De første 200 linjer.
Trong các tập trước...
1 phóng viên làm phóng sự về thiếu niên vô gia cư, có con em trong đó.
- Lạy Chúa. - Orson tìm thấy Andrew.
Con đã kiếm đồng tiền không đáng tự hào.
Và đứa con hoang tàng trở về nhà.
Mike hôn mê...
- Còn gì lãng mạn hơn? - Còn chứ.
Susan ngả vào tay chàng trai khác...
...hơi quá sớm.
Ngày Mike Delfino tỉnh dậy khỏi cơn hôn mê,
Edie Britt là người đầu tiên được biết.
Khi cô nàng biết chắc anh ta đã có phản ứng...
Mike?
Edie loan báo tin vui với mọi người.
Mã đỏ!
Bạn tôi tỉnh dậy rồi.
Và thế là tin tức lan truyền đi.
Bác sĩ Craig của Mike,
đang mải việc cùng 1 bệnh nhân khi nhận tin.
Chốc lát sau, bác sĩ gọi bà dì Ida,
đang mải đan áo len.
Bà báo cho Lynette Scavo, đang tưới nước cho bãi cỏ.
Rồi cô báo chồng mình - Tom,
đang mải miết chơi game.
anh ta mail cho Carlos,
đang bận bày mưu tính kế với luật sư ly hôn.
Và Carlos gọi cho cô vợ sắp ly dị Gabrielle,
cô nàng cũng đang làm việc tương tự.
Tin tức về việc Mike tỉnh lại...
...lan truyền nhanh chóng khắp Wisteria Lane,
làm ngưng đọng cuộc sống bận rộn của mọi người...
Chỉ ngoại trừ...
Cô nàng Susan Mayer,
đang bận làm 1 việc...
mà cô sẽ ước ao rằng... ...mình đã đừng làm vậy.
Edward Sibley là người sáng lập thành phố Fairview.
Trước đó, ông nổi tiếng là nhà buôn lậu...
rất háo sắc...và chuyên trộm ngựa.
Dĩ nhiên, chẳng ai nhớ những phần đó trong quá khứ của Edward.
May cho ông rằng, lịch sử được dựng nên là để được viết lại...
Biết rõ điều này nhất là Bree Hodge.
Vậy mẹ định che giấu mọi người?
Đâu có. Chỉ là hư cấu 1 cách lịch sự để giải thích con đã ở đâu.
Chứ đâu thể nói con sống ở khu ổ chuột và ngủ trong thùng carton.
Mà sao con phải tới hội chợ lịch sử này?
Chỉ là cuộc thi ruồi bu trên trường thôi mà. Ai cũng biết Danielle không thắng nổi.
- Nó chẳng thắng được cái gì. - Ăn đĩa thấy lạ không?
Nếu muốn, anh cứ... - ăn rác như trước đi
- Đây là lúc sum họp gia đình, Phải hoà thuận với nhau chứ.
Danielle, lo nghĩ ra cớ cho anh con đi.
Thì nói ổng tham gia 1 hội tôn giáo, chúng ta phải bắt cóc ổng ra, rồi ép ổng bỏ đạo.
Như thế, gia đình đỡ mất mặt há!
Sao không nói anh con giết người hàng loạt luôn đi!
Hay nói là nó ở trại hè diễn kịch.
Thế cho thấy Andrew đam mê nghệ thuật,
mà lại cho chúng ta 1 câu chuyện đùa về những rắc rối nó gây ra.
Đúng, ổng lúc nào cũng vậy.
Sao mình không nói sự thật?
Con quậy quá trớn, mẹ đuổi cổ con. Con ra đường sống, rồi giờ về nhà.
Phải đặt tên cho trại hè đó.
Có cà vạt nè!
Đồ hiệu đó nha! 2 cái 1 đô!
Khoái mấy quả tạ không? Cứ ra giá, hôm nay tôi sộp lắm.
