De første 200 linjer.
Bây giờ Như Nhi, Minh Nhi,
đều theo học ma ma.
Có rất nhiều lợi ích đối với chúng.
Chỉ còn một mình Mặc Nhi cô độc một mình.
Con bé nói với con nó rất nhớ các muội muội.
Vậy đợi nó tan học,
đi thăm các muội muội.
Mẫu thân nói phải.
Chỉ là, chỉ là trường tư,
ban đầu chỉ có
ngoại nam của tiểu hầu gia,
là người chính trực công chính.
Bây giờ lại thêm Cố gia nhị lang.
Hai muội muội đều không có ở đó.
Mặc Nhi một mình ở đó sợ là không tiện.
Nói cũng phải.
Vậy để nó ở trong vườn thêu hoa đi.
Hay là,
để Mặc Nhi cùng hai muội muội,
cùng tới chỗ ma ma nghe giảng đi.
Ngày đó con bé cũng đi lên tiền sảnh,
dù chưa trách mắng nó,
nhưng cũng nên cho nó nghe giáo huấn.
Sửa tính đó của nó đi.
Nghe cũng có vẻ có lý.
Có điều con đến nói với ta
mấy chuyện vụn vặt này làm gì?
Đây đều là việc do đại nương tử của con quản lý.
Phu thê hai người nói với nhau được rồi.
Chỉ cần mẫu thân dặn Khổng ma ma,
Khổng ma ma đồng ý là được rồi.
Mấy chuyện vặt này,
đều do đại nương tử của con sắp xếp.
Khổng ma ma đến là khách,
cũng không thể làm hỏng quy tắc nhà ta.
Đợi một lát.
Ma ma.
Ma ma, người xem.
Con dẫn Mạn Nương đến gặp người.
Đây là hai đứa trẻ Mạn Nương sinh cho con.
Đứa lớn là Dung tỷ nhi. Nhỏ là Xương ca nhi.
Nào, qua đây. Mau, chào ma ma.
Chào ma ma.
Tiểu Thúy.
Đem bọn trẻ vào trong viện đi chơi một lúc.
Vâng. Đi nào, đi chơi với tỷ tỷ.
Đi đi, đi chơi đi.
Ma ma. Đây là bánh do chính tay con làm.
Ma ma tuổi đã lớn, răng lợi không đều,
con đặc biệt làm mềm, ngọt.
Ma ma, mau nếm thử.
Ta chỉ là một nô bộc,
không phúc ăn điểm tâm gì đó.
- Vậy con đấm lưng cho ma ma. - Đừng.
Nương tử không cần tỏ vẻ ân cần.
Cô chỉ cần phục vụ tốt công tử,
bà già này đã cảm kích vô cùng rồi.
Ma ma.
Ma ma.
Mạn Nương là nữ nhân của con,
sau này trước sau cũng vào Hầu môn đại phủ chúng ta.
Nếu người nhận đứa con trai này,
thì cô ấy chính là con dâu của người.
Con trai con dâu cái gì?
Ngài muốn lấy cô ta làm chính thất sao?
Không làm chính thất có thể làm thiếp.
Mạn Nương cũng không để ý.
Công tử đừng nhắc đến chuyện này nữa,
ngài chưa lấy vợ,
đã tìm một nữ tử ti tiện,
còn sinh ra hai đứa con,
sợ rằng tương lai chuyện cầu thân khó thuận lợi.
Con có thể hạ thấp yêu cầu.
Con lại không cần nhất định phải lấy,
một thiên kim quý tộc gì đó.
Chỉ cần lấy người dịu dàng hiền thục.
Có thể cho cô ấy vào nhà,
cho cô ấy danh phận là được.
Chỉ cần cho con ngày ngày ở bên cạnh Nhị lang,
có danh phận hay không con không để tâm.
Ma ma nếu không tin,
con nguyện xin thề với trời.
Nếu như con đối với Nhị lang không thật lòng,
trời đánh lôi sét. Cho con chết không yên thân.
Mạn Nương, đang yên đang lành thề gì chứ?
Mau đứng lên.
Ma ma nếu không đồng ý
cho thiếp ở bên cạnh chàng,
thiếp sẽ không đứng lên. | - Cô...
Cô đang uy hiếp ta.
Mạn Nương không dám.
Vì được ở bên Nhị lang,
cũng vì hai đứa bé,
con bằng lòng nhận tội danh này.
Cô giỏi thật,
lừa gạt được nó hoàn toàn.
Nếu cô thích quỳ,
thì cứ quỳ đi.
