De første 200 linjer.
Một ly nữa chứ, thưa ngài?
Cứ mang lên đây.
Ôi, chết tiệt.
Và anh là?
Dragon. Richard Dragon.
BATMAN LINH HỒN CỦA RỒNG
Ông ấy... không rảnh.
Ông ấy sẽ muốn nghe điều này.
Vào đi.
Tôi xin lỗi đã làm gián đoạn...
Không, không, Schlangenfaust.
Chúng tôi xong rồi.
Có chuyện gì vậy?
Một trong số các cở của chúng ta tại Pháp đã...
Bị tổn hại.
Và?
Ai đó biết chúng ta có Cánh Cổng.
Vậy anh biết làm gì rồi đó.
Tôi e rằng thời gian của chúng ta đã hết.
Tình yêu à, trong công việc của tôi, nó luôn là vậy.
Nhưng, anh biết không, nếu anh cần giúp đỡ,
Hãy gọi cho tôi.
Quả thực vậy.
Cái quái gì vậy?
Này! Này!
Nhảy cho tôi xem.
Vui đấy, đồ xấc xược.
Mở cửa ra ngay.
Anh không phải là khách hàng duy nhất tối nay đâu.
Nhảy... cho tôi xem.
Tôi sẽ không nhảy. Hiểu không?
Giờ thì mở cái cửa chết tiệt kia ra!
Có nghe không, thằng dị hợm?
Cái gì...
Không. Làm ơn! Chúa ơi!
Không, Không!
Không vui đâu!
Mở cửa ra! Mở cửa ra!
Ôi, chúa ơi! Làm ơn, không! Làm ơn!
Đây là phần yêu thích của ta.
Không, làm ơn!
Này. Chậm lại, Charlie Chan.
Có xếp hàng đấy.
Tôi không đến đây nghe nhạc. Tôi là bạn của người chủ.
Anh bạn, tôi biết karate đấy.
Vì vậy, sao cậu không biến khỏi đây đi, trước khi tôi đá đít cậu?
Karate à?
Cái đó chỉ có tác dụng trong phim thôi.
Ồ, tôi đảm bảo với cậu, nó rất thật đấy.
Sao anh không chỉ cho tôi xem nhỉ?
Thậm chí tôi sẽ để anh ra đòn trước.
Đừng nói rằng tôi không cảnh báo trước.
Không phải ở đây.
Ở trong đó.
Cậu sắp bước vào một thế giới đầy đau đớn đó.
Tôi sẽ tận hường điều này, đồ...
Này! Cậu làm gì vậy?
Quay lại đây!
Ai đó lấy chìa khoá đi! Này! Này!
Thôi nào, anh bạn!
Em xin lỗi, Bruce.
Nhưng điều này vẫn chưa đủ.
Nghe này... em yêu anh.
Và em biết anh yêu em.
Những gì chúng ta có thật đáng quý.
Đặc biệt.
Nhưng sau tất cả những tháng ngày này,
vẫn còn một phần nào đó ở anh mà em không với tới.
Em biết rằng nghe thật vớ vẩn,
nhưng nó có gì đó giống như...
Bí mật đen tối.
Anh đang giấu em điều gì đó.
Bất kể điều đó là gì, hãy nói với em.
Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó.
Silver, em yêu à, không phải như thế.
Không có gì cả...
Hãy... nói em biết.
Anh không thể.
- Silver... - Đừng bao giờ gọi cho tôi nữa.
Thứ lỗi cho tôi.
Khoảng thời gian tồi tệ à?
Richard?
Xin lỗi đã đột nhập vào.
Tôi có thể quay lại sau.
Không. Không. Xin mời.
Thật tốt khi gặp cậu.
Tôi làm cho cậu ly nước nhé?
Được.
Chỗ này đẹp đấy.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Tôi không thể nhớ lần cuối chúng ta gặp nhau.
Vậy sao?
Tôi cá là cậu có thể nhớ lần cuối đó.
Cả lần đầu nữa.
Ừ.
Xin chào?
Có ai không?
Tôi đến từ rất...
xa.
Đồ chết tiệt.
Chào mừng.
Chúng ta đang mong chờ con.
Không ai trả lời khi con gõ cửa.
Cánh cửa tới định mệnh luôn luôn mở...
Nếu con đủ dũng cảm để bước qua nó.
Giờ thì đóng cửa lại trước khi con để hơi nóng trôi ra ngoài.
Chào mừng tới Nanda Parbat.
Để tìm được nơi này, cần có kỹ năng tốt và lòng dũng cảm.
