The Quack

The Quack (Znachor)

Download Vietnamese undertekster

Udgivelsesinfo

mHD, 1 7Gb Duration 02:07:19
En kommentar af lthien1963
Thầy lang.

Tags

HD
Udgivet den: 2014-01-20
Downloads: 37
Hørehæmmede: Yes

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Người dịch: lthien1963 Dịch từ nguyên bản tiếng Nga.

Xưởng phim Zodiac Ba Lan. Sản xuất năm: 1982.

Cảm ơn. Xong hết rồi. Có thể may lại.

Quả là thiên tài, ngài giáo sư.

Cường điệu làm chi thế, đồng nghiệp quý mến?

Tôi biết ngoài ông ra không ai có thể làm được như thế.

Tôi biết một bác sĩ phẫu thuật

sắp sửa tiến hành ca mổ tương tự

không kém hơn chút nào.

- Là ai thế? - Ý tôi là anh đó, đồng nghiệp.

- Ngài Giáo sư, có 3 cuộc gọi cho ông. - Được rồi, tôi sẽ đi đây, cảm ơn cô.

Qua ngày mai chúng ta mới có thể

đủ tự tin để nói rằng ca mổ thành công.

Có chuyện gì thì gọi điện ngay nhé. Mặc dù, thật tình mà nói,

tôi nghĩ chắc không có chuyện gì xảy ra với anh.

Xin lỗi đồng nghiệp, tôi để anh lại một mình nhưng anh hiểu cho...

Ở nhà đang chờ. Buổi lễ như thế. Kỷ niệm 8 năm ngày cưới.

- Xin chúc mừng, ngài Giáo sư! - Cảm ơn anh, bạn thân mến!

Không, cảm ơn, tôi tự làm.

- Xin chào. - Thưa ngài...

- Ngài Giáo sư, tôi muốn nói... - Khẽ thôi! Nói sau nhé.

Beata!

Bà ấy đâu? Tôi hỏi quý vị đó.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Beata!

Bà ấy đâu?

Đằng kia có bức thư.

Tất cả việc này là sao?

Phu nhân bỏ đi cùng với tiểu thư.

Chính tôi đã đi đón taxi và mang đồ đạc ra xe, 2 va li.

Rafal thương mến! Em biết anh không thể nào tha thứ cho em...

Em đã yêu. Cảm xúc này mạnh mẽ hơn em

Chưa bao giờ em xứng đáng với anh. Danh tiếng của anh chỉ làm em thêm thấp hèn.

Em đem theo Maria. Không có nó, em không sống nổi.

Đừng tìm em, vô ích thôi. Beata.

THẦY LANG

Dựa theo tiểu thuyết của Tadeus Dolenga - Mostovich

Tập I - Antony Kosiba.

Tôi xin lỗi...xin lỗi! Quý ngài tốt bụng...

hãy quyên góp 5 đồng cho sự phồn vinh...

của công ty độc quyền rượu bia nhà nước. Tất cả là 5 đồng.

Cái gì vậy?

Tôi thấy ông tưởng tôi là kẻ lang thang.

Sai rồi! Tôi xứng đáng là công dân của quốc gia lớn có đường ra biển.

Xin lỗi, anh cần gì?

Không có gì, chuyện nhỏ mà!

Hạnh phúc, sức khỏe, và để... ... để mọi chuyện tốt đẹp...

Này, ông bạn tốt bụng! Cảm ơn ông nhé!

Chờ...chờ chút! Dừng lại! Cho phép tôi đền đáp ông bằng cái gì đó.

Vâng...vâng, tôi không nói láo đâu! Tôi mời ông đến chỗ của tôi.

Địa vị bắt buộc phải thế! Tôi đề nghị đấy!

Tôi, Samuel Obedzinsky. Tôi đây!

Vâng, thưa ngài, cả Napoleon lẫn Alexander Đại đế đều vĩ đại.

Có được gì không?

Này, Alex... Andrezik, cho chai nữa.

Họ sụp đổ.

Tôi nói cho ông biết thế này.

Đừng trèo cao sẽ té đau.

Ông càng ít nổi bật thì càng tốt.

Ví dụ như tôi, Samuel Obedzinski.

Tôi sẽ không ngã xuống từ bệ cao,

vì không bao giờ trèo lên đó.

Chẳng tài nào dụ tôi lên đó được. Không dại gì.

Sao, ông anh bị phá sản à?

Hay bị đuổi việc mẹ nó rồi?

Không, chẳng phải do việc này.

Sao, chắc là do đàn bà hả? Ả thay lòng đổi dạ, phải không?

Chỉ là, cô ấy bỏ đi.

Uống đi.

Đàn bà còn tệ hơn bệnh dịch hạch.

Ả thì bám dai như đỉa, hút hết máu.

Ả khác thì bốc lột anh thậm tệ.

Ả thứ ba làm trò gì đó khiến anh tru tréo như sói.

Một trong các thủ đoạn của họ là nước đổ đầu vịt.

Còn cái khác thì y như đập vào lưng,

đến nổi không bao giờ hồi phục.

Tôi đã biết và đã chịu đựng.

Còn ông như cây sồi vững chắc.

Người như ông anh không bẻ gẫy được.

Chỉ khi có thể nhổ bật gốc.

Uống đi, sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.

Vâng, tất cả đúng rồi. Nhổ xoắn gốc rễ ..

Uống vậy đủ rồi.

Bi kịch của con người xuất phát từ con ngốc. Từ con ngốc. Đúng, chính xác.

Còn các bi kịch....

Này, quý ông. Ai sẽ trả tiền? Bác hả?

Ê này, đừng quấy rầy ông ấy, đồ dơ dáy.

Xe đưa Quý ông đi đâu đây?

Mời ông, xin mời...xin mời...

