De første 200 linjer.
Trong tập trước...
Em đã nói chuyện với Tom Winston. Ông ta đồng ý thực hiện.
Với một lọn tóc của em.
Nhưng nếu như ông tôn thờ sự thật, thì hãy làm việc này giúp tôi.
Anh sẽ ăn tối cùng tôi.
Tôi và Lisa-Ann Follows.
Lisa-Ann Follows nổi tiếng ấy hả?
Và anh... có khuôn mặt hợp lên hình đấy.
Này!
Chúa ơi! Ah!
Quá khứ của Trent có điều gì không?
Việc xấu gì đó chẳng hạn?
- Trent không bao giờ tưởng tượng được rằng... - Cái gì?
Ariel không thể về nhà ư? Con bé biến mất ư?
Cậu có thấy con bé không? Con gái tôi ấy?
Mẹ kiếp.
Cái gì?
June cũng đi cùng Trent tối hôm ấy.
Có chuyện quái gì thế, cảnh sát trưởng?
Là June. Cô ấy đang gặp nguy hiểm đến tính mạng,
thế nên tôi định đưa cô ấy tới đây.
Tôi muốn tất cả cảnh sát sẵn có tìm kiếm khắp thị trấn.
Tìm June Henry, và đưa ngay cô ấy tới đây.
- Ý chị là nó không ổn ấy hả. - Chị biết, nhưng...
Em biết sở trường của chị mà.
Chị hiểu suy nghĩ của em.
Debbie, miễn là chị thấy vui với nhiếp ảnh,
thì cũng được thôi,
thế nhưng khi nào về nhà thì chị phải khiến em vui đấy.
Ừ.
Nghe chị đi.
Chị chụp đã chưa?
Chị muốn mua ống kính mới.
- Bởi vì cái này, nó không... - Em muốn về nhà.
Chị biết. Nghe này...
Em biết, nó...
- Miễn là em... - Suỵt.
Em tưởng chị có tận 20 bức...
chim ruffed grouse rồi.
Đây không phải là ruffed grouse, Debbie,
đây là loài sharp-tailed grouse.
Khác nhau à?
Khác đuôi đấy.
Loài đuôi nhọn.
Không hiểu sao chị lại mua sách về chim cho em.
Em có bao giờ đọc đâu.
Có con này trong sách về chim của chị không?
Hả?
- Nào. - Thôi đi.
Em đã đọc...
cuốn sách dễ thương về chim của chị rồi, nhưng em không thể nhớ nổi...
tên từng loài.
Phải nhớ chứ.
Nếu em yêu chị, em sẽ nhớ hết tất cả các loài chim trên thế giới.
Milo đâu rồi?
- Con chó đâu rồi không biết? - Milo!
Tìm nó mau không lại có ông nông dân nào...
bắn nó thì toi.
- Ừ. - Con này lúc nào cũng thế.
- Xong rồi về nhé. - Ừ thì xong rồi về.
Milo, mày đâu rồi?
Nó kìa.
- Milo! Lại đây ngay! - Chúa ơi!
Lần này nó lại mò được gì không biết?
Chúa ơi!
Cái...?
Phụ đề được thực hiện bởi Động Phim - Cave Subbing Team
+ TÀN SÁT + .: Tập 5: Tham thì thâm :.
Vâng, vâng. Tôi không sao.
Tôi không biết...
Chúng ta có nên ra chào không?
Em không biết. Anh ấy có vẻ...
- Anh ấy trông suy sụp quá. - Ừ. Anh không thể tưởng tượng nổi.
- Chào, Dylan. - Chào chú.
- Khoẻ chứ? - Ổn ạ.
- Sarah. - Chào chú.
- Cảm ơn cháu đã tới. - Không có gì ạ.
Trông tệ nhỉ?
- Vâng. - Vâng.
Bọn ta tin chắc rằng sẽ sớm tìm ra hắn.
Cam sao rồi?
Nó cũng đang cố gắng. Cháu thấy đấy, nó khá lo lắng.
Tất cả chúng ta đều lo mà.
Tin ta đi,
Lão Đại trên trời đã nghe thấy lời quở trách...
của nó.
Anh yêu, anh đi lấy cà phê được không?
- Ừ. - Cảm ơn anh.
Về chuyện tối qua...
Ừ. Cam đã tức giận. Và sợ hãi.
Nó không hề có ý đó đâu.
- Chú chắc chứ? - Ừ.
Cháu quay lại thị trấn, và bắt đầu có người chết?
Sarah, không ai đổ lỗi cho cháu đâu.
Cháu là bạn thân của Cam,
và hiện giờ, nó cần cháu.
Xin chào. Cảm ơn đã tới.
Xin chia buồn...
Rất vui được gặp anh.
Xin lỗi.
Cam, tôi nói chuyện với cậu ở ngoài được không?
Có chuyện gì?
Cứ theo tôi. Được chứ? Cứ đi theo tôi.
Không!
