De første 200 linjer.
Đôi khi trong cuộc đời có những sự kiện xảy đến khiến tất cả mọi người đều im lặng.
Im lặng đến mức không một ai dám nhắc lại nữa.
Không với ai. Ngay cả với chính mình.
Không thầm trong đầu, không nói ra miệng, không một lời chó chết nào.
Bởi vì mọi thứ đã chôn vùi ở rất xa. Sâu dưới những cánh đồng, năm này qua năm khác.
Nhưng bất ngờ mọi thứ trỗi dậy. Cứ tự nhiên thế, vào một ngày đẹp trời.
Chuyện có thể đã lùi xa vào dĩ vãng, nhưng luôn có người khơi lên lần nữa.
Cho dù bạn làm gì, bạn nghĩ gì, có một điều bạn có thể chắc chắn:
Bạn luôn phạm sai lầm.
Hôm nay, ngày mai, tuần sau, năm sau, cho đến hết đời.
Sai lầm.
Tao đã nghe thấy gì thể hả, thằng kia?
Mày không muốn bán bò cho bọn tao nữa hả?
Hơi muộn rồi, nhé.
Mày chẳng còn quyền nói gì hết.
Mày phải làm theo lệnh bọn tao.
Mày dùng hàng của bọn tao một khi chúng tao bảo thế.
Mày chở gia súc đến cho chú tao khi chúng tao ra lệnh.
Mày còn may là ngày xưa bố mày với bố tao là chỗ quen biết.
Khi về đến nhà…
tao muốn nghe thấy rằng mày đã gọi cho chú Eddy.
Mày có hiểu không?
Mày hiểu rõ chứ?
Mày chỉ được bán cho ông ấy và với giá của ông ấy.
Marc. Leon.
- Cái nào thế? - Cái màu trắng.
Nào, mở ra.
Được, tốt đấy.
Để cái này vào xe tao, chỗ còn lại chuyển sáng xe tải. Nhanh lên.
Nào, chúng mày, chuyển hết sang xe tải.
Diederik, gọi cho tôi nhé.
De Kuyper Marc...
… không thể trả lời bạn được.
Chào bà ạ.
Để bà bế con nào.
Vào nhà với bà đi.
Chào, Jacky.
Thằng em dại.
- Bánh mới à? - Không tệ chứ hả?
- Có vẻ đắt đây. - Không đâu.
Giá hữu nghị.
- Bao nhiêu? - Sáu trăm.
- Kiếm đâu ra thế? - Chỗ David.
- David? - David, David, Walloon từ Waremme.
- Ổn cả chứ cu? - Ừ, ừ.
- Có chuyện gì thế? - Bóng đá.
Sao hắn lại đóng bộ thế nhỉ?
Trông cũng ngon nghẻ hả.
Tôi có xèng đong nó, thế thôi.
Đây, androstenedione?
Nó biến mất hoàn toàn nửa giờ sau khi tiêm.
Không có dấu vết, không gì.
Vỗ béo trong 8 tuần thay vì 10 tuần và béo hơn 10%.
- Máy in tiền. - Tốt lắm.
Kể cả bọn Mẽo cũng chẳng phát hiện ra đâu.
- Sao bảo chú Eddy… - Ông ấy đang đến.
Vâng, tôi sẽ gọi lại sau. Hẹn gặp lại.
- Ê, xem kìa. - Chú Eddy.
- Mấy người định lên mặt trăng à? - Eddy, mọi việc ổn chứ?
Stieve. Jacky. Lò mổ lại được nạp đầy rồi.
- Sam có chuyện muốn nói. - Nói đi.
Một cựu đối tác kinh doanh của tôi từ West-Flanders bảo là...
một khách hàng của hắn, Marc De Kuyper, đang tìm một kênh cung cấp mới.
Nhưng tôi không đủ lực, vậy nên tôi đang kiếm sự hỗ trợ.
Điều gì khiến tụi West Flanders tự nhiên muốn gặp chúng ta?
Limburg thì cũng xa. Nhưng chỉ mỗi West Flanders không đủ cung.
-Jackie, mày nghĩ sao? -Mình có thể đến đó bàn xem thế nào.
