De første 200 linjer.
Các tập trước...
Kế hoạch cầu hôn Susan của Mike...
Mấy cái này không phải của Jane.
"Mike Delfino."
khiến Ian bất ngờ.
Monique bị giết...
Đã có tai nạn.
Đừng quên cái cờ lê.
...đổ tội.
Một quan hệ được thiết lập...
Một trái tim bị tan vỡ...
Và Bree an táng chồng mình - Rex.
Tôi là Rex Van De Kamp.
Tôi ghét nghĩa trang khi tôi còn sống.
Khi đã chết rồi, tôi lại càng ghét hơn.
Đây là căn nhà tôi từng sống.
Tuyệt hơn nghĩa trang nhiều phải không?
Căn nhà không thay đổi nhiều từ khi tôi từ trần,
...vẫn khang trang và sạch sẽ như mọi khi.
Tất cả đều hoàn hảo...
...chí ít là vẻ bên ngoài.
Gia đình tôi vẫn như cũ.
Nhìn chúng tôi xem.
Bạn không thể đoán được cảm xúc thật của chúng tôi khi chụp bức ảnh này,
đó là điều cần biết về gia đình Van De Kamp tụi tôi.
Để hòa hợp được,
Bạn phải luôn giả tạo một nụ cười.
Như con trai tôi - Andrew.
Nhìn nó, bạn không thể biết nó đã sống suốt 6 tháng ngoài đường...
...sinh nhai bằng cách ăn xin và bán thân.
Hay con gái tôi - Danielle.
Nó có vẻ như là hạng gái...
...cưa cẩm ông thầy lịch sử không?
Tụi nó là các con yêu dấu của tôi.
nhưng tôi khá là nhẹ lòng khi được chết đi.
Đây là gã hề mà Bree dùng để thế chỗ tôi,
Orson.
Tôi không ngại nói ra rằng...
Gã ta làm tôi sởn gai ốc...
Tôi thấy hắn có cái nhìn gian xảo của một kẻ...
...biết những cái xác chôn ở đâu...
...và hắn nên biết...
Hắn đã chôn mấy cái xác.
Nhưng Bree rất vừa ý với Orson.
Con tôi quý gã ta.
Và các bạn tôi...
...giờ thì thành bạn hắn.
Cho nên tôi vui khi biết rằng một hàng xóm cũ của tôi...
...biết rõ con người hắn ta.
Mike, Bree vừa đi rồi.
Cô ấy đi thăm họ hàng,
và rồi chúng tôi đi trăng mật.
Ừ, thời điểm này không tệ để rời khỏi đây đúng không?
Tôi không hiểu ý.
Tôi cứ nghĩ về đêm ở nhà Monique.
Khi anh nhắc tôi mang cái cờ lê theo.
Cái cờ lê dính máu cô ấy.
Thì tại nó là cờ lê của anh mà.
Sao anh lại nhắc lại chuyện này?
Vợ cũ tôi đã thú nhận trong lá thư tuyệt tự.
Vụ án kết thúc rồi.
Có lẽ nó không nên kết thúc.
Anh nghĩ cảnh sát nói gì nếu họ biết anh ở đó vào đêm ấy hả?
Anh nghĩ họ nói gì nếu biết anh xô tôi rơi xuống từ nóc nhà?
Oh, Mike.
Chúng ta có thể gây nhiều phiền phức cho nhau...
hoặc có thể quên những gì mình biết...
...và làm hàng xóm tốt với nhau.
Tùy anh đấy.
Orson Hodge không phải là người...
...mà tôi chọn để làm trụ cột gia đình tôi.
nhưng hắn được ở chỗ...
Nụ cười của gã quả là đáng phục.
Làm một chuyến dạo vòng khu ngoại ô...
Bạn biết mình sẽ thấy gì không?
Những phụ nữ tuyệt vọng.
Đúng thế.
Ai ai cũng mang vẻ buồn phiền,
đều thật khốn khổ...
...trong cách riêng của mình.
Nhưng tôi không muốn bàn về họ.
Tôi muốn nói về chồng họ cơ.
Và một gã đàn ông sẽ như thế nào...
...khi vợ mình mất trí.
Như bạn tôi - Carlos.
Anh ta từng có tất cả: Vợ đẹp, tiền nhiều,
rồi đùng một cái!
Cô ta ly dị, anh chàng bị kẹt với đống hóa đơn.
Nhưng anh ta có ngồi than thở như mấy bà nội trợ tầm thường không?
Không đâu ạ.
Anh chàng tìm ra những cách sáng tạo để tận hưởng cuộc sống.
Đi đâu vậy, "chú"?
Ở bệnh viện gọi.
Họ gọi tôi lên lấy những thứ tôi giữ vào đêm gặp tai nạn.
Hết hôn mê, lại bị tố cáo giết người. Năm nay anh xui thật.
Anh nên tự chiều mình chút.
Ngày mai, hãy thuê phòng khách sạn thật vip.
Tôi lo tiền phòng, tiền tắm nước nóng cho.
Anh muốn tôi vắng nhà hả?
Mike, để làm chi chứ... Ừ thì, có một cô em này.
- Biết ngay mà. - ẻm là vũ công đó.
Và nếu cái profile của ẻm là thật,
Thì em này hơi bị điên điên trong vụ sex đây.
Tôi ở yên trong phòng, anh không nghe thấy tôi đâu.
Nhưng anh sẽ nghe thấy tôi.
