De første 200 linjer.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Tập trước..
Anh yêu em, Jocasta MacKenzie.
Thế giới này có thể thay đổi...
nhưng điều đó không bao giờ thay đổi.
Phải nhắn cho Murtagh.
Nếu được cảnh báo, có thể ông ấy sẽ thuyết phục lính rút lui.
Con sẽ đưa tin tới Murtagh.
Ông không thể thắng. Ông không thắng. Sử được viết rồi.
Vậy là tôi có chiến đấu.
Mày thuộc toán quân à?
Tôi đến để cảnh báo về Tryon.
Vậy mày là kẻ phản bội.
Con đã giải thoát bố khỏi lời thề.
Bố không bao giờ phản bội mẹ con.
Bất kể ai yêu cầu.
Murtagh?
Roger?
Bree.
ĐẠI HỌC OXFORD
Đừng sợ. Không phải việc sinh tử.
Chỉ là mấy lời phê bằng bút đỏ.
Đúng không...
em Jones?
Thầy bảo sao ạ?
Em nghĩ nó có phải việc sinh tử không?
Em không nghĩ thế, thưa thầy.
Nhưng tôi tự hỏi...
nó có nghĩa gì
khi em viết: "Cuối cùng, ai đó cũng có thể chôn rìu?"
Chúng ta đều biết nó nghĩa là giảng hòa theo cách nào đó.
Nhưng hãy cho tôi biết sao ai đó lại cất công đi chôn rìu?
Có lẽ em nên đi đi.
Trừ khi em có lời cuối với chúng tôi trước khi đi.
Ta đã đến, đã thấy, đã chinh phục.
Không hẳn là thứ tôi đang tìm, em Morgan.
Đó không phải lời cuối của Caesar.
Dù ông ấy đã có cái kết không có hậu. Ở lại, em Jones.
Tôi muốn xem em có đồng ý với tôi không.
Vì tôi tin đó là câu hỏi sinh tử.
Bài luận của các em về những lời cuối nổi tiếng thật đáng quên.
Tôi muốn các em đào sâu suy nghĩ về lý do người ta nói như vậy.
Và có lẽ cân nhắc lời cuối của mình là gì, nếu có cơ hội.
Nó có gì quan trọng hả thầy?
Đây là... lịch sử rồi mà.
Không phải viết sáng tạo.
Vì người ta sống và chết bằng lời họ nói.
Chúng định hình suy nghĩ và hành động của ta.
Thường thì chúng định nghĩa con người ta.
Như đạn đã bắn ra.
Ta không thể lấy lại.
Chúng gây tác động.
Nên hãy lựa chọn khôn ngoan.
Khiến chúng có ý nghĩa.
Sống cuộc đời xứng đáng với chúng.
Nhất là lời cuối của ta. Chúng sống lâu hơn chúng ta.
Lời cuối của thầy sẽ là gì?
"Ước nguyện trước khi chết của con, thưa Chúa...
là sinh viên của con viết lập luận mạch lạc...
có bằng chứng củng cố,
và chữ viết rõ ràng. Amen".
Không, lời thật ấy, thưa thầy.
Tôi sẽ nói...
Tôi sẽ nói: "Hãy để lịch sử quên tên tôi.
Miễn là lời nói...
và hành động của tôi... được nhớ bởi những người tôi yêu thương".
Hôm nay kết thúc ở đây.
Hẹn các em tuần sau.
Em đến sớm.
Không thể cưỡng lại cơ hội thấy anh làm việc.
Nếu anh muốn xem kịp phim Vụ Cướp Tàu Vĩ Đại thì nhanh lên.
Chắc chắn em ổn khi xem cả loạt phim câm chứ?
- Em không chỉ chiều anh chứ? - Không, em chiều anh.
Nhưng anh đã phải chịu đựng cả bài giảng về cầu treo.
Phải công bằng chứ.
Đó có phải là lời cuối của anh không?
NHỮNG LỜI CUỐI NỔI TIẾNG
"THẢ CẬU ẤY XUỐNG".
"CẬU ẤY CÒN THỞ!"
"EM PHẢI MỞ ĐƯỜNG THỞ CHO CẬU ẤY".
"ROGER, NGHE THẤY EM KHÔNG? BRIANNA ĐÂY".
"CON CÒN SỐNG. CON BÌNH AN. ỔN CẢ".
BA THÁNG SAU
Trông ổn cả.
Họng con đang lành lại.
Sẹo đã mờ dần.
Con cảm thấy thế nào?
Con nên cố gắng nói, Roger.
Ban đầu nó vẻ khàn, nhưng thế là hoàn toàn bình thường.
Có lẽ anh chỉ cần cố thì thầm?
Được rồi, chà...
hãy biết là em sẽ...
dạy Jem nói: "Cái bát", và: "Cây bút".
Chứ không phải: "Cái chén", hay "Cây viết".
Có đến 70% của việc giao tiếp là phi ngôn ngữ.
Ai cần lời nói chứ?
Có thể giả vờ như mình đang trong phim câm
từng hay xem ở Oxford hay Quảng trường Kenmore.
Ngài John đã mang cả một thùng sách và quà tặng.
Con muốn lên nhà gặp ngài ấy không?
Được rồi...
con sẽ đi với mẹ.
Hèn nhát, dù nhìn theo cách nào.
