De første 200 linjer.
Mời đại nương tử dùng.
Không ngờ lại có cao thủ thế này.
Tay nghề pha trà này
giỏi hơn ta không biết bao nhiêu lần nữa.
Bọt trà trắng như tuyết,
mãi vẫn không tan, thật là đẹp.
Đây là trà do con gái lớn nhà lão đây pha.
Lúc trước, ở phủ quốc công,
từng hầu hạ các thiên kim,
ít nhiều gì cũng học được chút tay nghề vụng về.
Đại nương tử đừng chê cười.
Bao nhiêu tuổi rồi? Đã đính ước chưa?
Vẫn chưa. Còn bé ạ.
Cũng phải thêm ít lâu nữa.
Con gái lớn của ông trông thanh tú lanh lợi,
vậy những cô khác
chắc cũng không đến nỗi nào.
Hay là gọi đến cho ta nhìn mặt đi.
Lão chỉ có hai đứa con gái.
Đứa nhỏ năm nay mới tám tuổi,
nghịch ngợm lắm, suốt ngày như con khỉ con vậy,
phá phách khắp nơi,
không thể gặp quý nhân được.
Bẩn đại nương tử, đã đầy đủ rồi ạ.
Chính sự đến rồi.
Thúy Vi.
Dựa theo tên trên danh sách,
phát cho mỗi người một quan tiền.
Những ai trong nhà có người già trên sáu mươi tuổi,
mỗi người nhận thêm ba trăm đồng.
Vâng.
Đại nương tử, người đang...
Mọi người đều đã vất vả,
hiện trang viên này mang họ Cố.
Lần đầu tiên ta đến,
nên thưởng ít tiền cho mọi người,
để mọi người vui vẻ.
Tên gì?
Vương Sinh.
Ba quan tiền.
Đây, của các ngươi.
- Cho thật sao? - Cho thật, cho thật đó.
Cầm lấy đi, cầm đi.
Đa tạ.
Đa tạ.
Nhà ngươi có bao nhiêu người?
- Người tiếp theo. - Đa tạ, đa tạ.
Nào, từng nhà một.
Đa tạ.
Điền sản đăng ký của Hắc Sơn Trang tổng cộng 62 khoảnh.
Số tá điền đăng ký là 33 hộ.
Đồ Nhị ca ca đã cho người đo đạc một phen,
phát hiện có thêm 960 mẫu đất nữa thừa ra.
Số tá điền cũng không khớp.
Chắc là nhiều hơn chứ gì?
Đại nương tử đoán đúng.
Khi phát tiền có khoảng bốn năm người đến nhận tiền,
mà trong danh sách không có tên họ,
nhưng luôn miệng nói là người của Hắc Sơn Trang.
Nô tỳ làm theo lời người dặn dò,
không hề làm khó họ,
phát tiền rồi họ mới đi.
Khi ở dưới ruộng,
không có ai nói chuyện riêng với hai người sao?
Có.
Có người đến nói với Đồ Nhị ca ca
là Ba Lão Phúc kia và mấy tên quản sự
đều mua điền sản riêng ở ngoài,
dùng tên thân thích đăng ký.
Những đất đai và điền hộ bị dư ra,
chắc là che giấu không báo lên.
Thu nhập mỗi năm đều chui vào túi tiền của họ.
Nếu không chuẩn bị trước một rương tiền,
thì cũng không thể nào câu được nhiều con cá to đến vậy.
Đại nương tử, Ba Lão Phúc cùng vài tên quản sự đến cầu kiến,
bảo là đến tạ tội.
Gọi vào đi.
Các vị, mời vào trong.
Chúng tiểu nhân đã biết lỗi.
Xin đại nương tử khai ân.
Các ngươi xuất thân là gia nô của tội thần,
lúc trước khi phủ quốc công bị tịch biên,
những người giống các ngươi đã bị đem bán từ lâu.
Các ngươi được ban thưởng
cùng với trang viên.
Nay phủ quốc công đã bị tịch biên sạch sẽ.
Các người thì cất giấu nhiều của riêng,
còn muốn bắt tay nhau cùng lừa ta.
Quả nhiên là nô tài giỏi.
Đều do chúng tiểu nhân
bị cái lợi che mờ mắt.
Chúng tiểu nhân đã biết sai,
xin đại nương tử khai ân.
Lão nô sẽ lập tức bảo họ
bán hết điền trang bên ngoài đưa tiền xung công.
Im miệng. Chẳng lẽ đại nương tử
tham mấy đồng bạc của các người sao?
Thôi.
Các ngươi trông coi trang viên, ruộng đất,
cũng cực nhọc nhiều năm liền,
có chút tiền dành dụm cũng chẳng sao cả.
Nhưng mà che giấu ruộng đất
tự ý thêm tá điền, là phạm phải gia quy đó.
Nếu cứ thế bỏ qua, vậy sau này ai nấy cũng vậy,
Cố gia chẳng phải sẽ loạn cả lên?
Các ngươi lui xuống đi.
