De første 200 linjer.
- Mời. - Đa tạ ma ma.
Rượu ngon.
- Nào. - Ma ma.
Người khách sáo quá rồi,
bọn ta không nhận nổi đâu.
Người là bà vú của chủ quân,
lại là lão ma ma có thân phận,
thế mà còn mời bọn ta uống rượu,
thật là khiến bọn ta áy náy.
Còn không phải sao.
Gì mà thân phận hay không có thân phận chứ,
ta và Diệp công tử của chúng ta
chẳng xem trọng mấy quy tắc cao thấp sang hèn cũ rích đó.
Nói thì nói vậy, nhưng bọn ta
suy cho cùng cũng làm việc ở nội trạch,
chủ quân có tốt đi nữa, cũng chẳng quản hết được
phía trên bọn ta là đại nương tử.
Đại nương tử này không quyết đoán như chủ quân.
Người xem nhà bếp đã hỗn loạn thành thế nào rồi,
mà chẳng hỏi han một câu.
Chứ sao nữa.
Hôm nay Dung nhi nằng nặc đòi ăn cá chạch,
ta bèn đến nhà bếp hỏi xem có không,
còn chưa bước vào cửa đã nghe Lại ma ma cãi vã inh ỏi,
đúng là không lọt tai nổi.
Mấy bà lão ở quê ta nghe được còn thấy xấu hổ.
Nơi này còn là Hầu phủ,
là người bên cạnh đại nương tử.
Nói bà ta ở bên đại nương tử, xuất thân từ Hầu phủ
cũng chưa chắc.
Lúc đó đại nương tử đem theo mấy tỳ nữ từ Tần phủ đến,
nhưng bây giờ kẻ thì đi, kẻ thì chết,
chỉ còn lại một Hướng ma ma ở bên cạnh.
Ta rất thắc mắc Lại ma ma này
rốt cuộc vào bằng đường nào thế?
Thô bỉ không chịu nổi.
Ta nghe nói,
bà ta theo gót Hướng ma ma mà vào đấy.
Vì bà ta đến trước chúng ta bao nhiêu năm,
cho nên mới vờ tỏ vẻ nghiêm túc là như vậy đó.
Rõ ràng là bày ra cái vẻ mình là thân tín của đại nương tử.
Thế có gì đáng để vênh váo tự đắc đâu.
Theo ta thấy, hai vị đây
cũng chẳng thua kém bà ta,
dựa vào đâu mà bị bà ta đạp lên đầu chứ.
Bọn ta là người của chi bốn, chi năm,
không có vẻ vang như người của chi lớn.
Nói đến chuyện này,
hai người có biết trước khi chinh phạt phía tây,
công tử chúng ta làm thế nào trong vòng một đêm
trở thành tướng quân không?
Không phải nói là có công cứu giá cần vương sao?
Thiên tử hiện giờ,
khi xưa còn quanh quẩn ở nơi rồng ẩn mình,
sau đó, kinh thành xảy ra cung biến,
là công tử suốt cả chặng đường liều chết hộ tống,
liều mạng chém giết, đánh chết phản tặc
mới có được vinh quang hôm nay.
Nếu khi xưa công tử tham sống sợ chết,
nấp ở Vũ Châu chỉ lo giữ mạng
thì có thể ngóc đầu lên, có được phú quý ngất trời không?
Vậy ý ma ma là...
Thay triều đổi đại, thần tử cũng đổi.
Hai vị nếu hợp lực lại
kéo Lại ma ma xuống,
trừ khử cái gai trong mắt đại nương tử,
cô ấy có thể bạc đãi hai người sao?
Nhát gan quá,
hai người có làm hay không
thì ta cũng là bà vú của chủ quân,
khắp cái viện này ai lớn hơn ta được.
Nói một hồi toàn lời hay mà hai người không nghe,
nếu mà sơn tặc thảo khấu nhập bọn,
là phải cống hết cho chúng đấy.
Thôi vậy, hai người cũng chỉ xứng
uống rượu trong cái viện này,
chứ chẳng lên được sảnh nhà đâu.
Ma ma nói có lý.
Đúng, ma ma,
lời của người bọn ta nhớ cả rồi.
Nào, ma ma, bọn ta kính người.
Có rồi.
Cắn câu rồi, cắn câu rồi.
Để ta.
Câu nhiều như vậy, buổi tối có món nhắm rượu rồi.
Từ khi đi theo tỷ tỷ, tỷ phu
đến Biện Kinh này,
chỉ có hôm nay là ta vui nhất.
Không cần e dè nhìn sắc mặt trưởng bối,
cũng không cần đi không lắc đầu,
cười không lộ răng, giả vờ ra vẻ khuê các.
Vậy sau này cô thường đến đây đi.
Cũng chỉ có tỷ không chê ta hoang dã.
Ở Biện Kinh này, có thiên kim phú quý nào
mà không khách sáo nịnh nọt trước mặt ta chứ.
Sau lưng, đều giễu ta là người
từ vùng quê nghèo khổ, hoang vắng đến.
Đừng nói là câu cá,
ta chỉ cần ăn nói to tiếng chút thì bọn họ đã chê cười ta rồi.
Có lúc, ta còn không biết là bọn họ đang chê cười,
ta còn cười cùng họ nữa.
Tỷ cũng cười ta à?
Chúng ta nói chuyện rất hợp,
cô và một đường tỷ ở quê nhà của ta,
trạc tuổi nhau, tính cách cũng tương đồng,
tính tỷ ấy cũng thích chạy nhảy nô đùa.
Leo cây lấy trứng chim,
xuống sông bắt ếch gì đấy, cái gì tỷ ấy cũng biết.