June đã nằm đó, loã thể giữa thiên nhiên,
nhưng nguyên nhân tử vong chính...
là do suy hô hấp.
Suy hô hấp?
Trong bình truyền dịch có chứa thuốc làm tê liệt.
Bên nghiên cứu chất độc của June sẽ nhận dạng là loại gì.
Cô ấy có đau đớn không?
Cái chết không đến ngay lập tức.
Tôi muốn thấy cô ấy.
Tôi phải cảnh báo anh trước là...
June đã phải chịu đựng rất nhiều thương tích.
Những vết côn trùng, động vật cắn.
Cam...
Con trai, thôi mà.
Để bố làm cho.
Con muốn xem hắn đã làm gì cô ấy.
Đúng là cô ấy.
June của tôi.
- Được rồi, con trai, chúng ta... - Thôi đi.
Cam...
Bố im đi được không?
Alan. Alan. Chúng ta chờ cậu ấy ở bên ngoài đi.
Một thị trấn nhỏ đẹp như tranh.
Một chuỗi án mạng đẫm máu.
Khủng khiếp dần theo cấp độ leo thang.
Đây là bom tấn mới nhất của Hollywood ư?
Không, đây là chuyện có thật đối với cư dân của Waterbury.
Chương trình được truyền hình trực tiếp...
cùng với hai phóng viên đang sống trong cơn ác mộng này.
Dylan Bennett, tổng biên tập dũng cảm...
của tờ Waterbury Bulletin,
và chủ toà soạn, Alison Sutherland.
Cảm ơn vì đã mời tôi tới thị trấn của các bạn.
Cảm ơn đã phỏng vấn chúng tôi.
Nạn nhân mới nhất, June Henry,
cô ấy là vợ của phó cảnh sát trưởng ư?
Đúng, và cô ấy từng có tình cảm với...
nạn nhân thứ tư, Trent McBride.
Người chồng có phải là nghi phạm không?
- Không. - Tại sao?
Lisa-Ann, đây không phải là những vụ án vì sự ghen tuông.
Tất cả các nạn nhân đều từng có một quá khứ bí mật, đen tối.
Và những bí mật này là dựa trên...
một trong những tội lỗi chết người, tôi nói có đúng không?
Đúng. Đó là giả thuyết có thể chấp nhận được.
Anh cho rằng tên sát nhân này là một du kích?
Đang dọn dẹp thị trấn?
Ừm...
Tôi là người có niềm tin mãnh liệt vào công lý.
Tôi là một phóng viên. Công việc của chúng tôi là vạch trần sự thật.
Tôi không đồng ý rằng bất kỳ ai có thể...
...nhưng thực ra đây cũng là...
- ...những tội ác... - Anh ấy có khiếu nhỉ.
- ...và cho dù nạn nhân đáng bị trừng phạt hay không... - Phải.
- Đúng như vậy. - Xã hội này sẽ không thể tồn tại được.
Thử tưởng tượng một kịch bản rằng mọi tội ác...
đều nhắm đến một đối tượng là tôi chẳng hạn,
sau đó tôi ra ngoài rồi trả thù...
hoặc tệ hơn, đối xử với người khác cũng y như thế.
Và cho dù nạn nhân có đáng bị thế hay không...
Tôi ra ngoài hít thở không khí đây.
Anh có muốn đi cùng không?
Những hành động giết người đều là...
- toàn quyền ra tay... - Ừ.
Xin lỗi.
- thỉnh thoảng... - Chắc rồi.
hệ thống pháp lý hình sự có lẽ không...
được áp dụng đúng.
Có tin chưa? Họ trả lời chưa?
"Chào Alan, ngày hôm nay thế nào? Sao thế?
Ông đã an ủi con trai...
sau khi vợ nó được tìm thấy ở cánh đồng...
với một nửa cơ thể đã bị thú hoang và chó chăn cừu gặm nhấm ư?
Kinh tởm thật."
Được rồi!
Rất vui được gặp lại ông, Alan.
Khá hơn chưa?
Cái này cũng không thay đổi được điều gì đâu.
Tôi muốn quay lại buồng giam.
Được rồi, cô... Xin lỗi...
Cô đứng gần tôi quá đấy,
khiến tôi nóng hơn đấy.
Lớp trang điểm của cô đang chảy vào mắt kìa.
Tôi biết. Tôi có thể cảm thấy nhức nhối.
Cảm ơn.
Cô không sao chứ?
Chưa bao giờ tuyệt hơn.
Cô có thể nói khi cô ấy đặt câu hỏi mà.
Tôi biết, nhưng anh đang chiếm hết oxy...
trong phòng đấy.
Dylan, anh làm tốt lắm. Ăn hình đấy.
Cứ tiếp tục phát huy nhé.
Được rồi, cảm ơn.
Còn 5 giây nữa đấy. Cô làm gì đi chứ.
Làm đúng nhiệm vụ đi nào.
Cái cách Alan phát biểu cứ như đang tham gia tranh cử ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.