De første 155 linjer.
Ngay bây giờ, tôi sẽ đưa các bạn dạo thăm thế giới của tôi.
Tôi chưa từng thế thứ gì như vậy.
Không nói thành lời.
Thật điên rồ.
Trong tập này, tôi sẽ tới thành phố Rio de Janeiro
và sẽ thám hiểm khu vực Nam Mĩ.
Từ những bãi biển nổi tiếng thế giới ở Copacabana và Ipanema...
tới trung tâm Ric favelas.
Hãy xem tôi thám hiểm thành phố này
và đưa ảo thuật tới những con người ở Brazil.
You Mafiosa.
Tên tôi là Steven Frayne, nhưng hầu hết mọi người gọi tôi là Dynamo.
Tên các cậu là gì?
- Junior. - Junior.
- Giovanni. - Giovanni.
- Leandro. - Leandro.
- Tiago. - Tiago.
Tôi là Dynamo.
các cậu có chìa khóa hay tiền không?
Cho tôi muonj điện thoại cậu nhé?
Tôi dùng cái này được chứ? Tôi chỉ muốn dùng cái tai nghe thôi.
Xem nhé. Cái chìa khóa.
Không thể nào! Không thể nào!
Tôi đã tới 1 mảnh đất thiên đường,
cách xa Anh hàng ngàn dặm.
Khi tôi nhìn về đại dương,
thì cuộc sống ở nhà dường như đã lùi xa vào dĩ vãng.
Mọi việc đã diễn ra rất tốt với tôi ở Anh,
và sau nhiều năm,
tôi cuối cùng cũng được công nhận.
Nhưng khi ông tôi mất, điều đó dừng tôi lại.
Dường như tôi không thể trình diễn mà thiếu ông được
người đã truyền cảm hứng cho tôi.
Đã bao giờ bạn trải qua một thời điểm
mà dường như mọi việc đều trở nên quá sức,
và bạn chỉ muốn biến mất?
Tôi cần tìm 1 nơi để có thể truyền lại tình yêu ảo thuật cho tôi.
Một nơi mà không ai biết tên tôi.
Rio de Janeiro, thành phố lớn thứ 2 của Brazil,
và là 1 nơi đầy những điều kì diệu.
Trong mùa lễ hội, hơn 2 triệu người đổ xuống
những con đường của Rio biến nơi đây thành bữa tiệc lớn nhất thế giới.
Đây là lần đầu tiên tôi tới Brazil,
và tôi hi vọng nó sẽ cho tôi 1 cơ hội
để đưa ảo thuật đến với những khán giả không ngờ.
Điểm dừng đầu tiên, bãi biển ở Ipanema.
Hola.
- Chào. - Chào.
Cô thế nào, khỏe chứ
- Cô đến từ? - Si.
Yeah, yeah!
Tên tôi là Dynamo. Còn cô?
- Camilla. - Camilla. Và?
- Daisy. - Daisy.
Rất vui được gặp cô.
Các cô muốn uống nước dừa không?
Si. Si.
Có à? Nghe giọng cô thì có vẻ cô không thích nó lắm,
vậy hãy nói 1 loại nước ống khác.
Cô muốn cà phê ư?
Thế còn cô?
Nước cam?
OK, xin lỗi, cho chúng tôi 2 quả dừa được chứ?
Chỉ 2 thôi. Cô chọn 1 nhé?
Và giờ, Daisy à, đến lượt cô chọn 1 quả đấy.
Quả này ư?
Oh, và cầm quả này đi, quả này của cô phải không?
Quả này của cô.
Cô chọn gì ấy nhỉ?
Cà phê?
Còn cô chọn nước cam nhỉ?
Đổ chúng ra.
Đó là cà phê.
Cô đeo nhẫn chứ? Ah, cho tôi mượn được không?
Bướm ư? Thấy không?
Xem nhé.
Cô có thể kiểm tra đấy
Cô muốn cái nhẫn ư?
Okay, lại đây với tôi. Lại đây.
Lấy đồng xu, cho vào máy.
