nữa đâu.
Vậy chuyện hôm nay,
ngươi chịu đánh hay chịu phạt?
Ta, ta chịu phạt.
Chịu phạt, được.
Vậy ngươi rời khỏi hầu phủ,
tự tìm đường mưu sinh,
từ nay đừng nói chuyện với người nhà họ Cố nữa.
Thế, không...
Sao,
không nỡ xa rượu thịt ngon lành,
trong hầu phủ à.
Nhị công tử, ta chịu đánh, ta chịu đánh.
Chịu đánh phải không.
Vậy ngươi chịu ba quyền của Thạch Đầu.
Thạch Đầu.
Được.
Xem đây.
Nhị công tử, ta chịu phạt.
Thế này, hôm nay ta sẽ rời khỏi hầu phủ.
Không, hôm nay ta sẽ rời khỏi Biện Kinh,
cả đời này không quay lại nữa.
Đuổi đi được một tên, chưa chắc sẽ không có tên thứ hai.
Chỉ đành binh đến tướng đánh,
nước đến đất ngăn thôi,
đuổi được một tên thì hay một tên.
Đợi ta có công danh rồi,
Mạn Nương sẽ có ngày được lộ diện.
Chú ý sức khỏe của mình.
Đại lang đừng nóng ruột.
Vừa nãy có người bẩm báo,
nói Hữu Khánh vừa về đã dọn đồ ngay lập tức,
tự xin đến điền trang tổ tiên của Cố gia chúng ta.
Có thể thấy nhị lang,
đã phát giác ra chúng ta phái người theo dõi,
đánh rắn động cỏ rồi.
Nếu sau này muốn tìm ra
nữ nhân mà đệ ấy nuôi,
e là càng khó nhằn.
Sức khỏe con lại như thế này,
không biết, còn chống đỡ được qua năm nay không,
sao mà không nóng ruột cho được.
Bình thường nhị lang rất ngoan ngoãn,
cùng lắm chỉ là mấy chuyện nhỏ như trốn học,
uống rượu thiếu nợ,
cưỡi ngựa huyên náo phố chợ thôi.
Từ khi quen người phụ nữ đó,
thì bị cô ta mê hoặc làm cho hư hỏng,
còn nuôi hai đứa trẻ nữa.
Nếu không tìm người phụ nữ này,
sớm ngày đuổi cô ta đi,
không biết sau này còn gây hại gì cho nhị lang nữa.
Đình Vĩ thì sao?
Đệ ấy giao du rộng,
quen biết rất nhiều con cháu ăn chơi phóng đãng,
có lẽ có thể từ đám người đó,
nghe ngóng chút tin tức thì sao.
Đừng nhắc đến nữa,
đứa con ruột đó của ta,
là đồ khốn chẳng hiểu chuyện gì.
Mấy hôm trước thấy nhị lang đánh nhau giỏi,
nó đã khóc mấy trận rồi,
ta tưởng rằng nó sẽ theo nhị lang,
cầm bút mực giấy nghiên gì đó,
mấy ngày nay lại không biết nặng nhẹ,
kết giao với hội thơ gì đó.
Tấm thân này của con không trụ được nữa,
nếu sau này nhị lang còn
không nghe lời nữa,
Đình Vĩ chính là Ninh Viễn Hầu,
chẳng lẽ đệ ấy không thể kiềm chế lại,
mà học hành tử tế sao.
Không được nói bậy.
Con chỉ là suy nhược thôi,
không phải bệnh gì nặng,
không được nói mấy lời xúi quẩy này,
biết chưa.
Đứng lại.
Lại là ngươi.
Không phải ta.
Lần trước đã nói với ngươi rồi,
đến nhà ta làm việc,
thì không được ăn mặc lòe loẹt,
đổi kiểu này nọ.
Hôm nay ngươi không những ăn mặc thế này,
còn thả cả búi tóc xuống,
đầu tóc rũ rượi,
học theo mấy con hát,
chắc là đầu óc ngươi bị chó gặm mất rồi,
không nhớ lời ta nói nữa.
Ta, không phải...
Quận chúa nương nương, đại nương tử,
nương nương, xin người tha cho ta lần này,
ta thật sự không dám nữa.
