Udgivelsesinfo

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep31 vie
En kommentar af tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Udgivet den: 2019-01-20
Downloads: 40
Hørehæmmede: No

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Cô nương, người đừng làm cái này nữa,

nhanh đến nhà kho xem đi.

Bá tước nương tử lại tặng rất nhiều đồ,

nhà kho sắp chứa không hết rồi kìa.

Yên tâm, chẳng bao lâu nữa,

bá tước nương tử,

sẽ không đến nhà chúng ta nữa đâu.

Hay là,

cô nương nghĩ lại đi.

Em thấy Ngô đại nương tử là người thẳng thắn,

lại có duyên với cô nương,

điều này hiếm có lắm đấy.

Bá tước nương tử tuy có tốt nhưng con trai bà ấy,

lại không đáng để gả.

Tổ mẫu đã nói rõ với ta mối quan hệ,

giữa cái lợi và hại trong đó rồi.

Sao ta có thể phụ tâm ý của người được chứ?

Em thấy Hạ gia còn tốt hơn Lương gia.

Muội mới có tí tuổi đầu thì hiểu gì chứ.

Đan Quất, em đi lấy đồ mà Lương gia tặng,

kiểm lại cho kỹ, bỏ vào rương, ghi chép lại hết,

khiêng vào sương phòng cất giữ.

Sau này toàn bộ sẽ trả lại cho Lương gia,

không được thiếu món nào.

Tiếc cho bao nhiêu đồ tốt như vậy.

Vậy chiếc vòng mà cô nương

tặng ngũ cô nương thì sao?

Chẳng lẽ,

chẳng lẽ phải gỡ xuống từ tay cô ấy sao?

Còn có tấm da mà cô nương

tặng cho tứ cô nương nữa.

Mấy cái đó là ta dùng tiền riêng mua,

không phải Lương gia tặng đâu.

Tiền riêng?

Tiền riêng.

Cô nương, tiền mỗi tháng của người đã chẳng được là bao,

tuy có lão thái thái chu cấp thêm, nhưng vẫn có hạn.

Giờ thì hay rồi, tiền đem đi nuôi người ta hết,

chúng ta chẳng còn gì để chi tiêu nữa.

Cô nương không thấy đấy, vị ở Lâm Thê Các nghe nói

Ngô đại nương tử lại đến thăm Minh Lan,

tức giận đến xì khói.

Nếu trên đầu không dùng trâm búi tóc,

thì từng cọng tóc chắc đã dựng ngược lên luôn rồi.

Ta nói em đó, sau này có chuyện tốt thế này,

thì nhớ phải nói cho ta biết,

đừng chỉ lo xem trò cười.

Vâng, nô tỳ nhớ rồi.

Đúng rồi, nghe nói chủ quân

bắt đầu lựa chọn người cho vị ở Lâm Thê Các đó rồi.

Mấy ngày này liên tục, đưa về mấy người,

nhưng toàn là người đọc sách,

nói là đàm đạo văn học, với nhị công tử, tam công tử,

nhưng thật ra, là bảo họ quan sát thử xem.

Người đọc sách.

Chắc là học trò nghèo nhà nào đó.

Phụ thân bình thường rất yêu chiều tỷ ta,

đến cuối cùng, chẳng phải vẫn tìm cho tỷ ta

nhà thấp hơn chúng ta sao?

Chỉ là phụ thân không biết

mắt của tỷ ta mọc trên đỉnh đầu ấy,

một lòng muốn gả cho nhà vọng tộc cơ.

Nằm mơ đi.

Hỉ Thước, em xem,

chỗ đó hoa nở đẹp thật,

- giúp ta hái xuống. - Vâng.

- Cẩn thận đấy. - Vâng.

- Cô nương, sao vậy? - Không sao, không sao,

khăn tay của ta.

Cái đó là của ta.

Cô nương.

Ngũ cô nương.

Mấy ngày qua Hoành lang đã vất vả rồi.

Đừng ở ngoài nữa, dọn về đây ở đi.

Vài ngày nữa rồi tính.

Đợi vụ của Mặc Nhi qua rồi,

hẵng chuyển về cũng vẫn kịp.

Vĩnh Xương bá tước nương tử đến rồi.

E là, muốn bàn chuyện hôn sự của lục nha đầu.

Hôn sự của Minh nha đầu

phải hỏi lão thái thái mới được.

Nàng đừng suy nghĩ nhiều.

Vâng, vâng. Với sự phú quý của phủ bá tước,

thiếp cũng không dám nghĩ ngợi nhiều.

Chỉ là, bây giờ thấy hôn sự

của lục nha đầu cũng sắp ấn định,

còn chuyện của Văn thư sinh

mà chàng nói với thiếp trước đó,

thiếp thấy không được ổn.

Mấy nữ nhân ru rú trong phủ như các nàng,

không hiểu cách đánh giá thư sinh đâu.

Vâng.