Lúc nào thì báo cho tôi nhé, Sam.
Thống nhất thế.
Thế nào?
Nói đi, bọn Walloons này chả hiểu cái mẹ gì cả.
Không đơn giản đâu, Richter. Daems bắn trả. Tao buộc phải phang lại 5 viên.
Nhà vệ sinh ở đâu?
- Nhà vệ sinh ở đâu? - Trong góc kia.
- Anh bảo mấy cái bánh xe là nguyên bản à? - Lúc bọn tao chôm thì nó đã thế rồi.
Mấy cái bánh này là nguyên bản.
-David? Lúc mình chôm đã thấy thế rồi. -Ừ, ừ, chôm sao thì vẫn vậy.
Phần còn lại: 1.500 euro.
Nghe kỹ đây, mấy anh bạn. Chiếc xe này phải biến mất. Không có rắc rối gì.
Phải-Biến-Mất.
Vâng, vâng, tôi hiểu. Biến mất.
Mình cũng biến thôi.
- Sếp ơi? Quên cái hộp. - Không. Đó là quà của ông chủ.
- Christian? - Tào lao gì thế này?
- Một tảng thịt bò ư? - Christian?
Gì?
- Có cái lỗ. - Bọn nó đi mà liếm lỗ đít tôi.
- Ở đây có lỗ đạn. Đây này. - Cái gì?
Đó là một lỗ đạn.
- Chú đúng. Là lỗ đạn thật. - Ừ, tao đúng mà. Đó là...
một lỗ đạn.
Thám tử hàng đầu và là nhà săn lùng hormone Gilbert Daems...
đã được tìm thấy bị giết đêm qua.
Daems đã bị giết bằng nhiều phát đạn.
Xe của ông bị ép bởi một kẻ lạ mặt ở ngay gần nhà.
- Jacky? - Vâng?
- Đâu rồi? - Đây ạ.
Có điện thoại này. Xuống thang đi.
- Chuyện gì thế? - Chú Eddy.
-A lô -Bật TV đi nhanh đi.
Trên kênh tin tức.
Vâng, tại thời điểm hiện tại, câu hỏi liệu Daems có bắn trả không còn đang để ngỏ.
Không có dấu vết của thủ phạm, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng...
phải truy lùng trong các băng Mafia hormone.
-David? David? -Bố mày đây.
Daems, chính là hắn. Tôi biết chắc đấy. Bọn nó vừa giết một cảnh sát.
Sao mà mày biết được?
Chú nghĩ đây là lần đầu tôi làm cho bọn hàng thịt Fleming à?
-Tao biết đâu được. -Chú đéo bao giờ biết cái gì cả.
Xã hội đen. Bọn ủng hộ Vlaams Gezang. Toàn bọn phát xít.
Lũ đáng nguyền rủa, bọn Flemings bẩn bựa.
-Làm sao mày biết chắc được? -Đéo cái gì chui được vào đầu chú à?
Đêm xảy ra vụ giết người, hai thằng Flemings đến đây...
trong chiếc xe với một lỗ đạn.
Kể cả nếu tôi sai, cũng đéo muốn có rủi ro. Chắc chắn là đéo vì mấy thằng du côn Fleming.
Ngó miếng bít tết của chú đi.
- Bọn mình sẽ tính sao? - Bọn mình sẽ tính sao à?
Vứt mẹ chiếc xe đó đi. Đừng có dính dáng gì đến việc của chúng nó.
Hãy làm nó biến mất à? Cái mông tao ấy.
- Ikske đéo nhìn thấy gì, Ikske đéo nghe thấy gì. - Ikske cái gì?
Đừng bận tâm. Tiếng Fleming. Chú biết không?
Bọn mình vứt trả xe vào làng nó, rồi rửa sạch đôi bàn tay trong trắng.
Chờ, chờ, chờ đã. Họ sẽ tìm thấy chiếc xe đó.
Động não tí đi, đó chính là ý tưởng. Một chiếc xe được tìm thấy, chẳng có gì đặc biệt.
Không ai nghĩ về một vụ giết người.
-Chúng ta có một vấn đề. -Vấn đề đéo gì?