"CÓ MỘT TÊN CHO ÔNG ĐÂY ĐẠI TÁ... BẮT ĐƯỢC HẮN Ở GẦN NHÁNH SÔNG".
"CHO HẮN Ở CÙNG CÁC TÙ NHÂN KHÁC".
"XỬ LÝ CHÚNG THẾ NÀO, THƯA ÔNG?"
"CHỌN BA TÊN. TREO CỔ LÊN RỒI ĐỂ ĐÓ LÀM GƯƠNG CHO MỌI NGƯỜI".
"CẦU CHÚA RỦ LÒNG THƯƠNG LINH HỒN CÁC NGƯƠI".
Bạn cùng phòng con ở trường MIT...
Gayle.
Cô ấy có bạn trai từng đến Việt Nam.
Con không biết anh ấy rõ lắm, nhưng...
cô ấy rủ con đi thăm anh ấy vài lần sau khi anh ấy về.
anh ấy về được gần một năm thì con gặp lần đầu.
Con không biết mình mong sẽ thấy gì, nhưng...
trông anh ấy như xác sống.
Mắt anh ấy như vô hồn.
Gayle gọi đó là cái nhìn xa xăm, đờ đẫn.
Anh ấy bị trúng mảnh đạn, nhưng không bị thương nặng.
Chúng ta gọi đó là... loạn thần do chiến tranh.
Chứng sốc do bom đạn.
Đã nhiều tháng rồi.
Mẹ nói Roger rất khỏe về thể chất.
Vậy có lẽ đó là chứng loạn thần do chiến tranh.
Ý con là, hẳn là về tâm thần.
Tâm lý.
Như anh ấy đang chìm vào im lặng vậy.
Và anh ấy có ánh mắt xa xăm, đờ đẫn đó.
Con sợ anh ấy mất phương hướng rồi.
Dù cậu ấy có mất phương hướng thế nào...
con cũng phải vững tin rằng...
con sẽ tìm thấy cậu ấy.
Sẽ chẳng còn giai điệu du dương nào
Không còn tiếng cười hay nụ hôn
Hãy thanh thản ra đi
Và để chúng tôi thương tiếc
Thở dài và than khóc
Trên con đường đơn độc màu xanh
Những bông hoa của rừng
Đều héo tàn
Dì đã nghĩ có lẽ sẽ làm bia mộ cho ông ấy.
Dì biết mình không có tư cách.
Murtagh và dì không phải là vợ chồng.
Ông ấy và cháu cũng không phải là cha con ruột nhưng...
đâu vì thế mà nỗi đau vơi bớt.
Hoặc dễ chịu đựng hơn.
Ông ấy cứng đầu như bố cháu.
Giá như ông ấy ở bên cháu.
Ông ấy đã làm thế.
Ông ấy giữ lời thề với cháu.
Với mẹ cháu.
Ông ấy đặt lòng trung thành trên hết.
Ta không thể trách ông ấy vì điều đó.
Xe ngựa đang đợi, thưa bà.
Nhắn Claire là dì cảm ơn một lần nữa nhé?
Vâng.
Vậy...
Tạm biệt dì.
Chúng ta sẽ vô cùng cẩn thận nếu biết đâu là lời từ biệt cuối cùng.
"Tôi xin lỗi vì thương tích với con rể anh.
Đó là sai sót vô cùng đáng tiếc".
Thống đốc Tryon cấp cho Roger 5.000 mẫu đất ở vùng hẻo lánh.
Sao? Tại sao?
Bồi thường.
Có lẽ ông ta nghĩ mua được sự tha thứ của con.
Chúng con sẽ làm gì với 5.000 mẫu đất?
Nó không thể đảo ngược điều xảy ra với Roger.
Nhưng đó là dải đất có giá trị lớn.
Tryon cứ việc giữ đất của mình.
Con không cần đất. Con cần chồng con trở lại.
"VÌ MẮC TỘI PHẢN BỘI..."
"CÁC NGƯƠI SẼ BỊ TREO CỔ ĐẾN CHẾT".
Tôi mang đến một thứ.
Thứ luôn khiến tôi thấy
như thể tôi nắm mọi trí tuệ trên đời trong lòng bàn tay mình.
Thước trắc tinh, theo nhiều cách, là mô hình của vũ trụ.
Một dụng cụ giúp cô tìm được vị trí của mình,
dù trên đất liền hay trên biển.
Còn có thể dùng nó để xem giờ.
Để tìm vị trí của ta trên thế giới.
Có lẽ ta nên bắt đầu bằng thứ đơn giản hơn.
Xem giờ thì sao?
Vậy...
nếu Mặt Trời ở đó...
có nghĩa là...
là 5h30.
Là 5h35.
Chà, chắc ta không có mọi câu trả lời.
Đúng vậy.
Đôi khi, chúng ta phải kiên nhẫn.
Cảm ơn, John.
Em vui khi thấy anh tìm ra cách giải khuây.
Vài tháng qua thật khó khăn.
Ở thời em có thuốc chữa đau buồn không?
Mấy con vật nhỏ vô hình... gặm nhấm để nỗi đau vơi dần.
Rất tiếc là không.
Chắc là sẽ không bao giờ có phương thuốc cho nó.
Có lẽ ngoại trừ thời gian.
Người ta nói thời gian chữa lành mọi vết thương.
Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.