Tôi hơi bị "dồi dào", và khi lâu quá không được "giải tỏa",
- Tôi hay la hét om sòm khi "hành sự" lắm... - Ok, để tôi đi. Đừng nói nữa.
Cám ơn. Tôi không muốn chuyện này ảnh hưởng tới tình bạn chúng ta.
Quá trễ rồi.
Đây là bạn tôi - Tom.
Bạn biết tình hình anh ta gần đây thế nào không?
Gã ngáo này mở tiệm pizza.
Hắn nghĩ là nếu tự làm chủ,
hắn có thể ngủ nướng tùy thích.
nhưng vấn đề là những gã đã lấy vợ...
9h hơn rồi kìa.
Dậy thôi nào!
...không được tự làm chủ của mình.
Em có mệt như anh không?
Mệt hơn anh, nhưng em "trâu" hơn, ít than thở hơn.
Trừ khi lúc em sinh, than còn nhiều hơn anh nữa.
Vậy à?
Ở Chez Nous gọi điện xác nhận anh đã đặt chỗ trước nhân dịp kỷ niệm ngày cưới.
Em biết rồi hả? Anh định cho em ngạc nhiên.
Tụi mình tới nhà hàng đó 7 năm nay rồi.
Ngạc nhiên cái khỉ gì nữa.
Dù sao, em hủy hẹn luôn rồi.
Em hủy hả? Sao vậy?
Ngày kỷ niệm năm nay, em không muốn ra ngoài.
Nhưng là ngày kỷ niệm lần thứ 9 mà.
9 năm lấy nhau đó!
Lâu hơn thời gian mà mẹ anh nghĩ tụi mình sẽ bên nhau.
Đi mà. Phải làm cho hoành tráng.
Em hết xí quách rồi.
Em chỉ muốn giao con cái cho người khác trông hộ,
...rồi vào bồn tắm thư giãn, và đi ngủ trước 8h.
Okay.
Thanh kìu nha.
Thank you. Thank you.
Khoan.
Còn vụ sex thì sao?
Anh luôn được "mây mưa" vào dịp kỷ niệm ngày cưới.
Sex xiếc tùy anh. Đừng đánh thức em dậy là được.
Đây là Ian.
Tôi chưa biết nhiều về anh ta, nhưng Susan Mayer có vẻ thích hắn lắm.
Đêm nọ, hắn gây bất ngờ cho Susan bằng lời cầu hôn.
Cô ấy đồng ý, nhưng chàng ta vẫn chưa vừa lòng...
...về cuộc chiến này.
Nhưng Ian biết nếu tình yêu là chiến tranh...
Sáng nay, anh đi đâu sớm vậy?
Đôi khi bạn phải chơi một khẩu pháo thật hoành tráng.
Lẽ ra phải trao cho em khi cầu hôn.
Anh biết là không đẹp lắm.
Ian, anh không thể nói nghiêm túc được.
Thế này thật... quá đỗi.
- Bự chà bá! - Làm nó nhỏ hơn được mà.
Nhỏ nhắn gì! Em nói sảng đó.
Nào.
Ây da! Thiệt là đẹp quá mà!
Ok! Không được nhúc nhích.
Tìm thấy rồi.
- Lẽ ra anh nên đo ngón tay em trước. - Không sao, chỉnh cái nhẫn lại được mà.
Em nên tới tiệm trang sức ngay,
khi quay về, chúng ta tìm nơi làm tiệc.
Tiệc?
Ừ, anh mong tháng sau mình có thể làm đám cưới.
Vội gì? Em có bầu hở?
Không có.
Chẳng qua "lấy vợ phải lấy liền tay" ấy mà.
Chắc chứ?
- Anh có vẻ lo lắng điều gì đó. - Lo lắng cái gì chứ?
Xin lỗi lần nữa vì đã nhầm lẫn. Mời anh ký vào đây.
Tôi không nhớ về cái này. Nó là của tôi thật chứ?
Nó ở trong người anh vào đêm anh nhập viện.
Tôi bị xe đụng, không nhớ gì hết.
Có vẻ như lúc đó anh định cầu hôn ai đấy.
"Susan, hãy là của anh mãi nhé. Mike."
Có nhớ được gì không?
Có chứ.
Carlos ơi.
Hi.
Tôi có một người mà anh muốn gặp lắm đây.
Nhớ cu cậu này không?
Chào Travers. Khỏe không? High-five nào.
Chú là Carlos Solis. Có lần con tới nhà chú xin kẹo Halloween đó.
Nhớ. Chú cho con 1 thanh protein.
Ờ phải.
Xin lỗi. Vợ chú quên mua kẹo.
Bóng bầu dục phải không?
Xem thử đi nào.
- Tôi không biết con chị tới thăm chị đấy. - Tôi cũng đâu biết.
Ba nó bỏ nó ở đây suốt 4 tuần...
...để đi cùng hội Bác sỹ không biên giới chữa bệnh hở hàm ếch ở Kenya.
Tên khốn thật ích kỷ.
Thôi. Chị cũng ít khi gặp thằng bé mà. Đây là cơ hội để gần gũi nó.
Đúng, nhưng...
Tối nay tôi phải đi ăn tiệc,
Nhờ anh trông chừng nó ít giờ nhé.
- Xin lỗi. Tối nay thì không được. - Anh khoái con nít lắm mà!
Anh mướn cái con người Tàu kia để sinh con cho anh còn gì.
No comments yet. Be the first to leave one.