De første 200 linjer.
.: To All The Boy I've Loved Before (2018) :. Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật
Nụ hôn cấm.
Chúng ta đều biết đó là sai trái,
vì anh ấy được đính hôn với chị tôi.
Nhưng nếu đó là điều anh ấy không mong muốn ,
vậy tại sao anh ấy lại tới cánh đồng của ham muốn?
Đó là định mệnh,
rằng chúng tôi sẽ gặp nhau như vậy.
Này!
Chúng ta có xuống ăn không?
Chị chỉ muốn hoàn thành hết chương này thôi.
Ôi!
Chúng ta có nên xuống và giúp ông ấy không?
Bố muốn tự làm hết, nhưng cứ việc xuống giúp chị chuẩn bị bàn ghế.
Em ghét khi bố cố làm thức ăn Hàn, vị của nó rất tệ.
Dù sao, bất kể bố cho em ăn cái gì. Chị muốn em cắn một miếng.
Và nói "giống như mẹ nấu", được không?
Em vẫn ăn đậu nghiền khi mẹ mất.
Chào anh.
Anh có tới trễ không?
Anh đang cố ngồi thiền nhưng cuối cùng lại ngủ gật.
- Mùi thơm lắm, bác C. - Chào, Josh.
Lara Jean.
Vậy bác đang nấu cái gì vậy ạ?
Thường thì chỉ cần đẩy qua lại... đáng ra nó phải tự rơi ra.
Này Josh, tới giữ cái này khi ta cưa nó nhé, được không?
Hình như con dao cắt điện ở trong bếp, và con sẽ lấy nó trong 2 giây.
Nhìn rất tuyệt bố ạ. Con sẽ quay lại.
Con không thể tin chúng ta sẽ không gặp lại chị ấy cho tới lễ Tạ ơn.
Thật ra là tới Giáng sinh, con yêu. Scotland quá xa để về lúc lễ Tạ ơn.
Đợi đã, bố đang đùa à? Chúng ta sẽ không gặp lại chị ấy tới Giáng sinh.
Hãy nhìn vào mặt tích cực nào.
Margot sẽ không lái xe hàng ngày nữa, và con có thể tập lái xe.
- Con quên là mình phải đi cùng Lara. - Cứ tự nhiên đi xe buýt.
Anh có thể chở đi cho. Anh đâu có biến mất, anh ở bên cạnh mà.
Hoặc em có thể lái.
Và nếu chúng ta bị tấp vào, chỉ cần đổi chỗ thật nhanh.
- Ý kiến rất hay, con yêu. - Chị bỏ lỡ gì nào?
Chúng em đang nói về việc Lara Jean lái xe tệ như thế nào.
Đúng rồi, chúng ta có, và còn nói về máy bay nữa.
Và khi nhớ tới, anh có bất ngờ đây.
Vì em không thể về nhà lúc Tạ ơn, nên anh nghĩ đem nó tới cho em.
Đó là vé máy bay, anh sẽ tới Scotland.
Nhìn xem Josh đã làm gì kìa!
Anh đã trả tiền cho cái này rồi sao?
Anh đã đặt vé nhanh.
Ngay khi biết em muốn tới học ở đó.
Tại sao?
Giống như của mẹ.
Tôi nghĩ mình nên nói một chút về Josh.
Anh ấy và Margot đã ở bên nhau hơn 2 năm,
nhưng trước khi Margot biết tới sự tồn tại của anh ấy,
anh ấy là bạn trai đầu tiên của tôi.
Hoặc cũng giống như vậy .
Là một người bạn có giới tính nam.
Tôi có thể nói với anh ấy mọi thứ, chúng tôi rất hiểu lẫn nhau.
Được rồi, vậy nếu anh chỉ có thể uống nước suốt đời,
hoặc anh có thể uống bất kì thứ gì nhưng phải có chút nước tè trong ấy.
Trong hay là vàng?
Nó phải có chút màu vàng.
