De første 200 linjer.
PHIM DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Mấy thằng mọi mới đến,
bọn mày sẽ tham gia trò chặt chém.
Rất đơn giản! Tao muốn bọn mày lấy dao...
kéo bụi lau lên,
làm chúng hò hét.
Lấy bụi lau ra,
chặt ngọn,
làm gọn thân.
Chất thành đống...để trồng lại.
Lau không cắn bọn mày đâu.
Đừng có sợ.
Nhảy vào tụi bây! Nhảy vào!
Cầu Chúa
Ánh quang minh
Cầu Chúa
Chúa ơi
Mẹ con
bà đã qua đời
Cha con
ông đã qua đời
Cầu Chúa
Ánh quang minh
Cầu Chúa
Cầu Chúa
Đã muộn
Ở trên cao
Cầu Chúa
Ánh Quang Minh
Cầu Chúa
Chúa ơi
Mẹ con
Bà đã qua đời
Cha con
Ông đã qua đời
Cầu Chúa
Ánh quang minh
Cầu Chúa
12 NĂM NÔ LỆ
Đủ rồi, đủ rồi... đủ rồi.
Đến giờ ngủ rồi.
Cảm ơn đã chơi nhạc.
Nhanh.
Mau vào trong đó.
Hôn bố nào.
Bố yêu con, Margaret.
Con yêu bố.
Ngủ ngon nhé.
Bố lấy cái này.
Bố không muốn nghe tiếng ồn nào đấy.
Ba tuần và hai ngày.
Đó là phong tục.
Anh làm gì khi không có em?
Anh sẽ chẳng ở không.
Anh à, tiền công rất khá.
Giá như anh không phải chia thức ăn với người khác.
Không đâu.
Ngoan nhé. Được không, Alonzo?
Hôn bố nhé? Cảm ơn.
Thượng lộ bình an, em yêu.
Anh ở lại mạnh khỏe.
Sẵn sàng chưa?
Mới nhắc anh ấy đã đến.
Anh Northup!
Có hai vị đây anh nên làm quen.
Ngài Brown và Hamilton.
Xin chào.
Anh Northup, hai vị đây...
đang tìm nhân tài,
ngay khi tôi nhắc đến Solomon Northup,
một người chơi đàn vĩ cầm lão luyện.
Chắc chắn là thế.
Ông Moon đây thật tử tế.
Nói đến sự tử tế của ông ấy
cùng tính khiêm nhường của anh,
anh không phiền trò chuyện ít phút chứ?
Đương nhiên rồi.
Một ngày tốt lành.
Một đoàn xiếc à?
Đó là việc làm của chúng tôi.
Đoàn xiếc hiện đang ở Washington.
Chỉ có thể diễn tả,
một đoàn tài năng, vui nhộn.
Một buổi trình diễn có một không hai.
Nhiều loài vật từ nơi sâu thẳm của Châu Phi
nhân loại chưa từng thấy.
Những màn nhào lộn ngoạn mục
của các nghệ sĩ đến từ Phương Đông.
Và bản thân tôi là trợ tá cho ngài Brown,
vốn là một người lừng danh thế giới
trong môn ảo thuật.
Chúng tôi đang trên đường đến đoàn xiếc
và còn chút thời gian...
kiếm thêm tiền từ màn biểu diễn riêng.
Và lý do chúng tôi tham vấn ông Moon...
Chúng tôi đang gặp khó khăn
trong việc tìm người chơi nhạc.
Nhân tài xem ra khó tìm.
Cảm ơn.
Nếu chúng tôi có thể thuyết phục anh đến tận Washington...
mỗi ngày chúng tôi trả anh một đô.
Và ba đô cho mỗi buổi tối trình diễn.
Thêm vào đó, chúng tôi sẽ trả đủ
chi phí cho chuyến về Saratoga, hai tuần kể từ ngày hôm nay.
Chào mừng anh đến Washington, Solomon.
Hamilton, anh biết nhiều quá đấy.
Có người nói chưa đủ.
Solomon, 43 đô. Tất cả là của anh.
Quá nhiều so với tiền lương của tôi.
Cạn ly cho một tuần lời nhất.
- Cạn! - Cạn!
Cạn!
Thêm một ly nữa.
Sự hào phóng của hai vị thật phi thường.
Còn tài năng của anh thì miễn bàn.
Vì Solomon!
Cạn.
Không sao đâu Solomon.
Không gì phải xấu hổ,
chẳng hề gì.
Hamilton, chúng ta phải nhanh lên.
Uống quá nhiều rồi.
Được nửa đường rồi.
Tôi xin lỗi...
Chúng tôi không nghe gì.
Để anh ta ngủ, Hamilton.
Một giấc ngủ ngon.
Và ngày mai...
Ngày mai khi thức giấc anh sẽ đổi mới,
như Trái Đất được tái tạo.
Hamilton! Mình không thể làm gì cho anh ta.
Thật đáng tiếc.
Mày sao rồi?
Tên tôi là... Tên tôi là Solomon Northup.
Tôi là một người tự do, thường trú ở Saratoga, New York.
Sống cùng vợ con, cũng là người tự do.
Các ông không có quyền giam tôi.
Mày không phải người tự do.
Tôi cam đoan...
Tôi cam đoan
đây là nhầm lẫn.
Chứng minh đi.
Đưa giấy tờ đây.
Mày không phải là người tự do.
Và mày cũng không đến từ Saratoga.
Mày đến từ Georgia.
Mày không phải người tự do.
Mày chỉ là một thằng nô lệ ở Georgia đang bỏ trốn.
Mày chỉ là một thằng nô lệ
ở Georgia đang bỏ trốn.
Mày là một thằng nô lệ!
Một thằng nô lệ ở Georgia!
Mày là nô lệ đúng không?
Không phải.
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Ai đó làm ơn cứu tôi!
Cứu tôi!
Cứu tôi!
Quần áo mày như giẻ rách.
Cần mặc đàng hoàng hơn.
Nhanh. Mặc nó vào.
Đúng rồi...
Vừa lắm.
Vừa lắm.
Không cảm ơn tao à?
Đừng! Đồ của vợ tôi may.
Chỉ là giẻ rách.
Chỉ là giẻ rách.
Tắm rửa nhanh lên.
Tắm luôn cho thằng bé.
Chà đi.
Mẹ cháu sẽ đến chứ?
Làm nó im mồm!
Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Im lặng!
- Im lặng. - Mẹ ơi!
Mau làm nó im mồm.
Chú hứa mẹ cháu sẽ đến, nhưng cháu phải im lặng.
Im lặng!
Chúng ta cần người chịu lắng nghe.
Cơ hội để giải thích hoàn cảnh của chúng ta.
Theo anh thì ai là người chịu lắng nghe?
Hai người đàn ông đi cùng tôi.
Tôi tin chắc họ đang tìm tôi.
Tôi tin chắc họ đang ngồi đếm tiền
vì đã ném anh vào đây.
Họ không phải là kẻ bắt cóc. Họ là nghệ sĩ. Biểu diễn nghệ thuật.
Anh biết thế à?
Anh chắc thế à?
Thực tế là chúng ta đang bị chuyển về phương nam.
Nếu tôi không nhầm là New Orleans.
Khi đến nơi, chúng ta sẽ bị đem ra chợ bán.
Và sau đó...
Một khi là nô lệ thì chỉ có một kết cục.
Không.
Tôi không nói thế để khiến cậu hoang mang, John...
Mọi người sẽ bị như thế!
Nhưng John không bị bắt cóc.
No comments yet. Be the first to leave one.