Udgivelsesinfo

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep12 vie
En kommentar af tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Udgivet den: 2019-01-20
Downloads: 27
Hørehæmmede: No

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Ngồi xuống đi.

Mấy ngày nay,

Bách Nhi, Phong Nhi đến trường thi,

chỉ là vắng hai người,

mà trong nhà khoảng thời gian này

đã thanh tĩnh hơn nhiều.

Bẩm tổ mẫu, mẫu thân con nói

mấy ngày này muốn gột rửa trai giới, đóng cửa cầu nguyện,

người không phận sự không được tùy tiện làm ồn.

Nghe nói đại nương tử bái lạy cả ba

Nho giáo, Phật giáo, Đạo giáo, không biết,

thần linh nào hiển linh đây.

Mẫu thân tỷ không cầu thần khấn phật,

mà ta nghe nói bên Lâm Thê Các,

gần đây mỗi người một quyển Dịch Kinh,

cho dù người không biết chữ,

cũng cầm la bàn tính toán khắp nơi,

mà không biết vận mệnh con người,

vừa sinh ra đã được định sẵn, cao quý ắt sẽ cao quý,

thấp hèn thì vẫn thấp hèn thôi, có tính toán cũng vô ích.

Ngũ muội muội, muội nói ai thế?

Không nói ai cả.

Tỷ tỷ, tỷ muội chúng ta ở chỗ tổ mẫu trò chuyện tán gẫu,

tỷ nổi giận đùng đùng thế làm gì.

Ta...

Tổ mẫu, thật ra,

cho dù tiểu nương con có cầu xin gì,

cũng là cầu xin thay cho cả nhà.

Trong lúc huynh trưởng các con thi cử,

cả nhà nhất định phải hòa thuận,

tỷ muội các con càng phải giúp mẫu thân,

trông nom nhà cửa.

Vâng.

Cô nương, mặt trời cũng sắp xuống núi rồi, chúng ta...

Không phải đã nói rồi sao, mấy chữ này ‘ "mặt trời lặn"

không được nhắc nữa, có ghi nhớ không vậy.

Người hạn hẹp đúng là hạn hẹp.

Nếu kiêng nhắc đến mà thi đỗ,

hòa thượng trong miếu không phải thành trạng nguyên cả sao.

Cho dù ca ca đỗ cao, thì muội muội thứ xuất,

cũng không với tới được Quốc công phủ.

Muội, sao muội có thể nói ra

lời không biết liêm sỉ thế được.

Cha đã từng nói, không cho người trong nhà tranh đích thứ,

muội nói thế, là không xem cha ra gì.

Lại dùng trò này,

chẳng có gì mới mẻ sao.

Tỷ khóc đi, khóc xong rồi đi mách lẻo,

ta không sợ tỷ đâu.

Muội!

Tứ tỷ tỷ, tỷ đừng khóc nữa.

Bây giờ cả nhà đều đang ở trường thi,

lát nữa, chỉ sợ phụ thân nghe thấy,

sẽ trách tỷ đấy.

Cô nương, hôm nay lạnh lắm,

đừng để bị cảm.

Tiểu Đào, đem áo choàng ra cho cô nương.

Cô nương nhìn gì vậy?

Phàn lâu đã lên đèn rồi.

Nghe nói phu phụ Tề quốc công đã cho người xem bói, cầu phúc.

Cô nương.

Ai cũng nói tiểu công gia được nhiều người yêu thương,

ngoại trừ cha mẹ, còn có người khác nhớ nhung ngài ấy.

Trắng tựa tuyết trên núi,

sáng tựa trăng giữa mây.

Vẫn chưa ra à?

Mẫu thân không phải lo đâu.

Chắc chắn nhị ca ca không vấn đề gì.

Sao vẫn chưa ra vậy?

Vẫn chưa mở cửa nữa à!

Chưa mở cửa nữa, sốt hết cả ruột!

Bách Nhi ra rồi kìa!

Huynh phải phá lệ đến Phàn lâu uống rượu với ta một chuyến.

Phụ thân, mẫu thân.

Cống viện có lạnh không?

Người nhà của huynh đang đợi sốt hết cả ruột kìa.

Nó còn đứng đấy nói cái gì vậy chứ?

Còn không mau qua đây!

- Nhị ca ca! - Phong Nhi!

Cha! Mẹ!

Bách Nhi!

Thi thế nào hả con?

- Công tử! Công tử! Mang qua đây. - Bên này!

Để ta, để ta. Nhị ca ca, thi thế nào?

- Chắc chắn đỗ trạng nguyên rồi! - Diệp Nhi! Diệp Nhi!

Mấy hôm nay mệt lắm rồi đúng không?

Đói gầy cả người đi rồi. Nhất định phải tẩm bổ cho con.

- Về rồi nói, đi về rồi nói. - Học cứu đoán có đúng không?

Mới thi ba ngày, mà gầy đi ba vòng rồi đấy.

Đề thi với những bài con thường ôn tập có chênh nhiều không?

Mấy hôm nay mẹ con lo ốm cả người.

Đang nói chuyện với con đó.

Mẫu thân, người để con thở đã.

Con ở trong cái phòng y như mai rùa kia ba ngày liền.

- Con phải hít thở chút đã. - Rồi rồi, con thở đi. Đi nào.

Lên xe.

Con nhìn thấy gì mà vui thế?

Ba ngày rồi con không được gặp mẫu thân, con nhớ người lắm.