Đợi ta kiểm kê Cổ Nham Trang xong,
sẽ bàn bạc kỹ với tướng quân các ngươi,
rồi mới định đoạt.
Trước khi nô tỳ đến đây, đã thăm dò thám thính rõ ràng.
Cổ Nham Trang và Hắc Sơn Trang khác nhau.
Cổ Nham Trang là gia sản của tội thần,
bị tịch biên rất nhiều năm trước đây.
Đã quy về sản nghiệp hoàng gia mười mấy năm.
Sản nghiệp này do thái giám được hoàng gia phái tới quản lý,
Mang danh nghĩa hoàng gia, dù trong trang có chuyện gì,
cũng rất ít ai hỏi tới.
Nước của Cổ Nham Trang
e là còn sâu hơn nữa.
Đại nương tử, chỉ sợ chiêu chúng ta dùng ở Hắc Sơn Trang
không có tác dụng rồi.
Chúng ta xử lý Hắc Sơn Trang mấy ngày liền,
e là tin tức đã đồn ra ngoài rồi.
Cách này chắc chắn không được.
Phải đổi cách khác mới được.
Trong đội chúng ta hình như thiếu đi vài người.
Không phải đi lạc đấy chứ?
Đâu phải vùng rừng núi hoang vu.
Sao lại lạc được?
Ta đã bảo mấy người nhanh nhẹn,
giả làm người bán hàng rong đến nhà tá điền tìm hiểu tin tức.
Đám chúng ta thu hút sự chú ý quá.
Chắc chắn sẽ bị đề phòng không chút sơ hở.
Dứt khoát, đến thẳng đó,
mặc cho đám quản sự ở đó dây dưa.
Thực ra chúng ta đã âm thầm, phái người đi tìm hiểu tin tức rồi.
Có thế nào thì cũng tìm hiểu được ngọn nguồn.
Ai đó?
Kính chào đại nương tử.
Kính chào đại nương tử.
Không dám, không dám, mau đứng lên đi.
Nghe nói Ngô quản sự
là họ hàng của Ngô thái giám trong cung.
Thất kính rồi.
Tiểu nhân nào dám.
Cũng chỉ là họ hàng xa tít tắp thôi.
Được cái danh, dễ kiếm ăn thôi.
Vậy đợi chúng ta kiểm tra sổ sách điền sản xong,
sẽ trò chuyện gia đình nhé.
Đây là quản sự được phân chia quản lý,
điền sản, vườn trái cây,
rừng núi, tá điền, nhân khẩu.
Đại nương tử có gì thì cứ hỏi họ.
Hễ là chuyện trong trang,
họ đều biết hết.
Bảo đảm là hỏi ra hết.
Sách đăng ký và sổ sách, khế ước,
đều đã chuẩn bị sẵn trong trang,
chờ đại nương tử xem qua.
Nếu có thiếu sót, sẽ sai người bổ sung ngay.
Vừa nhìn là biết đã chuẩn bị sẵn,
sổ sách giả, không sợ bị kiểm tra rồi.
Sau này người lo liệu sổ sách phải đề phòng tên này.
Không gấp, không gấp.
Ta đã kiểm tra mất mấy ngày,
có hơi mỏi mệt rồi.
Chỗ này cảnh đẹp,
chi bằng tản bộ thả lỏng một chút.
Chúng ta vừa đi vừa nói nhé.
Cũng được, cũng được.
Một khu điền viên sơn lâm rộng lớn như vậy,
cả năm cai quản,
chắc vất vả lắm.
Vất vả thì không dám nói.
Nhưng đã tốn nửa phần tâm huyết
vào trang viên này.
Quan gia thưởng cho trang viên này,
vốn dĩ thúc gia muốn tìm 1 việc khác cho tiểu nhân.
Nhưng tiểu nhân ở trang viên này
đã rất nhiều năm rồi.
Ít nhiều cũng có tình cảm.
Chỉ muốn ở lại trang viên này làm việc.
Chỉ sợ làm ảnh hưởng tiền đồ của Ngô tổng quản,
khiến người khác chê cười thôi.
Lão thúc gia của lão đây,
có giao tình sâu đậm với các vị nội quan trong cung.
Ai cũng nói Cố tướng quân,
luôn anh hùng hào phóng,
mọi người đều muốn kết giao với ngài ấy.
Cố tướng quân là người được bệ hạ tin tưởng.
Nghĩ thì, người khác cũng không dám nói gì.
Ai dám sai khiến quản sự của trang viên hoàng gia chứ.
Nếu ta thực sự giữ lại ông không biết người khác
sẽ cười Cố gia ta không biết quy tắc thế nào nữa.
Dù là thân thích của Cố gia
cũng sẽ đến mắng ngay.
Ngô quản gia cũng không thể bán thân làm nô tài,
vào Cố gia chúng ta được.
Tóm lại là đều không hợp lý.
Chẳng phải sẽ trở thành trò cười lớn ư?
No comments yet. Be the first to leave one.