De første 200 linjer.
Được rồi, Ray,
anh là tù nhân tình nguyện tham gia thử nghiệm lâm sàng Spiderhead.
Trước khi bắt đầu, tôi cần anh cho phép để dùng G-46.
- Truyền nhé? - Xác nhận.
HỈ HOAN DƯỢC
Con ma thích ăn trái gì nhất?
Dâu tấy.
Trời, hài thật đấy.
Ảo thuật gia nói gì với ngư dân?
Chọn một "bái lánh" đi.
Pho mát không phải của bạn gọi là gì?
Pho mát ku-ngu-ta.
Này, Ray, tiếp theo không phải pha trò, sự thật mới đúng, nhé?
Thế à?
Trong cuộc diệt chủng năm 1994 ở Rwanda, có hơn 800.000 người chết.
Anh đang chịu…
Anh đang chịu bốn bản án chung thân nối tiếp
và không có khả năng được ân xá.
Ray, cảm ơn. Anh đi chơi được rồi đấy.
NETFLIX GIỚI THIỆU
DỰA TRÊN TRUYỆN NGẮN "ESCAPE FROM SPIDERHEAD" CỦA GEORGE SAUNDERS
ĐĂNG LẦN ĐẦU TRÊN THE NEW YORKER
CỬA TRƯỚC
CƠ SỞ GIAM GIỮ VÀ TRUNG TÂM NGHIÊN CỨU SPIDERHEAD
CẢNH BÁO CHƯA ĐƯỢC CẤP PHÉP, MIỄN VÀO
Lại một buổi sáng tươi đẹp nữa, các bạn ơi,
đến lúc thức dậy rồi.
Mọi tình nguyện viên ở Trung tâm Nghiên cứu Spiderhead
phải làm việc mình,
và luôn thực hành quy tắc vàng,
không bạo hành thể xác, lời nói, nhớ dán nhãn đồ mình trong tủ lạnh.
Jeff, mời ra bến tàu để đi thử nghiệm ngoài trời.
Jeff, hôm nay có thuốc mới cho anh đây.
- Truyền nhé? - Nếu là N-31.
Hài thật, là N-40. Xác nhận?
Xác nhận.
Sẵn sàng thì bắt đầu đi, Jeff.
Thích thật đấy.
Trời. Chúng tôi can thiệp vào ngôn ngữ của anh nhé?
Truyền nhé?
- Được. - Xác nhận?
Xin lỗi. Ừ, xác nhận.
HÙNG BIỆN DƯỢC
Xin lỗi, anh đến muộn.
Có tiệc nè.
Ghê quá đi.
- Anh đã đi đâu? - Dã ngoại.
À phải, đi gọi cho Emma.
Không, đi thử thuốc.
Có lẽ là N-40.
Ai cũng được cho đi dã ngoại, trừ em.
Em mới đến mà.
Cũng khá lâu rồi. Em thích được tắm nắng.
Anh giúp em làm món…
Xuân đào và prosciutto?
Định giúp gì chứ? Đã nấu xong. Muộn rồi.
Mở miệng nào.
Thưởng thức đi. Ăn hết luôn nhé.
- Được. - Ngon thật.
- Ngon nhỉ? - Mong họ cứ để em làm đồ ăn vặt.
Anh luôn bảo để em làm lao công thì phí quá.
Đừng chắc chắn thế. Em hơi kết cái bàn chà rồi.
- Được rồi. - Này…
- Có để ý thấy là ta… - Nói hết câu cho nhau?
Em định nói là ta cần bát mới.
Thuốc N-40 thế nào?
Hoa không mọc lên…
Mà được tạc nên, được vẽ lên.
Anh muốn kể lắm, nhưng anh vừa hết thuốc…
- Hùng biện dược. - Ừ.
Cái cảm giác suýt soát mà bất lực khi không tìm được từ chuẩn
và cảm thấy sẽ không bao giờ tìm được từ chuẩn nữa?
Ừ.
Anh ngốc trông dễ thương mà.
Nhưng cũng khổ lắm vì hôm nay là ngày…
Hôm nay anh có chuyện muốn nói với em, Lizzy.
Được, ta có nhiều thời gian mà.
Phải.
Ta chỉ có mỗi thời gian mà.
Được rồi.
Sao anh biết điệu này?
Anh không biết gì đâu.
Vậy, kết lại là…
Tôi thích nó lắm.
Đẹp quá.
Em muốn đưa anh đi đâu?
Hòn đảo đó thì sao, nơi họ tạo ra nước ấy?
Fiji?
Fiji.
- Anh sẽ đưa em đi Fiji. - Cảm ơn anh.
Chỉ cần có chút tiền.
Đến nhà Mark nhé? Mừng sinh nhật?
Sinh nhật từ thứ Ba, nhưng mừng cả tuần.
