De første 105 linjer.
Dành tặng Pina Từ những người đã làm bộ phim này.
Chẳng mấy chốc xuân sẽ lại.
Cỏ cây đâm chồi.
Rồi hè đến,
cỏ cây vươn tràn,
ánh dương chói chang.
Rồi thu sang,
lá đổ.
Rồi...
đông ập đến.
Xuân.
Hạ.
Thu.
Đông!
Tất nhiên có những tình huống
khiến bạn phải nín lặng.
Bạn chỉ còn cách thể hiện nó.
Ngôn từ lúc này
cũng trở nên vô dụng.
Đó là lúc múa phát huy tác dụng.
Pina là một họa sĩ.
Cô ấy không ngừng chất vấn chúng tôi.
Cho nên chúng tôi phải trở thành nước sơn,
để cô ấy tô vẽ bức tranh của mình.
Ví dụ như cô ấy muốn
"mặt trăng"?
Tôi diễn tả từ đó bằng cơ thể,
để cô ấy cỏ thể nhìn và cảm nhận nó.
Tôi từng múa vở "Quán Cà Phê Müller".
Tất cả chúng tôi đều nhắm mắt.
Khi tôi múa lại một bài,
tôi không thể lấy lại cảm xúc,
thứ mà vô cùng quan trọng với tôi.
Đột nhiên tôi nhận ra,
nó sẽ tạo thay đổi lớn,
dưới mi mắt khi nhắm,
khi tôi nhìn xuống, hoặc thế này.
Đó thực là bước ngoặt!
Khi đó cảm xúc trong tôi dâng trào ngay lập tức.
Không thể tin nó lại quan trọng vậy.
Một chi tiết cực nhỏ thế.
Chỉ là một ngôn ngữ
bạn có thể học để hiểu nó.
Chúng tôi dựng nó
chỉ trong hai tuần, Dominique!
Nhanh không thể tin nổi!
Bất ngờ khi ý tưởng ra đời
chỉ từ một cái bàn và bốn cái ghế.
Đúng kiểu Pina! Tôi vẫn nhớ.
- Rồi đùng, cái ghế! - Chính xác.
Rồi đùng! Rolf diễn với đống ghế
rồi họ thành phần không thể tách rời của căn phòng.
Thật tuyệt vời!
1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10. Tôi đến đây!
Kazuo Ohno cũng mất
không lâu sau đó.
Tôi tưởng tượng ông ấy và Pina trên đó
đang múa cùng nhau
từ đám mây này sang đám mây khác.
Pina có con mắt sắc sảo nhất!
Chưa có ai từng đọc vị tôi như thế.
Tôi thường cố gắng hoặc giả bộ
mất hút dưới ánh nhìn cô ấy.
Cô ấy vẫn cứ nhìn ra!
Tôi đã sợ
bởi vì tôi không hiểu.
Pina là ai?
Cô ấy có cả phần yếu đuối và mạnh mẽ trong người.
Cô ấy cũng có khả năng
nghe và nhìn không biết mệt,
hay vượt qua giới hạn bản thân.
Nên tôi nghĩ cô ấy như một ngôi nhà,
với một gác mái chứa đầy kho tàng.
Pina không hề định múa.
Cô thường luôn quên bước đi.
Chúng tôi nhất quyết không làm mà không có cô ấy!
Cô ấy có mặt vì cô cứ cố nài...
Rồi cô ấy nhắc tôi bước đi? Thôi cho xin!
Đúng thế mà!
Tôi nài để cô ấy múa!
Có thế người ta mới nhìn thấy được cô ấy trên sân khấu.
Tôi không hề muốn múa vở "Quán Cà Phê Müller".
Khi Pina bảo tôi múa phần của cô ấy
tôi đồng ý.
Nhưng tôi chưa bao giờ lĩnh hội được nó.
Tôi muốn cô ấy cứ múa mãi không thôi.
Tôi nhìn thấy cô ấy múa vở "Quán Cà Phê Müller" rất nhiều.
Tôi muốn cảm nhận cái cô ấy cảm nhận.
Cô ấy bước như thể cô có cái lỗ sâu ở rốn,
như thể cô ấy vực dậy từ cái chết.
Ngày nay khi tôi trên sân khấu,
tôi cố mường tượng đến Pina,
đến nỗi đau,
đến cả sự can trường,
và cả nỗi cô đơn của cô ấy.
Biết bao lần
tôi múa vở "Quán Cà Phê Müller" với Pina,
và nhìn thấy tóc, lưng, tay cô ấy,
dù mắt nhắm kín, nhưng biết rằng,
cô ấy vẫn nhận thấy chúng tôi!
Cô ấy thấu suốt mọi thứ,
kể cả khi nhắm mắt!
Chúng tôi múa và cười với nhau.
Chúng tôi ở bên nhau
cho đến tận bốn giờ sáng
No comments yet. Be the first to leave one.