Con sẽ cần cả hai.
Vâng, thầy O.
Con khát khao được học.
Họ đều nói như vậy...
lúc bắt đầu.
- Họ? - Đúng vậy.
Con là người thứ 6.
Shiva. Học trò giỏi nhất của ta.
Kỷ luật. Chính trực.
Con có thể trông đợi một bài phát biểu từ con bé tại lễ tốt nghiệp.
Kia là Ben Turner.
Mạnh mẽ và dữ tợn.
Cậu ấy đến đây, tìm cách kiểm soát cơn giận.
Chúng ta vẫn đang luyện tập.
Người này là Jade.
Là một học trò giỏi,
nhưng con bé luôn đặt câu hỏi.
Làm ta nhức hết cả đầu.
Và đây là Rip.
Là một anh hùng thời chiến, giờ muốn tìm sự bình yên.
Cậu ấy rất tận tâm.
Ngoài ra, cậu ấy còn làm tương ớt rất ngon.
Thầy nói có 6 người.
À, phải.
Thằng bé đã ở đây rất lâu, ta thỉnh thoảng lại quên là nó ở đây.
Kia là Richard.
Richard Dragon.
Mỗi người đều độc nhất vô nhị theo cách riêng của họ,
con cũng như vậy.
Bây giờ, ta sẽ chỉ phòng cho con.
Cái đó dẫn đi đâu?
- Cái gì cơ? - Cái đó. Cánh cửa.
Nó được đặt ngoài phần còn lại của toà nhà.
Thầy không đề cập đến nó.
Vậy sao?
Richard!
Hãy chỉ cho tân binh mới của chúng ta chỗ ở của cậu ấy.
Bruce.
Con đường này không hề dễ dàng.
Nó thường dẫn đến sự thất bại cho những
người không đủ năng lực đi trên nó.
Con vẫn có thể đi.
Không, thưa thầy. Con không thể.
Vậy, điều gì đưa cậu đến Gotham?
Luôn nhắm vào vấn đề quan trọng
Cậu chẳng thay đổi gì cả, Bruce.
Có lẽ cậu sẽ ngạc nhiên đấy.
Ai đó đã có Cánh Cổng.
Vì vậy, cậu tới đây?
Tôi sẽ làm gì chứ?
Giúp tôi tìm nó.
Tôi ư? Không, không.
Ở giữa câu lạc bộ tầng dưới,
quỹ từ thiện, công việc kinh doanh của bố...
Rắc rối với bạn gái.
Đúng vậy. Lịch của tôi khá dày đặc.
Giờ nếu cậu cần ít tiền,
Tôi sẽ vui lòng viết cho cậu tấm séc,
Nhưng... những thứ khác,
những ngày đó kết thúc rồi.
Vậy thì tệ quá.
Tôi và cậu đều biết kỹ năng chúng ta đạt được không dễ gì phai nhạt.
Bên cạnh đó, giờ cậu không phải là siêu điệp viên chạy nước kiệu sao?
Sao cậu lại cần tôi?
Chủ của tôi đang cố để mở nó.
Sử dụng nó cho lợi ích của họ.
Tôi không thể làm việc này một mình.
Tôi cần ai đó có thể tin tưởng.
Một người có thể làm đến cuối cùng.
Và cậu, Bruce,
là người có động lực nhất mà tôi từng biết.
Xin lỗi, Richard. Tôi còn có việc của mình.
Đúng. tôi có thể thấy.
Tôi cần để mắt tới các khách quen.
E rằng họ sẽ xé toạc khăn ăn của cậu?
- Xe tải sẽ ở đây lúc nửa đêm. - Cảnh sát thì sao?
Với những gì chúng ta trả cho chúng,
chúng sẽ giúp ta chất thuốc ấy chứ.
Cho dù đây là gì,
nó không quan trọng bằng Cánh Cổng được.
Chúng ta nợ ông ấy.
Được rồi. Đang nghe đây.
Nhóm khủng bố nhúng tay vào Cánh Cổng.
Một tuần sau, chúng đều chết hết.
Kết thúc những thứ cần giải quyết
Cậu là thứ chưa được giải quyết.
Đó là lý do tôi đến đây.
Đưa ta thanh kiếm và các người sẽ được chết nhanh thôi.
Hy vọng rằng bắt dao không phải là kỹ năng duy nhất cậu nhớ.
Viên đá không thể khuất phục được.
Nhưng nó chỉ là một thứ.
Vật chất trong tự nhiên.
No comments yet. Be the first to leave one.