De første 200 linjer.
Bưu phẩm đây!
Vâng ạ!
Chào buổi sáng.
Lạnh quá nhỉ.
Lạnh thật.
Nghe đâu trưa nay có tuyết đấy.
Vậy ạ.
Chỉ có hóa đơn thôi ạ?
Có cả thư nữa.
Gặp cháu sau nhé.
Mẹ đã gửi thư cho tôi vào mùa thu.
Komori là một khu định cư nhỏ nằm ở một làng nào đó ở vùng Tohoku.
Nơi đây không có cửa cửa hàng,
nhưng nếu bạn muốn mua vài thứ lặt vặt, thì ở đây có một siêu thị hợp tác nhỏ với nông dân
và vài cửa hàng khác ở trong trung tâm làng, nơi có tòa thị chính.
Đường ở đây thường dốc, nên đến đó bằng xe đạp thì khoảng 30 phút,
nhưng còn về thì tôi không chắc là mất bao lâu.
Vào mùa đông, bạn sẽ phải đi bộ vì tuyết,
vì thế bạn sẽ mất khoảng 1 tiếng rưỡi.
Nhưng thường thì hầu hết người dân ở đây
sẽ mua sắm ở những nơi như siêu thị ngoại ô ở thành phố bên cạnh.
Khi tôi quyết định đến đó, tôi mất gần như cả ngày.
Hôm nay là Giáng sinh.
Nhắc đến Giáng sinh, bởi vì mẹ tôi cứ nghĩ quá mọi thứ lên,
nên chúng tôi chưa bao giờ tổ chức.
Mẹ à, tổ chức Giáng sinh đi!
Mình không theo đạo thì tổ chức làm gì chứ?
Mẹ keo!
Keo! Keo! Keo!
Dù vậy, khi còn nhỏ,
cũng vào mùa này, luôn có những vị khách đến đây.
Khi ấy mẹ sẽ làm bánh.
Ra liền!
Mời vào.
Xin chào.
Xin mời.
A! Chào cháu.
Thái độ vậy là sao con?
Ông ấy từng chăm lo cho mẹ đấy.
Chào cháu.
Là một vị khách nước ngoài.
Giờ nghĩ lại, có khi ông ấy là người yêu cũ của mẹ.
Dù rằng không có cơ sở gì.
Cháu vẽ giỏi ghê ta.
Cái này là gì?
Green peas!
*Green peas: một dạng chơi Jankenpon (bao búa kéo)
Parin parin.
Bánh đây!
Bánh Giáng Sinh của mẹ tôi là một ổ bánh hình chữ nhật, bọc bên ngoài lớp kem tươi.
Khi dùng dao cắt ra sẽ để lộ phần bên trong là hai màu xanh và đỏ đặc trưng của Giáng Sinh.
Là tuyệt phẩm đấy! Làm sao hay vậy?
Tuyệt thiệt đó mẹ, làm sao hay vậy.
Muốn biết hả?
Phần đỏ là amazake làm từ gạo lứt.
Phần xanh là rau bina.
Bỏ hai phần bột nhào vô cùng một khay và nướng.
Nhưng sao cả hai phần sao có thể đều như vậy được. Dù có bỏ bột nhào vào như vậy, vô lý thật.
Chuyện đó thì anh phải tự nghĩ rồi.
- Chào tạm biệt. - Tạm biệt chú.
Anh ổn chứ?
Còn một quả nữa này.
Ông ấy đến nhà chúng tôi khoảng 3 lần,
chỉ có vậy.
Vậy sao.
Rồi từ đó cũng dẹp luôn vụ bánh Giáng sinh.
Em từng ăn rồi đấy.
Sao?
Hồi cấp hai ấy.
Không nhớ gì hết.
Em nhớ là hình như khoảng 1 năm trước khi cô Fukuko rời đi.
Cô có cho em thử một miếng.
Chị không biết.
Em lúc nào cũng mượn sách từ cô mà. Hồi đó nhà chị có nhiều lắm, đúng không?
Như mấy bộ sưu tập hay sách bách khoa ấy.
Đúng rồi ha, khi ấy lúc nào nào em cũng đến.
Mẹ chị khen em quá trời.
Dù chị cũng không có hứng thứ với sách mấy nhưng chị cũng đã bắt đầu thử đọc.
Và rồi mẹ nói với tôi rằng...
Nếu có hứng thú đọc sách thì con nên tự mình đi tìm thì hơn.
Sao ạ?
Hay đại loại vậy, rồi sau đó mẹ chị bán hết vào tiệm sách cũ.
Chắc lúc đó hết tiền rồi.
Em có phụ cô bưng chúng nên cô cũng cho em vài quyển.
Vậy sao. Vậy khi mẹ làm bánh chắc là do lúc đó cũng đang quen ai thật.
Vậy còn bánh thì sao?
Ừ, lâu rồi ta không trồng gạo lứt đúng không?
Dù bông lúa màu đỏ nhuộm cả cánh đồng thì đẹp thật,
nhưng hạt lại dễ rơi ra nên khi thu hoạch cực lắm.
Vì thế chị nghĩ chị sẽ dùng gạo lứt đen.
Chúng tôi trồng gạo lứt đen quanh năm.
Nên tôi làm amazake từ chúng.
Tôi dùng khá ít nước nên sau cùng chúng khá đặc.
Gạo khi đã dính lại thì khá ngọt.
Amazake ngã sang màu đen hoàn toàn,
nhưng khi trộn với đường, baking soda, bột mì,
bỏ baking soda và dầu vào bột nhào sẽ chuyển sang màu tím.
Vì vàng đi hơp với tím nên tôi sẽ làm phần bột nhào màu vàng từ bí đỏ.
