De første 200 linjer.
Cảm ơn thầy
Tôi đã rất mong cậu có thể lấy được bằng.
Em không đủ tiền.
Nhưng đừng bỏ viết lách nhé.
Tôi nhớ rõ những câu chuyện của cậu về làng quê đăng trên nội san của trường
Chúng rất hay. Cậu biết đấy, người ta có thể kiếm sống bằng việc viết lách.
Satyajit Ray Rroductions giới thiệu
APUR SANSAR (THẾ GIỚI CỦA APU)
Từ truyện gốc của Bibhutibhusan Bandyopadhyay
Apu... Soumitra Chatterji. Aparna... Sharmila Tagore
Kajal... AIoke Chakrava. Pulu... Swapan Mukerji
Quay phim: Subrata Mitra
Chỉ đạo nghệ thuật: Bansi Chandragupta
Âm thanh: Durgadas Mitra
Dựng phim: Dulai Dutta
Giám đốc sản xuất: Anil Chowdhury
Âm nhạc: Ravi Shankar
Kịch bản, đạo diễn, và sản xuất: Satyajit Ray
Chào bác. Mời ngồi
Ngồi thì được ích gì kia?
Cho chân được thư giãn.
Tôi đến không phải để thư giãn chân.
Cậu biết rõ vì sao tôi đến.
Tôi sắp hỏi thẳng cậu một câu,
và tôi cũng muốn một câu trả lời ngay
-Hôm nay ngày mấy? -Mồng 10
-Cậu nợ tôi mấy tháng tiền thuê rồi? -Ba
Thế là 21 rupee
Cậu sẽ trả bây giờ, hay là tối tôi quay lại đây?
Thế là ba câu hỏi, không phải một
Như thế không đúng
Có nhiều thứ không đúng lắm
Tôi cho cậu thuê nhà không được gì thì có đúng không?
Cậu dùng điện suốt ngày mà không trả tiền thì có đúng không?
Cậu là người có học.
Cậu treo tranh những người vĩ đại trên tường
Mà cậu không trả tiền nhà thì có đúng không?
Đây là dấu hiệu của người vĩ đại, bác biết đấy
Thế thì, tôi cũng có câu này khá hay...
...nhưng nó sẽ không vừa tai
cho những người trẻ trung như cậu
Bằng bất cứ giá nào, hoặc là tối nay tôi có tiền...
... hoặc là tôi sẽ cho người khác thuê
Thư này cho cậu, không phải tôi
Chúng ta cùng tên Ray
Chúng tôi xin thông báo nhận đăng truyện ngắn "Người đàn ông của đất" ...
... trên tờ Shityik số tới đây.
Tin tốt chứ?
Sao cậu ít có thư từ vậy?
Không ai viết cho cậu à?
Tôi rất thích mở nhầm thư tình đấy
Biết đâu như cậu lại hay.
Tôi đã nếm đủ rắc rối chuyện vợ con rồi.
TRƯỜNG TIỂU HỌC HARIMATI
Ở đây tuyển giáo viên ạ?
Bằng gì?
-Thạc sĩ khoa học -Không ổn, chúng tôi cần Cử nhân
Nhưng tôi có Cử nhân trước Thạc sĩ
Quảng cáo đăng tuyển ghi thế nào?
Là chính xác Cử nhân
Thế thì tại sao còn căn vặn về Thạc sĩ? Ích gì?
Cậu có chịu làm lương 10 rupee một tháng không?
Vâng?
Tôi được biết ông cần người làm cho nhà máy.
Tôi có bằng Thạc sĩ kỹ thuật
Có kinh nghiệm dán nhãn gì không?
Dán nhãn ạ? Không, nhưng tôi có thể học
Đi qua cái cửa ấy và xuống hành lang.
Nhìn cái đã
Pulu!
Ông đúng là bạn tốt.
Sao rời kí túc không bảo gì tôi?
Tìm ông khắp Bắc Calcutta từ 4 giờ
Cuối cùng lấy được địa chỉ từ nhà mà ông dạy gia sư
Cười cái gì?
Cậu tăng cân.
Vâng. Nhưng suốt ba giờ qua thì lại giảm rồi.
Đi uống cafe đầu phố không?
Có.
Nhưng tớ còn hai vé cho bọn mình đi xem Sadhabar Ekadashi nữa.
Đây là chỗ ở à? Cậu đang làm tiền giả hay gì đấy?
Giá mà có thể
Cậu tự nấu nữa cơ à?
Hôm nào tớ nấu cho cậu: cơm khoai tây
Thế cái việc chỗ hỏa xa thế nào?
Tớ nghĩ cậu đã được.
Ở đấy có đình công, nên người ta cần những người thích đình công.
Thế là cậu thất nghiệp?
Tớ dạy thêm gia sư
- Được bao tiền một tháng? - Mười lăm đồng.
Hình như cậu có biết đánh máy?
Ừ, lúc học tớ nghĩ biết đâu hữu ích.
Tốt. Lúc nào bọn mình trở lại tớ sẽ kiếm cho cậu một việc.
Đi đâu vậy?
Cậu sẽ cùng tớ đi đám cưới em gái Aparna con Dì tớ vào Thứ hai.
-Ở đâu? -Vài ngày thôi.
- Nhưng mà ở đâu? - Khulna.
Khulna! Cách hàng trăm cây!
Cậu sẽ thích chỗ đó!
Một ngôi làng cổ, có sông thơ mộng, có thuyền trôi.
có cánh đồng lúa và cỏ.
có rừng tre rậm rì, vườn xoài xum xuê
Đủ hấp dẫn cậu chưa?
Cây cối đầy chim chóc: Ác là nhé, chim hét nhé, cả sơn ca nữa
Đến tối á, có đom đóm, rồi đèn dầu,
Không điện đóm gì hết
Nghe thích chưa?