Người khách tôi đợi nãy giờ đây.
Carlos, chắc anh thấy tờ rơi rồi.
Cô thanh lý quần áo nam và dụng cụ thể thao.
Tôi đang cần tiền. Anh không nghĩ tôi lại bán đồ của tôi chứ?
Khuy măng sét của tôi! CD của tôi!
Cái mền lúc tôi còn bé. Do má tôi đan!
Bán nó tôi đau lắm.
Chẳng qua số tiền anh trợ cấp không đủ cho tôi thôi.
Tôi đang cố hết sức. Tôi có được 1 ít hợp đồng,
nhưng không kiếm tiền được như trước nữa. Nên tôi phải hứng chịu hả?
Chú ý! 20 phút nữa, khuyến mãi gậy đánh golf cho mỗi món hàng!
Gaby, tôi đang ráng lịch sự,
nhưng cô cứ như vầy, Tôi thề không nương tay đâu.
Găng tay sale off 70% đây!
Găng bằng len cashmere đây!
Đồng phục đâu, Parker? 1h nữa con thi đấu rồi.
Con nghỉ chơi rồi.
Gì? Con ghét bóng chày.
Ba kêu con khỏi chơi nữa.
Lẽ ra ba phải hỏi ý kiến mẹ,
để mẹ giải thích sao ba sai.
Con cứ chơi tiếp.
Nhưng con gà lắm! Ai cũng nói vậy hết trơn.
Nên họ mới tạo vị trí ảo cho con. Không có ảo.
Không đội bóng nào thiếu người chặn bóng dự bị được đâu.
Đi luyện tập nào.
Thử lại lần nữa.
Nhẹ nhàng thôi, nhắm trúng trái bóng. Sẵn sàng? Bắt đầu.
Okay, Parker, Con phải mở mắt ra mới được.
Cứ nhắm tịt mắt thì đánh kiểu gì? Mẹ ném chậm lại đi.
Ném chậm nữa là thành bowling mất.
Hey.Hey, 2 mẹ con làm gì đó?
Tụi em không bỏ cuộc đâu.
- Cu đổi ý rồi hả? - Không
Lynette, anh nói nó không phải chơi nữa.
Nó còn 5 cuộc thi đấu.Nó đã cam kết rồi. Nó sẽ vượt qua thôi.
Nhưng nó hông thích, mà em thấy đó, nó gà nữa.
Đâu có sao. Chẳng lẽ dạy con phải bỏ cuộc sao?
Bóng chày con nít thôi mà. 1 cách giết thì giờ trước khi tụi nó ăn pizza.
Sao em cứ khắt khe zậy?
Đây gọi là "dạy con". Anh nhìn mà học đi.
Okay, P-Dog,Bóng theo đường cong đây.
Ow!!!
Mở mắt ra. Đừng căng thẳng.
Có chắc ở thêm 1 ngày được chứ?
Hôm qua, tụi mình viện cớ gì nè?
- Tụi mình đã chăm chỉ,bây giờ cần xả hơi. - Không, đó là cái cớ hôm thứ Năm.
- "Không khí trong lành tốt cho sức khỏe"? - Cái đó thứ Ba.
Thì cái này...Julie cần ở bên ba nó nhiều.
Giỏi!
Cứ thế này, có khi ở đây tới Giáng Sinh mất.
Có những lúc em cười như vậy, khiến anh nghĩ...
Anh muốn nói gì?
Khiến anh nghĩ đã yêu em mất rồi.
Không phải "yêu" như kiểu con nít. Không phải như cảm thấy như
pháo hoa nổ, chuông reo lên.
Mà là như...
1 công việc bình thường trở nên thật vui, vì người cùng làm chung.
Anh nghĩ yêu là vậy.
Có người để ôm vào lòng, Có người để thì thầm cùng ở 1 bữa tiệc nhàm chán,
Shh
Trật tự nào. Anh át tiếng chuông rồi.
