De første 200 linjer.
Ở tập trước trong Fargo...
- Mẹ có nhà không? - Có ạ.
Ăn nào, em đói lắm rồi.
FBI.
Tôi đã liên lạc vài lần về vụ thảm sát 1 công đoàn ở Fargo.
Giờ có lẽ tôi biết thủ phạm là ai.
Chúa ơi!
Giờ đây sẽ là nơi hai cậu làm việc.
Tôi được khen thưởng đấy.
Xin giới thiệu với các bạn...
Người bán hàng của năm, Lester Nygaard.
Em tự hào về anh lắm, Lester.
Ồ, cô ơi? Cho tôi thêm vài chai nước có ga nhé?
Đây là câu chuyện có thật.
Diễn ra ở Minnesota năm 2006.
Thể theo yêu cầu của những người sống sót, tên các nhân vật đã được thay đổi.
Để tôn trọng những người đã khuất, những gì xảy ra đều được miêu tả chính xác.
Con vật nào cũng vậy. Lợn, chuột túi, gà...
Chúng bắt đầu sống mà không ngủ,
cô sẽ thấy những hành động dị thường.
Đầu tiên là không thể tập trung được này
và rồi không thể đi lại được này..
Sau đó cô sẽ bắt đầu thấy...
Bên quân đội cũng đã từng nghiên cứu về vấn đề này hồi những năm 50.
Tác động của sự mất ngủ lên não con người.
Tôi biết vì cha của 1 anh bạn của tôi là người từng bị thí nghiệm
hồi những năm chiến tranh Triều Tiên.
Ý tôi là, chết tiệt thật Ray, anh có thể sống bao lâu
mà không ngủ được chứ?
Tôi chỉ còn được 5 ngày.
Đấy là lúc tôi còn đi học ở trường nha sĩ.
Marty Perlmutter lấy trộm một tờ đơn thuốc,
rồi kê đơn cho tất cả chúng tôi với amphetamines (Amphetamin là loại chất kích thích làm tăng tỉnh táo và tập trung, đồng thời làm giảm mệt mỏi và thèm ăn)
để chúng tôi có thể luyện thi được.
Và rồi, để tôi nói cho anh nghe,
sau ba ngày không ngủ, tôi như 1 con thú luôn ấy.
Được rồi ông bạn. Như thế chắc ổn rồi.
Tôi hơi lo lo về 2 cái răng 203 và 204.
Vậy nên hãy hẹn thêm 1 lần nữa
khoảng 6 tháng sau nhé!
Cám ơn nhé, bác sĩ.
Thật đấy. Có cái ông da đen kia lăn trên chân tôi
bằng 1 cái máy rửa hơi nước.
Cái này còn đau hơn cả như thế nữa.
Ừ, đau dây thần kinh, kinh lắm đấy nhỉ.
Ồ, ông đừng có ăn mấy cái thứ hạt giòn giòn vài ngày nhé
kiêng luôn cả trái cây có hạt to nữa.
Jemma sẽ đưa cho ông một danh sách các thứ cần tránh.
- Được rồi. - Được.
Này, Mick Mike...
Tuần sau chúng ta vẫn đi chơi golf phải không?
Chuẩn luôn, Burty Burt.
Nhưng mà quan trọng hơn là cậu với Louise
sẽ có mặt vào chủ nhật chứ?
Bọn chó có ngửi mông của nhau không?
Tôi nghĩ là tôi có chứng kiến
những hành động như vậy vài lần...
Rồi, chúng tôi sẽ đến mà.
Weezy sẽ làm món nổi tiếng là ngũ đậu dìm nước sốt.
Chuẩn luôn.
Dịch phụ đề bởi Charlie Fillmore, Lavieenrose và Trần Nghi ReSync & Edited: DAC BINH - HDVietnam
Cho anh này.
Ồ, cám ơn em.
Ồ, Mick Mike.
Em cứ tưởng mình đang mơ ấy.
Em yêu à, em xứng đáng được như vầy mà.
Giống như mẹ anh từng nói.
Con, nếu mà con thích uống sữa, mua hẳn 1 con bò luôn đi.
Ôi, nghe ngọt ngào thế.
Được lắm, tối nay em sẽ thông ass anh tới chết.
Được đấy.
Yello.
Em ơi, cái gã này có làm phiền em không vậy?
Ôi, thôi nào.
Tối nay chơi tới bến đi.
Không có khoảnh khắc nào như hiện tại Như tôi thường nói ấy.
Ừ. Món đậu đây à?
Được đấy.
Đi nào Burt.
Ôi, trông cô tuyệt thế.
Cô cũng vậy mà.
Rượu đá.
Bạn tôi nói họ cắt máu ăn thề với nhau bằng rượu này ở Phần Lan.
Thì, dân Phần Lan toàn mấy cha nghiện rượu với sex.
Nên chắc họ biết mà, phải chứ?
Ngon vãi.
Weezy nói cậu cầu hôn rồi à?
Cậu sẽ cưới Jemma?
Ồ, đúng thế, tôi khóc như em bé luôn. Không sợ khi thừa nhận tí nào.
Cô ấy rất đặc biệt, Jemma ấy.
Giữa chúng ta thôi nhé,
cơ thể đó... ý tôi là...
cô ta thế nào trên giường?