Tè, chắc chắn là nước tè, anh không thể bỏ MountainDew
Chắc rồi, nước tè là câu trả lời duy nhất.
Chúng tôi không ngừng nói chuyện với nhau khi Josh và Margot quen nhau,
nó chỉ hơi khác biệt.
Nước. Chắc chắn là nước.
Anh cũng vậy.
Chắc luôn.
Họ không muốn tôi cảm thấy bị bỏ rơi, nên họ mời tôi đi khắp nơi.
Kể cả hẹn hò.
Họ có gắng làm cho nó bình thường nhất có thể, nhưng...
Tôi vẫn cảm thấy là người thứ ba.
Không phải là tôi muốn cướp bạn trai của chị mình hay gì đó.
Tôi rất vui cho Margot. Chị ấy xứng đáng quen một người tốt như Josh.
Vậy nên tôi đã viết cho anh ấy một lá thư.
Tôi sẽ không gửi lá thư hay làm gì cả,
nó chỉ dành cho tôi, để hiểu được cảm xúc của mình.
Nhưng thật ra, chỉ vì đôi khi suy nghĩ của tôi
tưởng tượng rằng sẽ như thế nào nếu tôi thổ lộ sớm hơn.
Anh khiến em như là một kẻ tồi.
Em có biết nó khó khăn thế nào không? Anh không nên làm thế trước mặt họ.
Những bức thư này là tài sản riêng tư nhất của tôi.
Có năm cái tất cả:
Kenny từ trại hè;
Peter từ lớp Bảy;
Lucas từ dạ hội;
John Ambrose từ mô hình Liên hiệp quốc;
và Josh.
Tôi viết một lá thư khi cảm thấy rất thích ai mà tôi không biết phải làm gì.
Đọc lại những lá thư ấy, gợi cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ ấy ,
và tại sao chúng biến mất.
Và Margot sẽ nói tôi đã phản ứng quá, nhưng đôi khi cảm xúc ấy rất vui
Em đang làm gì đấy? Không gì hết.
Chỉ khi không ai biết tới việc này cả.
Phòng em thật bừa bộn.
Chị ổn chứ?
Thì...
Chị không biết nữa, chị vừa mới chia tay Josh.
Chị làm cái gì cơ?
Tại sao?
Trước khi mẹ chết, bà nói không nên đi cùng với bạn trai tới đại học.
Nhưng chị yêu anh ấy.
Chị biết.
Vậy chị có nghĩ mình sẽ đổi ý không?
Không.
Rồi, không bao giờ.
Khi chị đang đóng gói cho đại học.
Chị có nhờ bố làm một cái hộp đồ cần thiết để đem đi Goodwill.
Chị nghĩ em cũng nên vậy, chị có làm cho em một cái.
Em nghĩ không thứ gì có thể rời xa em vào hiện tại này.
Lara Jean, chị sẽ đi vào ngày mai.
Có nghĩa là em sẽ trở thành người chị lớn nhất.
Em cần tạo tấm gương cho Kitty,
không ăn bánh trước bữa tối.
Và có một căn phòng sạch.
Chúng ta có thể quay lại đề tài làm chị buồn được không?
Margot thường nói khi thứ gì đó không còn giá trị nữa,
thì chúng ta nên tặng, tái chế hoặc bỏ nó đi.
Tôi luôn biết chị ấy luôn nghĩ điều đó cho đồ vật, nhưng...
Tôi không nghĩ chị ấy sẽ làm thế với một con người.
Sẽ xuất phát tại cổng 39.
Tới đây nào.
Chắc con cũng cần một cuốn tạp chí nào đó. Chúng ta sẽ quay lại.
Em sẽ ổn chứ?
Chị thật sự phải chọn trường đại học xa nhất mà chị có thể nghĩ ra sao?
Ý em là, rồi em phải ăn trưa với ai?
Chị nghĩ đây là cơ hội để em có thể mở rộng.
- Kiếm bạn mới. - Không.