Mắt nhìn học trò của Hoành lang,

dĩ nhiên là nhất rồi.

Chỉ là không biết, nữ tử chọn phu quân,

chưa chắc đã là cầu công danh.

Chỉ cầu người tốt, tâm thiện,

đủ cơm ăn áo mặc mà thôi.

Chỉ là,

gia cảnh của Văn cử nhân này, quả thực quá bần hàn.

Nếu Mặc Nhi nhà mình gả qua đó,

thì chỉ e, sẽ phải chịu khổ 20 năm đầu tiên.

Nhà người ta, cũng đâu tới mức bần hàn như vậy.

Chỉ là gia thế không lớn thôi.

Nhưng thằng bé này tài hoa xuất chúng.

Hoành lang, dù cậu ta tài hoa xuất chúng,

sau này được phong quan,

thiếp cũng không thích thú gì cả.

Thiếp chỉ mong Mặc Nhi được đủ ăn đủ mặc.

Hoành lang hãy thương Mặc Nhi đi.

Xem ra, nàng không hài lòng với người con rể,

mà ta tìm rồi.

Nếu là vậy, nàng hà tất phải vòng vo lâu như vậy,

cứ nói thẳng với ta cho rồi.

Cũng đỡ cho ta phải tốn nước bọt.

Hoành lang.

Ta qua thư phòng.

Hoành lang.

Hoành lang, chàng hiểu lầm thiếp rồi, thiếp…

Ta không hiểu lầm.

Mặc Nhi.

Mặc Nhi ngoan. Con đừng khóc, Mặc…

Mặc Nhi.

Con yên tâm. Cha con không giúp con trù tính,

mẹ đây sẽ giúp con trù tính.

Dì à, quãng thời gian ở Đông Kinh,

e là người cũng tiêu hết

ngân lượng trên người rồi.

Người cầm tạm đi.

Nếu không đủ thì nói với con.

Không cần ngân lượng gì đâu.

Ta chịu khổ quen rồi.

Chỉ mong nhanh chóng lo liệu hết

những chuyện này,

ta còn thoải mái yên tâm trở về Dương Châu.

Cho nên, chuyện phủ bá tước Vĩnh Xương đến,

dâng hương thêm dầu, ta đã hỏi han rõ ràng rồi.

Thế nào ạ?

15 tháng này, Ngô đại nương tử,

sẽ đưa lục công tử Lương gia đến,

tổ chức một buổi pháp sự.

Đang sai người quét dọn một lượt.

Con hiểu rồi.

Vậy, hôm đó con có đến không?

- Con không đi. - Con không đi?

Thế con bảo ta hỏi những chuyện đó để làm gì?

Nếu không phải cá, dù có mười cái lưỡi câu,

thì cũng không tìm được.

Nếu là cá, thì dù không có lưỡi câu,

cũng sẽ tự nhảy lên bờ, ăn hết giun trên bờ.

Dì, người đưa con đến đây thôi,

đừng để người khác nhìn thấy.

- Người về trước đi. - Được.

Vậy con về cẩn thận nhé.

Về đi.

Sao vậy?

Gió to, mưa cũng lớn.

Em... sắp ướt hết người rồi.

Rằm 15 đến mới tốt.

Người đông náo nhiệt.

Thiết nghĩ, cầu nguyện cũng sẽ thiêng hơn.

Cầu nguyện quý ở lòng người,

không ở ngày tháng.

Chàng nói cũng có lý.

Lần này đến, là để xin một đứa con.

Mẫu thân căn dặn,

nhất định phải xuống xe đi bộ mới được.

Như vậy, chân nhân sẽ thấy được tấm lòng thành của thiếp.

Ai cũng nói đến Ngọc Thanh quan xin con là thiêng nhất.

Trước kia từng có người làm pháp sự ở đây,

về nhà đã sinh một cặp sinh đôi.

Cô nương,

bọn họ đi rồi.

Cô nương, người đừng buồn.

Ta không buồn.

Đến Ngọc Thanh quan bao nhiêu lần rồi,

vẫn chưa từng để ý.

Đứng sau gốc cây này mới phát hiện,

thì ra nơi đây, phong cảnh độc đáo,

hương hoa động lòng.

Đúng là một nơi cảnh đẹp.

Chàng cầu gì vậy?

Quốc thái dân an,

sơn hà vững chãi.

Còn gì nữa?

Nhà cửa yên lành,

cha mẹ bình an.

Còn gì nữa?

Khẩn cầu thần linh,

đừng quá tham lam.

Tại sao chàng không xin con?

Số phận đã định là có thì trước sau cũng có,

sao phải miễn cưỡng?

Vậy,

chàng không muốn có con với thiếp à?

Không phải.

Thế tại sao không cầu?

Cầu Tam Thanh tổ sư, ban cho con cái.

Con nhất định sẽ trùng tu lại điện,

dựng lại thân vàng.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left