Ma ma, ma ma.
Mạn Nương, đứng lên.
Đứng lên, đứng lên.
Ma ma bình thường vô cùng thấu tình đạt lý.
Ta từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy bà ấy giận dữ như thế.
Nàng để bà ấy bớt giận đi.
Nhị Lang, ma ma không hiểu thiếp,
chàng hiểu mà.
Cho dù chàng không có đồng nào,
lưu lạc đầu đường,
thiếp cũng bằng lòng ở bên chàng.
Được.
Ma ma.
Ma ma.
Ma ma.
Người nhìn hai đứa bé kia kìa,
tốt đẹp biết mấy.
Từ khi có chúng,
con mới xem như có nhà.
Công tử nuôi thê thiếp bên ngoài,
vốn không đến lượt ta lên tiếng.
Tuy cô ta là con hát,
nhưng nếu phẩm hạnh tốt,
ta cũng vui thay công tử.
Cô ta thế này,
có thể gây dựng gia đình gì cho công tử đây.
Nàng ấy thì sao chứ?
Cô ta vừa tới thì quỳ mãi không thôi,
nhìn thì tưởng khẩn khoản,
thật ra là đang uy hiếp.
Thế thì phẩm hạnh tốt sao được chứ.
Ma ma.
Mạn Nương nhất thời nóng ruột.
Con đã bảo đứng lên rồi,
sao nàng ấy dám uy hiếp ma ma chứ.
Đứng dậy rồi? | - Đứng dậy rồi.
Công tử vừa kéo là dậy ngay.
Ngay cả đóng kịch cũng chẳng thèm làm cho trót.
Ma ma, con ở hầu phủ,
cô độc lẻ loi.
May mà có Mạn Nương,
có thể bầu bạn tâm sự giải sầu với con.
Dù gì cũng có người an ủi.
Tuy nàng xuất thân không tốt,
nhưng nàng ân cần với con.
Thậm chí nàng còn đối xử tốt với con hơn
cả mẫu thân Tiểu Tần Thị.
Bà lão này biết
công tử cũng đã chịu khổ,
nhưng cũng đâu thể phó thác,
tất cả tâm tư tình cảm,
vào một mảnh đất cát bấp bênh được.
Sau này công tử ở hầu phủ,
sẽ càng khó đứng vững hơn.
Hầu phủ đối xử với mẫu thân con như vậy,
chẳng lẽ con còn cả đời bám víu hầu phủ hay sao?
Cùng lắm là ra ở riêng thôi.
Không thể được.
Ngài còn chưa thành gia lập thất,
phụ mẫu còn sống,
ra ở riêng là phải qua công đường.
Thế thì thành gia trước,
rồi mới ở riêng.
Chúng ta rời khỏi vùng đất thị phi này,
tìm một nơi thanh tịnh,
sống êm ấm.
Nói ra thì là lỗi của ta.
Ban đầu không nói bỏ ngài lại rồi về Dương Châu.
Nếu ta ở đó,
có sao cũng sẽ không
để ngài phải sống cô độc tủi nhục ở hầu phủ.
Ma ma đừng đau lòng.
Cho Mạn Nương một danh phận.
Hai đứa bé này cũng xem như có nhà.
Chúng dù gì cũng là con của con mà.
Chúng vui biết mấy, người xem.
Sau này nếu không có danh phận, bị người ta gọi là con hoang.
Đó là lỗi của người làm phụ thân này rồi.
Trẻ con luôn vô tội.
Ma ma.
Ma ma tốt nhất.
Con biết ngay ma ma thương con.
Con bảo nữ nhân kia mang theo đứa bé,
đến nhà ta ở.
Vâng. Ma ma nói sao,
Mạn Nương sẽ làm vậy.
Con sắp thi rồi.
Không nên tốn công phí sức vào
những chuyện này.
Chuyện gì cũng nghe theo ma ma hết.
Mạn Nương, Hoa Nương gì đó.
Ta lo liệu cho con hết.
Được, ma ma nói gì,
Mạn Nương đều phải nghe theo.
Chuyện hôm đó, Mặc Nhi này,
cũng không phải hoàn toàn không có lỗi.
Nếu nó thật sự hiểu chuyện,
các muội muội đến sảnh trước thì nên khuyên quay lại,
không nên bị kéo theo cùng.
Ta thấy Mặc Nhi,
cũng nên nghe lời dạy dỗ của ma ma mới được.
Tướng công nói phải.
No comments yet. Be the first to leave one.