- Là năm phổ thông, nhiều chuyện có thể xảy ra. - Đó là điều em lo sợ.
Nếu em cần chị, chỉ cần gọi qua Skype thôi.
Cho tới khi chị đi chơi, rồi ăn thịt cừu nhồi.
Với những người bạn Scotland của chị, và quên tụi em.
Chị có thể hứa với em là sẽ không bao giờ.
Ăn thịt cừu nhồi.
Chúng em không thể quyết định, nên mua hết luôn.
Đó là Road & Track ,
Nghe có vẻ không hay nhưng nếu con cố đọc... Tới đây nào.
Được rồi, con phải đi thôi.
Được rồi.
Chị ấy có quay đầu lại không?
Không, đó không phải là Margot của chúng ta.
Chúng ta có thể nuôi chó không?
Không, nhưng có cố đấy.
Lara Jean. Thôi nào, chỉ mất một giây thôi mà.
Cheese!
Lớp 6 và Phổ thông, không thể tin được.
Được rồi, em chuẩn bị đi chưa?
Một giây.
Đưa cho ta.
Được rồi, lái xe an toàn, ta phải đi đây.
Con nhìn rất tuyệt.
Được rồi.
Chuẩn bị xong.
- Buồn cười lắm. - Thật sự rất cần thiết mà.
- Chúa ơi, Gen. - Cái gì vậy?
Tớ xin lỗi, tớ đã không để ý.
Là cậu.
Gen...
Genevieve.
Chúng tôi từng là bạn, nhưng đó là lúc Trung học .
Vì những lí do về sự nổi tiếng của cậu ấy, và sự mờ nhạt của tôi ,
chúng tôi đã quyết định kết thúc.
Giày đẹp đấy.
Cảm ơn rất nhiều vì sự hi sinh của cậu.
Chúng là hàng thật, nhưng tớ mua chúng ở Etsy.
Và chúng nhìn thật tuyệt.
Không phải ai cũng có thể hợp với chúng.
Nhưng Lara Jean có thể khuấy động chúng.
Nhưng, về phần chị...
Có lẽ đó là điều đúng khi chị muốn an toàn với những đôi xấu đó.
Christine. Chris...
Em họ của Gen, bạn thân của tôi. Thật ra là bạn duy nhất của tôi.
Biết gì không, Chrissie? Mặc kệ em, em biết chân chị bị lạnh mà.
Chào, cưng.
- Chào. - Em sao rồi?
- Em ổn, anh sao rồi? - Tốt.
Còn nhớ Peter không?
Người thứ hai trong những lá thư bí mật đó?
Đó là Peter này. Peter của Gen.
Lớp Bảy, bữa tiệc trai gái đầu tiên của tôi.
Ai cũng biết Peter và Gen, những người mà khi trước vẫn là bạn thân của tôi
chỉ muốn hôn lẫn nhau.
Tớ có thể quay lại.
Nhưng cậu không thể lừa dối cái chai.
Em đang khen Lara Jean về đôi ủng quân đội cấp cho.
Thôi nào, em thấy người chúng ta cần tới chào hỏi rồi.
- Chào! - Cái gì...
Cậu ấy thôi uống caffein để kiêng gì đó.
Tớ nghĩ là cậu ấy hơi mệt.
Cậu có chắc là cậu ấy không bị mất cân bằng hóa học không?
Đúng rồi...
Thật sự nghĩ đôi ủng này đẹp à?
Nếu cậu hỏi nó sẽ phá hỏng toàn bộ. Tự nhiên nào.
Thôi nào, cậu nghĩ tớ để chị họ nói xấu về cậu à.
Này.
Ghế này có ai chưa?
Rồi.
Tự nhiên đi.
Anh...
Anh phải hỏi... cậu ấy có nói với em là sẽ làm điều đó không?
Bởi vì anh nghĩ hai người nói với nhau mọi thứ, phải không?
No comments yet. Be the first to leave one.