Ở quê nhà, ta với tỷ ấy là hợp nhau nhất.
Sau này tỷ ấy mà đến nhà ta,
ta sẽ bảo tỷ ấy chơi cùng cô.
Phủ Đông Kinh sắp làm ta buồn chết mất rồi.
Không biết có sống được đến ngày tỷ muội của tỷ đến không.
Tỷ phu của ta
làm hoàng đế vốn dĩ là chuyện tốt.
Nhưng trên người
giống như có thêm gông xiềng vậy.
Nếu ta mà làm sai chút gì đó
thì sẽ gây họa cho cả nhà.
Thế gia đại tộc vốn là thế mà.
Rắc rối phức tạp, động một chuyện cũng dây dưa ra cả đống chuyện.
Dù gì cô cũng được gả đến Trịnh gia,
cha mẹ chồng, huynh đệ, tẩu tẩu đều xuất thân danh giá.
Lâu dần, mọi người đều sẽ biết cô
bản tính đơn thuần, lương thiện, rồi sẽ chấp nhận cô thôi.
Tiểu Đào, em mang cá đến nhà bếp đi.
Chúng ta đừng câu nữa, đi dạo đi.
Khu vườn này còn hơn một nửa chưa dạo hết.
Được thôi.
Trong ngoài nhà bếp ta cũng là người quản sự.
Ta… ta chỉ lấy có vài cọng rau nát
mà có cần phải nói này nói nọ vậy không?
Rau nát?
Đây đều là do bọn ta rảnh rỗi trồng từng cây một, ở trong vườn,
dùng để nấu canh cho Dung cô nương.
Một câu rau nát của bà thì muốn lấy đi sao?
Bà còn cao quý hơn cả chủ tử cô nương à?
Ta… Chỉ là mấy cọng rau dại thôi mà.
Ta ăn mất thì lại đi hái về bù vào là xong chuyện chứ gì?
Có cần phải làm ầm ĩ vậy không?
Đúng đó, ta nói này, chỉ có mấy cọng rau thôi mà.
- Đừng cãi nhau nữa. - Bù vào?
Đại nương tử mà hỏi tới thì ta ăn nói kiểu gì đây?
Bà làm cho rõ đi nhé. Không phải chuyện vài cọng rau.
Từ khi bà quản lý nhà bếp đến nay,
có bao nhiêu ngân lượng chui vào hầu bao của bà rồi hả?
Bà có nói rõ được không?
Bà… Bà đừng có mà lấy đại nương tử ra dọa ta.
Có ăn của bà, có tiêu tiền của bà đâu.
Bà xót cái quái gì hả?
Ta thấy bà chính là thấy người ta được lợi,
còn mình thì không nên ham muốn quá chứ gì?
- Sốt ruột rồi chứ gì? - Được lợi mà còn ra vẻ.
- Ta đánh chết bà, có tin không hả? - Làm gì đấy?
Các người đánh chết ta đi.
- Đánh chết bà ta! - Ra ngoài, cút! Đồ thối tha!
- Tránh ra cho ta. - Bà cũng to gan quá nhỉ.
Dừng tay, dừng tay.
- Đánh bà đấy. - Dừng tay.
Đừng có kéo ta, buông ta ra.
Nhà tỷ có trộm vào à?
- Không phải. - Là đám ma ma ở nhà bếp
lại xích mích với nhau nữa.
Bỏ đi, ta tìm chỗ yên tĩnh hơn nói chuyện.
Dập vỡ đồ luôn kìa. Tỷ tỷ, tỷ không đi xử lý à?
Ta đánh chết bà.
Đồ thối tha.
Đánh chết bà này.
Công tử, công tử, không hay rồi.
Mấy người ở nhà bếp đánh nhau rồi.
- Có chuyện gì thế? - Nghe nói vì mấy cọng rau dại
Lại ma ma, Hoa ma ma, Điền ma ma với mười mấy tỳ nữ khác
đánh nhau ở trong đó rồi.
Ngươi nói mấy thứ này với ta làm gì?
Lẽ nào ta còn phải quản mấy chuyện nhỏ ở nhà bếp?
Đại nương tử đâu? Bảo nàng ấy qua xem thử đi.
Đại nương tử không dám quản,
nói đó là ma ma do các trưởng bối ở Hầu phủ phái tới.
Thế… thế thì kệ đi.
- Không sao chứ? - Không sao, tướng quân.
- Qua đó xem thử đi. - Có gì để xem chứ.
Mấy bà già đánh nhau mà ta còn phải quản sao?
Cứ để họ đánh, cùng lắm đập nát nhà bếp,
dỡ cả mái nhà ra rồi ta cho người dựng lại là xong.
Nào, nào, uống rượu, uống rượu.
Mấy người các ngươi đánh cồng chiêng lên nào.
Vâng, vâng.
Đúng. Chỉ nhìn không thôi thì không đã.
Phải có tiếng cồng chiêng thì mới hay.
Nữa nào.
Hai huynh muội Thẩm quốc cữu vui vẻ rời đi rồi.
Nàng không lo tiểu Thẩm nương tử đi nói lung tung khắp nơi
rằng chúng ta không biết quản lý nhà cửa,
tỳ nữ, ma ma suốt ngày đánh nhau
còn náo nhiệt hơn cả hát Nam khúc à?
Thiếp chỉ sợ cô ấy
mới gặp mà như đã thân quen, giúp thiếp ra ngoài tranh luận,
thế mới khó xử.
Sao hả?
Thiếp và cô ấy đều xuất thân không cao,
No comments yet. Be the first to leave one.