Và rồi... Yep. Quay đi.
Quay quay tiếp đi.
Cứ làm tiếp đi.
Đó.
Vào hoàng hôn của ngày đầu tiên tại Rio,
Tôi đi dạo dọc đường bờ biển Copacabana.
Rio ban đêm rất sôi động.
Tôi rất thích ngắm cảnh và lắng nghe âm thanh của thành phố này.
Đôi khi có những thứ khiến tôi phải dừng lại để xem
và khiến tôi như trở thành 1 đửa trẻ lần nữa,
bị lạc trong những phút giây của những điều kì diệu và ma thuật.
Tôi đoán đó là những khoảnh khắc cho phép chúng ta quên đi những mối lo
và cho chúng ta thấy vô vàn điều có thể làm được quanh ta.
You Mafiosa.
Khi tôi đi sâu vào thành phố, lễ hội đang trong giai đoạn cao trào.
Không khí nơi đây khó mà tin được,
và tôi muốn đem đến lễ hội này 1 chút pháp thuật.
- Cô có đồng xu nào không? - Có.
Cô lấy ra được không?
Tôi muốn cô vẽ thứ gì đó lên đó.
Hoàn hảo.
Thấy chứ?
Cầm tay tôi chặt nhé.
- Ở đây hả? - Yeah, yeah. Tuyệt, tuyệt. Đúng rồi.
Lại đây với tôi.
Bao nhiêu thế?
10 ư?
Cô chọn cái nào?
- Cái này. - Cáo màu à?
Cô nghe thấy chứ?
Nghe thấy chứ?
Nghe không? Có thứ gì đó nhỉ?
Anh đạp nó được không?
Nhìn kìa!
Điên thật.
Tôi chỉ không thể hiều được anh ấy làm điều đó thế nào, bạn biết đấy.
Tôi chỉ quá ngạc nhiên. Thật điên rồ.
Tôi yêu văn hóa đường phố của Ric.
Bạn nhìn đi đâu cũng thấy có điều gì đó đang diễn ra.
Từ những vũ công và nghệ sĩ đường phố, tới những khu vực chơi poker.
Chọn 1 lá nhé? Chọn 1 lá.
Lấy nó ra và cho mọi người thấy.
- Cho tôi 1 cái nhé? - Yeah.
Và rồi...
Phải rồi.
Cứ bảo dừng lại đi.
_Dừng lại- _Dừng lại-
Ngay đó ư? Ngay đó? Nhìn nhé. Anh dừng tôi lại ngay đó.
- You Mafiosa. - Mafiosa.
Khi màn đêm buông xuống, những đứa nhóc chạy tới chỗ xe bán bỏng ngô.
Nó giống kiểu xe bán kem ở nhà vậy.
ngoại trừ việc nó bán bỏng ngô.
Xem này.
Cho tôi mượn nhé? Đây là gì? Đây là gì?
Bỏng ngô.
Nhìn thấy chứ?
Ăn thử đi, ăn thử đi.
Nó là thật chứ?
Nhìn nhé. Không có gì. Xem này.
Đêm đó, tôi đi tới lễ hội Sambodrome
nơi đây quả là 1 trong những màn trình diễn lớn nhất thế giới,
và có thể là bữa tiệc đường phố lớn nhất hành tinh này.
Thật khó tin khi thấy số lượng người cùng tham gia lễ hội như thế này.
Quang cảnh này có 1 sức mạnh phá vỡ mọi rào cản văn hóa,
và có thể hiểu được cho dù bạn ở nơi đâu.
Tôi đoán đó là lí do tại sao tôi đắm mình vào ảo thuật ngay từ đầu,
để tìm 1 cách đưa mọi người lại với nhau,
để kết nối nhau.
Tôi muốn gặp vài người ở Rio,
Vì thế tôi rời khỏi đám đông ở Sambodrome
tới 1 quán bar ngoại ô thành phố.
Cô có trí tưởng tượng tốt chứ?
- Có chứ? - Có
Okay.
Tôi muốn cô nghĩ về 1 lá bài bây giờ, được chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.