Không phải giờ đang về nhà rồi sao?

Con bất tri bất giác thấy rất vui.

Miệng con càng ngày càng dẻo rồi đấy.

Nam nhân của Tuyết nương, Trì Ngũ,

hôm nay bị Lâm tiểu nương, phái về Dương Châu.

Bảo là đi xử lý gì đó.

Lại trùng hợp vậy à? Giờ cả nhà đang đợi kết quả thi,

đâu ai có tâm trạng nghĩ đến gì khác.

Cũng chẳng ai để ý đến bà ấy.

Hôm nay có đi gặp dì không ạ?

Không phải hôm nay mà bây giờ luôn.

Em lập tức đến khách trạm nói cho dì,

là rắn đã lòi đuôi rồi.

Chỉ cần dì đi theo Trì Ngũ, không sợ không tìm ra manh mối.

Cô nương, lúc người bảo em giả vờ,

nửa đêm tiễn dì về Dương Châu,

rồi lại sắp xếp cho dì, ở lại khách trạm,

em thực sự không hiểu cô nương muốn làm gì.

Vậy giờ em biết chưa?

Muốn câu cá thì phải buông cần, thả mồi.

Bây giờ, chúng ta cứ đợi tin tức thôi.

Lư hương đốt sớm hôm nay đẹp thật đấy.

Nhìn như hoa sen vậy.

Đấy là điềm cực cực lành đấy.

Chắc lần này Bách Nhi nhà ta, nhất định sẽ đỗ cao.

Vâng vâng, nhất định là điểm cao.

Sao Như Nhi vẫn chưa ra đây thế?

Mãi mới chờ đến ngày có điểm mà sao nó vẫn lười thế hả?

Mau đi giục ngũ cô nương đi.

Thành bại trông hết vào lúc này. Bách Nhi phải khiến mẹ hãnh diện.

Tốt nhất là Bách Nhi đỗ đạt cao.

Thế thì nó sẽ có tên có tuổi.

Rồi đến lúc đó...

- Đại nương tử! - Đại nương tử!

Con ấn mạnh quá, hỏng rồi.

Trong lòng con có tâm sự,

viết không đẹp được đâu, nghỉ chút đi.

Con viết được mà.

Trong lòng con cứ nghĩ đến điểm của tiểu công gia.

Sao mà viết cho tốt được?

Không, con không có.

Ta sống đến từng tuổi này,

tốt xấu gì thì mấy chuyện nhỏ này, ta vẫn có thể nhìn thấu.

Trước kỳ thi, tiểu công gia lấy

danh nghĩa cảm tạ Thịnh gia mà đến dâng lễ.

Thật chất chỉ là để cho người

tặng quà cho con.

Đây chẳng phải chí trên đầu gã trọc

rõ rành rành ra đó sao?

Con là thịt trong tim ta,

tất nhiên ta mong con,

có thể có được mối nhân duyên tốt nhất thế gian.

Tề Nguyên Nhược,

con người rất khá.

Gia thế cũng tốt.

Chỉ là gia thế quá tốt,

phụ mẫu nghiêm khắc.

Nếu con qua đó,

thứ nhất, chưa chắc có thể lên làm chính thất,

thứ hai, dù làm chính thất

cũng chỉ là những ngày tháng khổ sở.

Điều này con đã suy nghĩ cẩn thận chưa?

Bình Ninh quận chúa cao ngạo khó gần,

nhìn xa trông rộng,

Tề đại không phải hôn phối tương xứng.

Con hiểu rõ,

chỉ là thấy hơi khó chịu.

Đại nương tử đi vội,

bất cẩn bị ngã, chân bị trật,

đang muốn mời lang trung.

Bảng vàng ở đó,

xem hay không,

cũng là thứ hạng đấy.

Lão thái thái nói phải.

Chủ quân nói, để Ngũ tiểu thư đi xem một lượt là được.

Nhưng đại nương tử cứ muốn đích thân đi xem.

Đang la ầm ĩ.

Minh Nhi, con đi cùng Ngũ tỷ tỷ con đi.

Quan gia không tiện ra cửa,

phải phái Tuyên phủ sứ.

Con chính là Tuyên phủ sứ của ta.

Thay mặt tổ mẫu đi xem bảng vàng cho cháu,

danh chính ngôn thuận.

Đa tạ tổ mẫu.

Từ xưa đến nay Biện Kinh đã có,

phong tục chọn rể bằng bảng vàng,

mấy người đó, chực chờ ngày công bố bảng vàng,

đứng trước cửa Cống viện, xem ai mà đậu

thì giành về nhà mình, ép thành hôn với con mình.

Chúng ta cần phải cẩn thận Nhị lang bị người ta cướp đi.

Mấy người đó đa số đều là dân chợ búa, con buôn giang hồ.

Nàng đừng nhắc con buôn gì nữa.

Con buôn hay không thì cũng mặc.

Chỉ là tính cách của Nhị lang,

chàng cũng biết, nếu nó mà nổi cơn ngang ngạnh,

cũng chẳng biết sẽ chọn trúng ai.

Sẽ... sẽ ảnh hưởng đến,

con đường làm quan của nó đó.

Ở ngoại trạch nó còn, nuôi một con hát nữa kìa.

Có từng nghĩ đến đường làm quan của mình bao giờ chưa?

Nếu có thể khuyên Nhị lang đuổi con ả kia đi thì tốt quá.

Nhưng tính tình của thằng bé,

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left