Đúng thế.
Để anh tự ăn được rồi.
Hôm qua anh cũng nói vậy, Rồi người em dính pudding tung tóe.
Anh nghe bác sĩ dặn rồi. Nhiều tuần nữa anh mới bình phục.
Anh muốn về nhà liền thôi.
Cứ từ từ, ok?
Láng giềng đang nóng lòng gặp anh.
Bree còn nướng bánh nhân đào mừng anh đó.
Cô tóc đỏ đúng không?
Uh
Chồng là bác sĩ...Rex.
Rex mất rồi.
Vậy hả?Hồi nào vậy?
- Được 1 năm rưỡi. - Cái gì?
Anh dự đám tang anh ta mà. Em nói gì vậy?
Đâu thể được. Anh mới gặp Rex trước tai nạn mà.
Mike... Bây giờ là năm bao nhiêu?
2004. Chi?
Mike bị mất trí nhớ.
Do chấn thương ở thùy não sưng lên.
Mike quên mất 2 năm?
Ừ. Vậy có bất thường không?
Thường thì chỉ quên vài tuần thôi.
Có lẽ chấn thương nặng hơn chúng ta nghĩ.
Mike hồi phục ký ức được không?
Có thể là 1 phần.
Chị có thể giúp việc đó.
Cách nào? Đem vật dụng cá nhân lên cho Mike.
Ảnh, thư từ.
Anh ta cần người khác giúp nhớ lại những gì không nhớ được.
Dĩ nhiên tôi giúp được.
Em nói Burnham Fox đang tuyển dụng giám đốc sáng tạo mới chưa?
P.R.? Sao em nghĩ anh muốn làm cho một công ty PR?
Giờ làm thong thả, lương cao, nhiều tiệc tùng...Ừa, ý kiến tối quá.
Đã nhất trí theo ước mơ của anh rồi,
đó không phải ước mơ của anh. Em nói cho có chuyện để nói thôi mà.
Đánh bóng! Tới lượt nó hả?
Cố lên!
Cố lên, Parker! Nhắm kỹ trái bóng!
Lần 1!
Nó còn non mà!
Lần 2!
Hông giúp được gì đâu.
Còn 1 lần, cố lên, Parker!
Không phải lỗi con chị đâu.
Do thằng ném bóng cừ nhất liên đoàn thôi.Ừa. Nó là ai? Nicky Abbott.Hàng xóm của tôi.
Tay nó như 13 tuổi vậy.
Lần 3! Loại!
Anh mua kem cho nó.
Không sao, P-Dog. Lần sau con sẽ thắng!
Chị còn biết gì về thằng Nicky này?
Cu thiếu 50 cent. Năn nỉ! Con còn nhiêu đó à.
Đưa cho thằng cu đi.
Thanks. Cô là mẹ Parker Scavo hả?
Uhm
Đi với cô nào.
Hơi khó khăn tài chính há?
Hơi hơi.Nghe nói ba con thất nghiệp. Chắc chật vật lắm.
Ba má cắt tiền ăn vặt của con.
Trùi. Ai lại không cho con nít tiền xài chứ.
Như vậy sao mua thứ mình muốn được.
Như cây kẹo bông gòn ấy.
Như thiên đường há?
Cô có ý này. Tụi mình giúp nhau đi.
Con cô đánh bóng không giỏi lắm.
Con thấy rồi.
Từng thấy cái này chưa?
Carlos, anh làm gì ở đây? Ngoài việc đứng ngó nhà tôi?
Tôi muốn thấy mặt cô khi báo cô tin này.
Oh
Tôi chán gây lộn rồi, nên đã kêu luật sư
và nói ổng chiều theo ý cô
Thiệt hả?
Cám ơn nha.
Thấy mặt tôi rồi đó. Toại nguyện chưa
No comments yet. Be the first to leave one.