Tôi đổ phần bột nhào đen vào khuôn, đổ ít hơn một nửa khuôn.
Ở phần trên tôi đổ phần bột vàng, khoảng 8/10 chiều cao của khuôn.
Rồi bỏ vào lò nướng.
Sau khi nướng, tôi liền lật phần phồng xuống rồi đợi nguội.
Làm vậy phần bánh sẽ được làm phẳng.
Và nhờ làm vậy, hai phần của bánh cũng sẽ được đều.
Rồi tôi trang trí bằng lớp kem tươi.
Giáng sinh vui vẻ!
Ra là vậy.
- Xin lỗi tới trễ nha! - Chào!
Bắt đầu tiệc trà Giáng sinh thôi!
- Nhầm rồi, là tiệc trà cuối năm. - Hả?
Đây là bánh 3 màu tím, vàng, trắng, có phải màu Giáng sinh đâu.
Với lại mấy cậu cũng đâu có theo đạo, phải không?
Sao bữa nay cằn nhằn vậy ta?
Thôi nào, ăn thôi.
Vậy thì, năm sau...
Xin được giúp đỡ.
- Itadakimasu. - Itadakimasu!
Ôh! Ngon ghê.
- Tuyệt! - Ngon quá.
- Bí đỏ hả? - Ừ.
Có ai ở nhà không ạ!
Cháu đến để đưa bản thông báo.
Ichiko đó à, cảm ơn cháu đã đến.
Em đang vẽ gì đó?
Là nấm ạ.
Bác làm vài cái bánh bao này, cháu ăn đi.
Cảm ơn bác.
Ichiko chị thích ăn gì nhất nè?
Mỗi khi được hỏi như vậy...
Món đầu tiên nảy ra trong đầu tôi chính là natto mochi, là bánh mochi vừa mới làm xong
trộn với natto và đường,
ngắt từng khúc mochi nóng hỏi rồi bỏ chung với natto.
Chúng tôi từng làm mochi tại trường.
Khi ấy là 16 năm về trước.
Các bà mẹ tất bật chuẩn bị.
Còn chúng tôi có nhiệm vụ đi đào natto lên.
Chúng được chôn dưới tuyết.
Ăn được rồi!
Mất khoảng 3 ngày để làm được natto.
*Warazuto: khối hình trụ đan bằng rơm.
Bỏ đậu nành đã được luộc mềm vào warazuto.
Ở đoạn này bạn bỏ một chút rơm vào giữa,
Gói chúng trong tấm chiếu,
đào một cái hố trong tuyết.
Phủ trên lớp rơm này,
là một lớp tuyết.
Có rất nhiều thứ được chôn dưới tuyết.
Bắp cải, hành lá, rau bina.
Củ cải và cà rốt cũng được chôn dưới đất.
Chúng được chôn chung với lá cây tuyết tùng để tránh chuột.
Khi rau củ sống trong nhiệt độ thấp, chúng sẽ bị hư và thối.
Nên bảo quản chúng nhờ lớp tuyết là tốt nhất.
Nhiệt độ của rau củ sẽ đươc ổn định khi bạn chôn chúng.
Bạn cũng làm natto tương tự như vậy.
Mong sao chúng sẽ trở nên thật ngon.
Mong sao chúng sẽ trở nên thật ngon.
Con phải liền nhào chúng như vậy,
không thì mochi sẽ không ngon đâu.
Nặng đó, các con bưng nổi không?
Bưng vào đi!
Đi, đi, đi nào.
Trộn chúng giùm cô nhé.
Đừng đâm trúng mochi nhé.
Nào, muốn ăn thử không?
Được ạ?
Ăn chúng khi còn mới và nóng là ngon nhất.
Đây, thử đi.
Mochi vừa ra lò, vẫn còn nóng,
và rất mềm.
Natto thấm đều đường và nước tương.
Tôi ăn liền tù tì từng cái một.
Tôi cứ muốn ăn chúng mãi mà thôi.
Đó chính là món natto mochi cùng đường và nước tương mà tôi từng được ăn.
Phải luôn nhào chúng trước khi giã chị nhỉ.
Trước khi mẹ đến Komori, tôi chưa bao giờ được ăn natto mochi.
Nên cũng không có hương vị gì đặc biệt để gọi là công thức gia truyền.
- Con muốn tự làm. - Được không đó?
Nhưng kể từ hôm ấy...
Đừng đánh trúng mẹ nha.
món natto mochi tươi ngon cùng thật nhiều đường và nước tương trở thành công thức của chúng tôi.
Vi khuẩn để làm natto là từ rơm mà ra.
Nên trồng lúa cũng chính là trồng natto mochi.
Đạp xe khoảng 10 phút để đến ruộng lúa mà chúng tôi thuê.
Năm nay có mưa và nhiệt độ thấp.
Tôi lo lắng nên ngày vào cũng ra ruộng để xem.
Lúa mọc theo từng tiếng chân người đi.
Cả làng hăng say đập lúa, làm việc dưới trời mưa giá lạnh.
Và nông sản từ vụ lúa năm nay chính là...
Lúc này...
lúc này...
Ngay lúc này!
Itadakimasu.
Trường địa phương nay đã không còn hoạt động, đôi khi cũng được người dân trong làng sử dụng.
Tuyết đang phủ đầy Komori.
Tôi dùng đồ xúc tuyết để duy trì đường đi.
Bưu phẩm đây!
Đây ạ!
- Chào buối sáng. - Đây.
Cháu làm củ cải ủ đông à.
- Vâng ạ, như bác đã nói. - Vậy sao.
No comments yet. Be the first to leave one.