De første 200 linjer.
Anh có đòi xem ảnh của LJ và Sara không?
- Vậy nó đâu? - Cô ta cho xem
nhưng không cho giữ.
- Tôi muốn biết hắn là ai. - Ông ta nói tên là Sullins.
Chào Alex.
Alô.
Sao có người của FBI vào đây nhiều thế?
- Tôi biết anh? - Không hề.
- Anh là McFadden. - Nhầm người rồi.
Anh đi cùng ông đại sứ.
Ta không biết nhau, nhưng tôi phải đưa anh ra.
- Ngày mai em ra à? - 3:00 chiều.
- Sáng chứ? - Không, chiều.
Chúng ta sẽ làm ngay giữa ban ngày.
Đưa cái nhẫn đây. Khôn ngoan đó.
- Ông thích nó không? - Hợp với anh hơn đấy.
Được rồi mà.
Lại nhặt bóng đi.
- Sau này phải cẩn thận hơn đấy. - Vâng thưa ông.
Tên anh là gì?
- Tyge. - Michael.
- Anh bảo có biết gã người Úc ở Nice? - Anh nghĩ tôi là kẻ nói dối?
Anh ta bảo thế. Rằng mình chưa hề là đại sứ.
Không phải đại sứ. Mà là "Ambassador".
Tôi làm khuân vác ở khách sạn Ambassador.
Tôi thề là hắn đã làm việc ở đó khoảng 1 tháng.
Ai biết chứ? Hồi đó tôi say khướt.
Vì thế tôi bị đuổi việc, cũng vì thế mới bị vào đây.
- Anh ta định làm gì ở Nice? - Anh định viết sách sao?
3:13 ta sẽ đi, tức là ta còn 3 giờ 41' nữa
Và vẫn chưa cách nào ra được đất cấm.
- Cứ để tôi lo chuyện đó. - Còn hàng rào?
Tay bạn anh mới chỉ phun có 1 lần, tôi không muốn bị nướng chín.
Ai chả muốn phun nhiều lần, nhưng không thể được.
Trừ phi anh ta có 1 lý do để trở lại đây.
Anh định giết thêm người để anh ta vào phun thêm ư?
- Tôi sẽ giết anh, nếu cần. - Cái ta cần là 1 cái thang.
Michael...
Khi qua hàng rào ta sẽ đi đâu?
Cứ kiếm thang đi đã.
- Cái võng này ngắn hơn cái trước. - Vậy ta cần kéo dài nó thêm.
Được, để tôi lo.
Tôi chưa từng đến Nice. Nghe nói ở đó đẹp lắm.
- Tôi không biết. - Bất kể hắn có biết anh hay không,
tôi lo là lo cái cách hắn soi mói anh từ đầu đến giờ.
Không sao, ta sẽ trốn ra sớm thôi.
Này, ở nước của anh họ chơi xúc xắc không?
Đến phòng tôi sẽ dạy cho anh.
Ông muốn tôi tới phòng ông và "chơi xúc xắc" ư?
Rất tinh tế đó.
Phải, thật khôi hài.
Ông luôn thích thú những kẻ không mặc áo à?
Tôi đã cho anh thức ăn, chỗ ngủ.
- Vì sao chứ nhỉ? - Anh bị làm sao vậy?
Tôi không muốn làm tình với ông, thế được chưa?
Khó tin đến thế kia à?
Để qua khu đất cấm, em phải qua mặt 2 tháp canh.
Đã lo xong 1 gã rồi. Gã còn lại, em cần anh giúp.
Cứ vào 1:00 và 2:00, hắn uống càphê.
Anh hãy tìm cách bỏ thuốc vào cái cốc đó.
- Cho hắn mê man để em thoát ra. - Chỉ còn 3 tiếng thôi đấy.
- Em không biết phải nói gì nữa. - 3:13 à?
3:13 là lúc bắt đầu. Em sẽ ra bờ biển lúc 3:25.
Ngay giữa ban ngày.
Tổ chức vẫn nghĩ là ta sẽ làm lúc 9:00 tối?
- Anh không thể nói dối họ nữa. - Ta cần thời gian khảo sát
khu trao đổi người, để cứu con tin, nếu họ giở trò.
- Anh có súng? - Có.
- LJ và Sara thế nào? - Họ vẫn khỏe.
- Không có ảnh à? - Anh không lấy được.
- Em cần ảnh. - Không lấy được.
Làm sao ta biết họ vẫn còn sống?
Susan nói họ vẫn khỏe. Cứ tin ả đi.
Chính anh luôn nói là không thể tin ai.
- Giờ anh lại bênh cô ta ư? - Không đủ thời gian.
Nếu 2:30 trưa nay em chưa thấy ảnh họ,
em sẽ không đi đâu cả.
Ở đây không có phomát Mỹ. Hy vọng cháu thích Asadero.
Cái này cũng được.
Vài năm trước, cô đi lính ở Mosul. Cô bị bắt làm tù binh.
Mấy hôm sau, cô nghe thấy tiếng trực thăng.
Tay cô vẫn bị trói và cô đã chạy...
Cô đã không biết là nếu họ đến giải cứu
thì bên địch cũng nghe tiếng trực thăng.
Cô không biết thực ra đó là 1 vụ trao đổi con tin.
Và việc cô chạy trốn bị coi là hành động thù địch.
Và cô bị bắt lại ngay.
6 người đã phải chết trong vụ đó.
Suốt 3 tuần tới...
Chúng là lũ thú vật.
Hãy thống nhất nhé.
Đây là 1 vụ trao đổi,
cháu đừng muốn làm anh hùng thì bố con cháu sẽ ổn thôi.