Mèo địa ngục.
Nói thế mới diễn tả được.
Ghê thật. Phải.
Weezy thì giống như một em Do Thái trên giường vậy.
Ồ, ý anh là cô ấy đeo tóc giả
rồi bắt anh làm chuyện đó qua 1 tấm chăn à?
Không, không.
Cô ấy không "thổi kèn" nữa
từ khi cưới nhau.
Ừ, nỗi sầu của cả dân tộc đấy Burt.
Lạy Chúa.
Phải nói với anh rằng, Mick Mike,
tất thích có anh ở xung quanh.
Tôi cũng thế, Burty Burt.
Nguyên cái văn phòng im vắng như cái chùa bà đanh trước khi anh tới.
Cứ như bệnh tuổi già ấy.
Tôi là 1 người vui tính mà.
Không có chuyện thứ 2 đâu.
Đúng rồi đấy, Bob.
Như lúc trước tôi nói ấy anh với ông anh của tôi,
sẽ hợp nhau lắm đấy.
Ừ, tôi cũng muốn gặp anh ta lắm đấy.
Ừ, hơi bị khó đấy.
Anh ta...
- trong chương trình bảo vệ nhân chứng. - Cái gì?
Tôi nói là anh rong chương trình bảo vệ nhân chứng.
Anh ta giao nộp cho chính phủ bằng chứng về những tên xã hội đen ở Chicago.
Bảo anh ta đừng rồi mà.
Bây giờ thì thôi chả gặp được anh ta hơn 1 năm rồi.
Anh ta vẫn gọi điện...
anh ta không nên làm thế nhưng mà...
nhưng mà người ta đâu có chia lìa được tình anh em.
Tôi biết mà.
Thôi bỏ đi.
Anh làm gì cuối tuần sau?
Anh nói thử xem.
Tôi thích thế đấy.
Tôi với Weezy định đi Las Vegas.
Họp mặt gia đình ấy mà.
Anh với Jemma muốn đi chung không?
Chơi luôn.
Anh đã đem chuyện này tới cho tôi.
Tôi có 1 người vợ, 1 gia đình.
Tôi đã hạnh phúc, và rồi anh bắt đầu...
Bắt đầu cái gì?
Chúng ta chỉ nói chuyện thôi mà.
Không, không phải...
Anh nói những thứ làm tôi cảm thấy rất lộn xộn.
Anh nói tôi cần phải...
Và rồi bây giờ... họ chết rồi...
Tại sao tôi lại nghe lời anh chứ?
Tại sao?
Nói cho vợ tôi
tôi yêu cô ấy.
Thế là tôi đi vào rồi ngồi xuống...
Xin chào tôi là Bác sĩ Michaelson. Anh biết đấy...
Cô ơi, cho xin thêm vài chai nước khoáng nữa có được không?
Cám ơn.
Tôi đeo mặt nạ lên.
Tawny đưa tôi cây kim số hai.
Tôi bắt đầu tiêm thuốc tê cho ông ta.
Thế rồi tự nhiên tôi đâm kim vào ngón tay...
Và... phải rồi.
Nó đau kinh luôn ấy,
nhưng tôi không muốn trông như thằng hâm,
thế là tôi thử lại lần nữa.
Lần này tôi lại đâm cây kim vào ngón cái...
Lúc này thì tôi choáng quá rồi, thế là tôi tháo mặt nạ ra,
trong khi vẫn cầm cây kim tiêm,
đâm ngay vào mặt mình.
Thế rồi ông bệnh nhân hỏi...
"Bác sĩ có sao không?" Tôi mới nói...
Thậm chí tôi không thể nhúc nhích tay.
Điên lắm luôn ấy...
Anh xịn lắm đấy.
Anh ta xịn thật đấy.
Ồ, anh không biết hết đâu.
Được rồi, thế này...
Kế hoạch chuẩn bị hết rồi phải không,
mai đi gặp "kẻ mà ai cũng biết đấy".
Chắc sẽ vui. Sẽ bí mật lắm đấy.
Đổi xe 2 lần, không điện thoại nhé.
Trời ơi, anh nói là băng nào theo anh chàng này nhỉ?
Chà, trùng hợp quá nhỉ.
Xin lỗi?
Tôi, Lester đây.
Xin lỗi, anh nhầm tôi với ai rồi.
Không, ở Minnesota năm ngoái.
Trong phòng cấp cứu.
Lúc đầu tôi cũng không nhận ra anh...
vì nhìn anh khác...
Nhưng mà tôi cũng khác lắm...
Anh nghĩ thế nào về bộ vest này...
Hiệu Bill Blass đấy. Nhìn này.
Người bán hàng của năm nhé.
Tôi được nhận giải trên sân khấu đấy.
À, Mick Mike.
Sao anh không giới thiệu anh bạn của anh thế.
Tôi rất muốn nhưng mà, Burt... nhưng mà không may là
tôi chưa hề gặp anh này bao giờ.
Gì cơ?
Đúng rồi, chúng tôi không quen nhau.
Okay, đi thôi em.
Chúng ta sẽ không đến kịp show diễn nếu không đi ngay.
Biến ngay!
Xin lỗi tôi...
Chúc mừng anh nhận được giải thưởng nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.