Đi nhé!
Hãy cho con về lại lòng mẹ, Ôi Mẹ đất bao la
Hãy nhận lại đứa con trai của người, hãy giang đôi tay mà ôm hắn
Để cho con được làm đất, được trải mình
thật rộng và thật xa, như niềm vui sớm xuân,
để con được tháo bung cũi lồng trái tim chật hẹp
phá bỏ bức tường đá cơ thể lạnh lẽo cùng nhà tù trí tuệ âm u
rồi hối hả lao vào niềm vui sướng hân hoan
rồi lướt đến tận cùng trái đất,
Dâng trào, cuồn cuộn, lăn trôi
Cảnh sát
Ai đấy?
Tôi là Mink, con của rặng Himalayas,
giấu đôi cánh dưới đại dương
Chuyện gì với anh thế?
nghe như say quá vậy!
Tớ không nhận việc ấy đâu
Đừng phi lý thế!
Tại sao tớ nên trở thành viên chức chứ? Không có lý do gì cả.
Tớ là một gã tự do, không có gì trói buộc, không có ai để phải lo
Sao tớ phải làm viên chức?
Nhưng cậu không thể đem cầm sách để trả tiền nhà mãi được
-Mọi thứ sẽ thay đổi -Không nếu không có việc
Nghe này, những người thực sự tài năng...
Không cần ăn hả?
Apurba Kumar Ray
Cứ nhạo tớ đi, đợi rồi xem
Có gì trong tay áo cậu thế? Mấy bài thơ mới sáng tác à?
Cậu tầm thường lắm
Cậu sẽ đi nước ngoài, sẽ trở thành một kĩ sư,
sẽ có việc bụng cóc và rồi ổn định.
Thế là tớ tầm thường à? Đấy là lòng biết ơn đấy hả!
Ai từng dẫn dắt cậu ở Calcutta? Hả tên ngốc nhà quê sợ đường phố có ô tô
Ai đã đọc truyện ngắn đầu tiên của cậu, và hắn đã nói gì về nó?
Đừng bực mà.
Cậu có biết sao tớ phấn khởi thế không?
Đến mấy tháng mới được ăn ngon như thế, nhờ cậu.
Thế bây giờ đang viết gì không?
Một tiểu thuyết tuyệt vời
Sao không nói với tớ?
-Cậu có biết nhà xuất bản nào tốt không? -Không thành vấn đề.
Một cậu bé
Thằng bé quê. Nghèo, nhưng nhạy cảm
Cha, là một mục sư. Rồi ông ta mất
Cậu bé không muốn thành mục sư. Cậu ta muốn đi học, cậu có hoài bão
Cậu đi học.
Trong quá trình đó, tớ thấy cậu ta đấu tranh
Cậu cố gắng bỏ thói mê tín và tính tự kiêu
Cậu ta không tin tưởng vào gì hết.
Cậu luôn cố gắng duy lý
Cậu ta có trí tưởng tượng, Cậu bị tò mò bởi những thứ nhỏ nhất
Có tố chất vĩ đại trong người cậu ta, có thể. Cậu ta có khả năng sáng tạo
Nhưng cậu ta không
Chính xác, nhưng đó không phải là bi kịch
Cậu ta vẫn nghèo, cùng hoài bão
Tuy nhiên cậu không quay lưng lại cuộc đời, Cậu ta không muốn trốn chạy
Cậu hạnh phúc, cậu muốn sống
Đây là tự truyện.
Một phần, nhưng cũng có các nhân vật tưởng tượng, có cốt truyện, có tình yêu...
Tình yêu á? Cậu biết gì về tình yêu?
Cậu chưa bao giờ gần một cô gái nào quá cự ly 10 bước.
Không dễ thế đâu, cậu không có trải nghiệm
-Trí tưởng tượng không là gì sao? -Không đối với tình yêu
-Cậu sai chắc! -Tớ đúng trăm phần trăm!
Nàng sẽ dẫn ta đi bao xa nữa, Hỡi nàng tiên tuyệt trần?
Chỉ cho ta thuyền vàng sẽ đậu bờ bến nao
Dù ta hỏi gì đi nữa, Ôi những nàng tiên ở những vùng đất xa xôi
Những kẻ cười rạng rỡ nhất theo cách ngọt ngào nhất
Và ta không bao giờ biết có gì trong trí nàng
Lặng lẽ, nàng thuôn những ngón tay dài ra biển cả mênh mông
Giống như, ở phía tây xa xăm vầng dương đang lặn xuống chân trời
Có gì nằm ở đó? Có gì chúng ta đang tìm kiếm?
hãy chỉ cho ta, ta cầu xin người, Ôi nàng tiên xa lạ
Nơi đâu rực rỡ ánh sáng, ngay cả bên rìa đêm đen...
Đưa tay đây
Tuyệt. Rất tuyệt
Xem ai này!
Pulu, không chỉ về một mình đâu nhé,
Hi vọng chuyến đi không quá vất vả đối với người thành phố như cậu
Đây là con trai út của tôi, Murari.
Nó đang học Cao đẳng Daulatpur
Cầm hành lý cho anh.
Dì tớ.
Thật tiếc cậu ấy không làm con rể dì nhỉ!
Dì đã gặp cháu ở đâu rồi nhỉ?
Không thể. Cậu ấy chưa về đây bao giờ.
Nhưng khuôn mặt này rất quen.
Đúng rồi, Dì thấy bức tranh thần Krishna trông giống hệt cháu.
Thần Krishna...
... cùng với cây sáo của mình
Binu, con trai, ra đi con
Có chuyện gì vậy? Cậu ấy không khỏe sao?
Không có gì. Trời nóng quá thôi
No comments yet. Be the first to leave one.