- Được chứ? - Được.
Tốt lắm.
Cháu ăn đi.
Norman? Norman ư?
Hắn thích Lechero hơn.
Norman?
Hắn sẽ giết anh sau khi anh trả thuế.
Hắn giết khi nào hắn muốn.
Khát quá rồi. Đi pha nước gì uống đi?
Anh quên là tôi vừa mới được thăng chức à.
Anh vừa nói gì?
Có chuyện gì vậy?
Gã này nói năng linh tinh.
Tôi thách đấu hắn!
Để tôi nói chuyện, anh ra đi.
Chuyện chưa xong đâu.
Đi đi!
Chúng tôi chỉ...
Không...
Việc kia... anh có gì rồi?
Việc này cần có thời gian.
Tôi đâu thể bước tới và nói:
"đứa nào phản bội Lechero, thì giơ tay lên"!
Tôi bảo anh nghe ngóng mà không nghe được gì ư?
Cứ mỗi khi tôi bắt đầu dò la, Sammy lại chuyển đề tài.
- Tôi không bảo đó là hắn, nhưng... - Không cần biết anh nghĩ đó là ai.
Tôi muốn có kết quả.
Mọi chuyện ổn cả chứ?
- James khỏe không? - Có.
Cái này là từ đâu?
Quán Uribe, ở bên đường Bodega gần đây thôi.
Anh có nhận dạng được 1 tay lính gác không?
- Tôi không muốn bị bắt. - Có làm được hay không?
Được.
Lincoln à?
- Gì vậy? - Tôi cần 1 thứ.
Teodoro vô hại mà.
- Hắn chỉ là 1 tên hề. - Hề thần chết đó.
Tôi không định nói đâu, nhưng tối qua...
tôi đang tìm bộ bài, tìm thấy thứ này.
Anh ăn mảnh đấy à?
Cứ lấy đi, hút chán lắm.
Anh lấy ở đâu thế? Chỗ Augusto à?
Gã cứ gửi vào đây, nhưng tôi không làm cho gã.
Tôi lấy nhé?
Tôi vừa ở nhà hàng xóm.
Cô đến tận đây thăm tôi ư?
Tôi đến để đưa anh ra.
Tôi sẽ đưa anh tới trại Schaum trong 48 giờ nữa.
Ở St. Louis à.
Sullins muốn 1 trại nghiêm hơn nhưng tôi đã thuyết phục.
Ông ta cho tôi bao nhiêu?
25 năm? Hay chung thân?
Giám đốc cho ta quyền đổi lại, ta làm chứng
chống chính phủ, trong vụ của Lincoln Burrows
Vậy 8 năm được không?
Khi Sullins xử lý xong, tôi có thể điều ngay xe...
Tôi không nghĩ thế.
Sao?
Cám ơn nỗ lực của cô, nhưng 8 năm thì tôi không thể.
Anh đang lĩnh 10 năm đấy.
Chính phủ đang cần anh giúp.
1 khi anh về Mỹ, nếu bất hợp ác, họ sẽ khép anh đủ tội.
Tội giết người hàng loạt đó.
Nếu không chấp nhận, anh sẽ rũ xương trong tù thôi.
Tôi rất cám ơn cố gắng của cô.
Alex.
Trong khi chúng ta trốn ra...
nếu tôi không ra được, anh gửi cho bạn gái tôi nhé?
Tôi cũng có thể làm hộ anh.
Thắt nút mỏ neo đi.
Tôi chỉ đưa ra cho anh...
Nếu tôi không ra được, và anh muốn giúp,
thì cứ giữ đúng thỏa thuận của anh.
- Tôi sẽ cố hết sức. - Hy vọng thế.
Cho xem cái nút thắt nào.
Đây. Qua bài kiểm tra rồi chứ?
Đã bảo tôi là ngư dân mà lại.
Thế nào rồi?
Tôi tìm được 1 phòng khác có thể cho ta xuống đất.
Tuy đường từ đó tới hàng rào dài hơn.
- Ai ở phòng đó? - Papo, Cheo và Sammy.
Tôi biết anh nghĩ gì, nhưng chỉ có phòng đó
là tới được hàng rào thôi.
Sao ta biết chắc họ sẽ không ở đó?
Lúc 2:00, tất cả sẽ ra sân để xem bóng đá.
Hình như nó bắt đầu rồi kìa?
Ai đó hãy bước ra để giải quyết vấn đề.
Kẻ nào phỉ báng luật lệ phải bị trừng phạt.
Tôi biết thằng hèn sẽ không dám bước lên.
Nhưng ai có thông tin về hành động hèn hạ này,
tôi cần được biết.
- Đi nào, Menudo. - Lechero gọi cậu đấy.
Ngày nào tôi cũng thấy cậu chơi trò của Mỹ, mặc áo Mỹ.
Từ khi vào đây, tôi chưa thấy cậu nói 1 câu tiếng TBN nào.
Tôi muốn tập nói tiếng Anh.
Cũng phải thôi. Mỹ là 1 đất nước lớn.
"1 đất nước thống nhất, tự do và công lý cho tất cả".
Phải không?
Vâng.
Công lý cho tất cả. Cho cậu, cho tôi.
Và công lý cho...
kẻ đã giết gã da trắng đó.
Tôi biết vì sao lúc nãy cậu không nói.
Nhưng cậu chơi bóng rổ ở ngay gần nơi cái xác được tìm thấy.
Nếu cậu không nói ra, sẽ có hậu quả đấy.
Tôi thấy 1 người đi tới bậc thang.
No comments yet. Be the first to leave one.