Lần trước thấy ngươi thế này,
đã tha cho ngươi một lần rồi,
lần này ngươi rõ ràng biết mà còn tái phạm,
tội thêm một bậc.
Đi, tìm tên buôn người đến đây,
đưa ả tiện nhân không biết liêm sỉ này
bán đi.
Đừng mà, quận chúa nương nương,
tha cho ta lần này đi.
Ta không đi, ta không đi.
Ngươi có khóc cũng vô dụng.
- Quận chúa nương nương... - Ngươi khóc đến nông nỗi này,
tiểu công gia trong thư phòng
đã bước ra nhìn ngươi chưa?
Đừng mà nương nương.
Quận chúa, quận chúa nương nương.
Quận chúa nương nương.
Đừng tưởng ta không biết các ngươi có mưu đồ gì.
Sửa soạn như con yêu tinh,
mong chờ có ngày,
công tử sẽ ngó mắt tới, nạp làm thiếp.
Bèn có thể một bước lên trời,
làm chủ mẫu của phủ công tước.
Nằm mơ.
Nghe cho rõ đây.
Dặn dò chúng,
nhất là
những đứa mới đến.
Thông minh lên cho ta.
Ta từ bé lớn lên trong cung,
chiêu trò thủ đoạn gì mà ta chưa từng thấy chứ?
Đừng có giở trò với ta.
Nếu để ta biết,
có ai liếc mắt đưa tình,
dạy hư con trai ta.
Ta sẽ khiến người đó đi vào thì đứng,
đi ra ngoài thì nằm.
Vâng, khắc ghi lời dạy của quận chúa.
Mẫu thân.
Trang này,
xem suốt nửa buổi cũng chưa thấy lật.
Xem ra trong đó có vàng.
Con nhìn thấy một câu nói trong trang này,
bèn nghĩ đến một đề bài mà thầy đã đưa ra.
Đang nghĩ mãi không ra.
Đề bài?
Đề gì?
Nói ta nghe thử.
Mẫu thân đây sẽ suy nghĩ giúp con.
Dạ thôi.
Đừng xem thường mẫu thân con.
Ta từ bé, cũng đã lớn lên bên sách vở.
Học vấn không thua kém gì cha con các con.
Nhìn thấy những chữ nào,
nghĩ đến đề bài gì.
Nói ra nghe thử.
Nói đến học vấn,
con đi học ở Thịnh gia,
cũng đã được một thời gian,
đã làm phiền họ nhiều.
Mẫu thân, hay là vậy đi.
Ngày mai, người cùng con
đến thăm hỏi lão thái thái Thịnh gia.
Tặng chút quà mọn bày tỏ lòng thành.
Người thấy thế nào?
Khi con đến Thịnh gia đi học,
phụ thân con đã đi một lần rồi.
Cũng đã tặng không ít quà.
Theo lý mà nói,
gia đình ta là công phủ,
Thịnh gia chỉ là thứ ngũ phẩm.
Thế này đã là hạ mình kết thân rồi.
Nếu còn qua lại thường xuyên,
thì lại thấy có vẻ giả tạo.
Khiến người ta cảm thấy,
chúng ta có dụng ý gì khác.
Chúng ta có dụng ý gì được chứ?
Có câu nói là quà nhiều không ai trách mà.
Đứa bé này,
thường ngày đâu quan tâm chuyện xã giao.
Sao hôm nay để tâm quá vậy?
Chẳng lẽ có uẩn khúc gì chăng?
Mẫu thân đang nói gì vậy chứ.
Con trai đã lớn.
Đối với chuyện xã giao,
ít nhiều gì cũng nên hiểu biết một chút.
Con trai ta có lòng thế thì tốt quá.
Chuyện còn lại,
ta và phụ thân con lo liệu,
đợi đến ngày con ghi danh bảng vàng,
hẵng xã giao cũng chẳng muộn màng gì.
Mẫu thân, người cứ đi một lần đi.
Mấy hôm nay ta không khỏe lắm.
Mặt vàng vọt xanh xao.
Mang khuôn mặt này,
sao gặp người khác được?
No comments yet. Be the first to leave one.