-Bộ lốp xe. -Lốp xe thì làm sao?
Bộ lốp nguyên bản.
-À, chó chết thật. -Chó chết.
Chỉ cần động não tí chứ, hả?
Nếu họ phát hiện ra rằng lốp xe không phải là nguyên bản thì...
Tao bảo thế này: ném mẹ nó xuống kênh.
- Thế là ngon. - Thế là ngon. Chú có điên không đấy?
Chạy 30km và mạo hiểm có ai đó nhìn thấy vứt xe xuống kênh.
Phải lấy chúng trở lại.
Phải lấy chúng trở lại.
- Nghe này, chỉ cần động não… - Gì cơ?
Bít tết cháy mẹ nó rồi.
Cậu nhìn xem. Mặt trước không phù hợp.
Đúng là thảm họa phải không.
- Hãy nhìn xem, nó đó. - Marc.
Anh ta đó. Nhìn rõ chứ hả.
- Xin chào. - Marc.
Thấy không? Vẫn chưa bứt lên được.
Anh giúp tôi bắt mối với Limburg.
Limburg...
Anh có thể ngồi vào bàn, nhưng ngậm miệng. Đừng có soi mói, lắng nghe cẩn thận.
Thấy không? Lại không đúng nữa rồi.
Mọi người thấy nó nhảy không. Thế là đủ hiểu.
-Là ai thế? -Sam Raymond, bác sĩ thú y...
và mối của anh ta từ Limburg.
-Nói lại tên là gì nhỉ? -Jacky. Jacky Vanmarsenille.
Jacky?
Vanmarsenille?
-Marc, anh khỏe không? -Vâng, mọi việc đều ổn.
Jacky Vanmarsenille. Leon.
-Sam Raymond. -Diederik.
Chúng ta lên ăn chút gì đi.
Limburg...
Tôi đến đó nhiều lần rồi.
Chaussée d'amour, hẳn rồi?
Chaussée d'amour. Cậu biết chứ?
Chaussée d'amou-ngã 3 sung sướng, cậu biết không?
- Nghe đồn thôi. - Cậu ta thì phải biết rõ.
Thật là sướng, anh bạn. Cả dãy đèn đỏ nối tiếp nhau.
Mọi người lái xe chỉ 30km/h. Không có bắn tốc độ, tôi cá là thế.
Nhưng ai cũng thủ khẩu súng trong quần nhỉ.
- Anh ta làm gì thế? - Tôi không biết.
Xin lỗi tí.
Có gì đó không ổn.
Đừng nên quá lo lắng. Tao sẽ xử lý vụ này. Chỉ cần nhanh lên đi.
Tao sẽ gọi lại sau, thế nhé?
Là thằng em.
Đi xem thế nào.
Thôi nào, anh bạn, ngó qua tí đi.
Jack.
Tôi không biết anh.
Các anh biết tôi đang lo điều gì không?
Chúng đã tiêu diệt Daems.
Chẳng ai lại đi tự tạo ra rắc rối thế cả.
Giờ thì chẳng thể yên ổn mà làm ăn được nữa.
Đúng hay sai?
Có lẽ giờ cảnh sát luôn để mắt đến chúng ta. Anh, tôi, ở đây, ngay lúc này.
Rồi sau đó?
Chẳng ai để mắt đến tôi cả.
Nhưng tôi thì để mắt đến anh đấy.
Thế thì ta có thể nói chuyện.
Tôi thề, có thời điểm tôi thực sự đã nghĩ là hỏng việc rồi.
Nhưng sau đó... diễn tốt đấy, Jacky.
"Tôi để mắt đến anh đấy."
Chúng ta phải ăn mừng vụ này. Tôi biết phải ăn mừng kiểu gì rồi.
-Đưa tôi về nhà trước đã. -Cậu có thể phá hỏng tâm trạng đấy.
Alê, hấp
Jacky, đi nào.
Đi nào.
Có chuyện gì sao, cậu bé? Tôi khao.
-Chào, vào đây đi thôi. -Ừ,
Tí anh sẽ bảo em ở đâu.
Alê.
Thôi được, thôi được. Đi đi, đối tác.
No comments yet. Be the first to leave one.