Nào, đi nào!

Ông Trung sĩ! Người không có giấy tờ và không nhớ tên mình.

Vậy à! Vậy là không biết mình là ai.

Đối tượng thú vị đấy!

Sobchek, lục soát ông ta đi.

Rốt cuộc ông là ai thế?

Họ và tên? Ông sao thế, điếc à?

Không, ông Trung sĩ.

Và xin đừng giận tôi.

Tôi không làm chuyện gì xấu cả.

Đừng đánh trống lãng.

Vậy nói sao đây? Tôi không biết tên mình.

Có thể tôi không có tên.

Có lẽ nghe có vẻ vô lý, nhưng tôi không lừa đảo.

Thú vị đó.

Vậy ông chưa bao giờ có giấy tờ à?

Chưa bao giờ.

Vậy, sao ông xin việc làm được?

Ừ thì, ở thành phố, tất nhiên, họ đòi giấy tờ.

Nếu không có, không nơi nào nhận cả.

Còn ở thôn quê chẳng ai quan tâm.

Ở đây mỗi người đặt tên nào mà mình thích.

Ví dụ, tôi tên là Josef Râu.

Hãy thả tôi, ông Trung sĩ.

Tôi không giết người và trộm cướp.

Ông có tiền án không?

Có, hai.

Ở đâu, khi nào?

3 năm trước ở Sokli.

Tôi bị nhốt một tháng,

Gần đây tôi đã ngồi 2 tuần.

Vì tội gì?

Sống lang thang, nhưng điều đó bất công.

Nếu người đi tìm việc làm, vậy anh ta là kẻ lang thang à?

Chỉ vì anh ta không có giấy tờ à?

Hãy thả tôi, ông Trung sĩ.

Tôi hiền lành, không làm điều ác với ai cả.

Ông nói thả à?

Rất tiếc, không thể được.

Bây giờ chúng tôi đưa ông đến Tòa thị chính,

và để họ quyết định chuyện của ông.

Này, ông Râu! Là chân lý tuyệt đối đấy.

Có giấy tờ - là người. Không giấy tờ - không là người.

Nào... anh nghĩ tôi ít khi cầu xin họ cấp cho à?

Ở Tòa án lẫn Sở cảnh sát,

để họ cấp cho vài giấy tờ nào đó.

Không cho. Họ nói không có luật như thế. Nào, anh có thể làm gì được?

Hãy giải thích đi, thực sự ông là ai.

Thủ tục là vậy, lẽ nào khác được? Đúng không ngài Kundeyko?

Đúng. Sự thật thiêng liêng.

Người nào vừa sinh ra, tôi cấp giấy tờ ngay.

Chết đi, tôi cũng ghi nhận ngay lập tức.

Trên đó, tôi có cả huyện, mọi người được đăng ký.

Lấy nó đi ngay! Cũng kiếm được chỗ đấy.

Xin lỗi.

Đưa người bị bắt đi!

Antony Frantisek Kosiba.

Kosiba... Antony Kosiba.

Kính thưa Quý vị!

Chúng ta tề tựu ở đây để tưởng nhớ

về nhà khoa học xuất sắc của chúng ta,

người soi sáng nền khoa học Ba Lan,

giáo sư Rafal Wilczur.

Suốt các năm qua chúng ta vẫn hy vọng ông ấy trở về.

Nhưng tiếc thay, cho đến nay

việc ông ấy mất tích vẫn là điều bí ẩn.

Bằng khả năng của mình

tôi cố gắng xứng đáng với thanh danh của ông,

không làm mất danh dự bệnh viện của ông ấy.

Và hôm nay, bệnh viện này được mang tên ông ấy

và khánh thành pho tượng tưởng niệm ông,

hơn nữa chúng ta bày tỏ lòng kính trọng

với con người tuyệt vời,

người thầy tài giỏi,

nhà khoa học kiệt xuất.

Xin chào.

Chào ông, nếu ông không đùa.

Có thể xin ông ít nước uống?

À, tưởng cái gì chứ, chúng tôi có đủ nước.

Có cái xô sau cánh cửa, đi lấy mà uống.

Cho phép tôi ngồi nhé?

Tiếc chi cái ghế, ông ngồi đi.

Nào! Từ đâu mà ông ghé đây thế?

Từ nơi xa xôi.

Tôi đi tìm việc làm.

Tôi đã làm chỗ ông thợ rèn ở Mitskunah,

làm xong nồi hấp, thế là tôi lại đi.

Ở Mitskunah à?

Vâng.

Tôi biết ông thợ rèn đó.

Ông ấy bị chột mắt.

Chính ông ấy. Bị lửa bắn vào, tội nghiệp.

Vậy ông cũng là thợ rèn à?

Ừ thì...Không hẳn là thợ rèn,

tôi biết làm nhiều việc.

Hay đó, việc gì vậy?

Vâng. Thế này...15 năm đi làm việc.

Như thế và học làm mỗi việc một ít.

Ở Mitskunah, tôi nghe nói người làm của ông nhập ngũ.

Ừ, nhập ngũ, đúng đó.

Mùa thu hoạch đến nơi. Ở cối xay công việc rất nhiều.

Bởi thế, tôi nghĩ, tội gì mà không ghé hỏi thăm.

Chủ nhật mà chẳng được nghỉ ngơi bởi tiếng ồn này!

Ông tự nghĩ đi, sao tôi có thể cho người lạ vào nhà được?

Không muốn thì không cho, tôi không đòi hỏi.

Ông làm đúng đấy.

Ông đừng giận tôi.

Lần đầu tiên tôi gặp ông.

Ông chắc hiểu ra mà.

Có thể ông là một người hiền lành,

không có ác ý.

The Quack subtitles in other languages

More Vietnamese subtitles for The Quack

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left