- Nhé? - Xin sếp đã.
Hai người cứ vui vẻ đi. Em ở lại đây. Nhé?
- Nhớ em. - Nhớ anh hơn.
Tỉnh để lái chứ?
Tỉnh như sáo.
Jeff!
Jeff!
NHẬT BÁO Y DƯỢC NEW ENGLAND
Xin lỗi, tôi muộn, anh Abnesti.
Anh gọi tôi là Steve, tôi sẽ nghỉ hưu.
Không muộn gì đâu.
Ngược lại, Heather thì…
Vừa nhắc xong.
Xin lỗi.
Được rồi.
Tôi thô lỗ quá. Jeff, Heather. Heather, Jeff.
Để ghi chú lại nhé, trước hoặc trong thời gian giam giữ ở Spiderhead,
hai người từng nói chuyện?
- Chưa. - Chưa.
Từng giao tiếp gì chưa?
Tôi vừa nói là "chưa" mà.
Chưa.
Vậy suy nghĩ thế nào?
Anh đang hỏi ai?
Tôi hỏi cả hai. Jeff nói trước đi.
Cô ấy có vẻ được.
Từ anh thích mà, nhưng cô ấy hấp dẫn thế nào?
Sao, Steve, tự anh không thấy được à?
Im giùm đi. Tôi hỏi Jeff. Cô ấy thế nào?
Thôi nào.
Thang điểm một đến mười?
Cô ấy tầm bảy rưỡi.
Còn Heather?
Anh ấy ổn. Cùng lắm là năm điểm.
Anh cho cô ấy An chân dược à?
Nếu có tôi đã hỏi. Anh biết mà.
Tôi là quỷ cái đấy.
Thế thì tôi muốn nâng lên mức tám điểm.
Rồi, Jeff, Heather,
cho phép tôi dùng N-40 chứ? Truyền nhé?
Xác nhận.
- Ừ. - Heather?
Trời ơi, cô ta phiền thật.
- Xác nhận. - Cảm ơn cô.
HƯNG ÁI DƯỢC
Nào, hai người. Nói gì đi.
Được rồi, cô ấy bắt đầu có vẻ đẹp rồi.
Ôi trời…
Ừ, cô ấy đẹp, rất là đẹp.
Heather?
Tôi cũng thấy thế.
Tiêm Hùng biện dược, cho họ mở miệng đi.
Trời, cô ấy đẹp quá.
Đừng nói với tôi, nói với cô ấy.
Cô thật… Chúa ơi.
Anh đẹp ngất ngây. Chẳng biết nữa.
Xin lỗi, trước đó tôi chẳng thấy.
Không sao, cô là cô gái đẹp nhất mà tôi từng gặp trong đời.
Cảm ơn anh.
- Ừ. - Tôi có thể…
- Sao? - Tôi có thể…
Anh có thể làm gì, Jeff?
Thích quá.
Ta quay cảnh này à?
Thích quá.
Trời ơi.
Ổn cả chứ?
Có gì tức cười hả?
Không có gì.
Anh đã không nghĩ là có thể.
Gì cơ?
Anh thích ôm thế này.
Cho tôi thứ này đem về nhà đi.
Heather…
Vâng?
Anh yêu em.
Vãi linh hồn.
Em cũng yêu anh.
N con mẹ nó 40, vãi.
Trời ạ, tốt rồi.
Ái dược đấy.
Sao vàng chứ?
Chưa đâu. Chưa.
Cái ta vừa thấy đâu quan trọng bằng tác động sót lại.
Tôi biết anh đang căng, nhưng phải quan sát hai người này.
Sau khi giã thuốc, vài tiếng, vài ngày, họ có cố liên lạc nhau?
Có cảm giác gì khi gặp nhau không?
Có trao đổi không lời? Tìm hành vi bắt chước.
Hành vi tương đồng.
Người đang yêu sẽ vô thức bắt chước nhau.
Họ gãi mặt, nghịch tóc cùng lúc.
Như thể cơ thể không kìm được.
Nên hãy quan sát Jeff và Heather.
Tôi muốn biết. Liệu tình yêu…
Tình yêu này có bền không?
Hai người, cảm ơn nhé.
Cảm ơn nhiều, thật đấy. Nhờ có hai người mới được.
Nhớ nhé, cảm giác hiện thời,
hoang mang lúc chuyển tiếp là bình thường.
Sẽ đưa hai người về chỗ cũ. Còn nhiều cái hay nữa.
Về chỗ đồ ăn vặt?
Anh không muốn biết đâu.
Em và mấy cô ở nhà tập thể
thó trộm vé số ở cửa hàng tiện lợi,
cào cả trăm vé một lần.
Có vẻ như bọn em đang làm việc đàng hoàng, bẩn ở móng mà.
Bọn em đâu có nghĩ trộm là xấu, nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.