De første 200 linjer.
Cuối cùng, chiến tranh đã chấm dứt. Athur, vua xứ Camelot,
dành trọn đời xây xứ sở hòa bình, công lý.
Bây giờ, ngài mong muốn lập gia đình.
Nhưng hoà bình không được lâu. Hiệp sĩ quyền lực nhất của Arthur,
hoàng tử Malagant, từ lâu đố kỵ vinh quang của nhà vua.
Giờ hắn tìm lý do gây chuyện với Arthur
và rời Camelot với trái tim đầy hận thù.
Thế nên xứ sở lại chia cắt giữa những kẻ đi theo
hoàng tử Malagant, tìm kiếm chiến lợi phẩm chiến tranh,
và những người trung thành với nhà vua.
Rồi xuất hiện Lancelot, một kẻ ngao du đó đây, người chưa từng mơ
về hoà bình, công bằng hay tước phong hiệp sĩ.
Cuộc sống khó khăn. Anh ta kiếm sống bằng mọi cách có thể.
Và Lancelot luôn giỏi dùng kiếm...
Tốt. Muốn biết cách thắng trận đấu kiếm?
-Làm thế nào? -Hoà làm một với thanh kiếm.
Dễ thôi.
Vỗ tay, anh ta đánh tốt!
Tốt lắm, John.
Người chiến thắng lấy hết, các bạn của tôi.
Một thách thức nữa rồi tôi sẽ đi.
Lâu lắm mới gặp một chiến binh mạnh mẽ,
rất nhanh nhẹn, không sợ hãi, không ai có thể chạm vào.
Trong lúc đợi anh ta, hãy tập với tôi.
Anh đấu đi.
Chắc chắn như việc ngày mai mặt trời sẽ mọc,
có người giỏi hơn tôi.
Có thể ở đây. Có thể là hôm nay.
Nào. Phải đấy!
Có thể là anh.
-Trông anh khoẻ đấy. Có giỏi không? -Cứ thử là biết.
Cố lên. Mark. Đừng làm anh ta bị thương.
-Vậy anh là Mark? -Tên tôi đấy.
Tôi là Lancelot.
Anh sẵn sàng chưa?
Sẵn sàng.
Chà, anh không phải giết tôi để thắng, anh biết đấy.
Được. Cầm chặt kiếm nhé?
Không cần anh phải lo.
-Tốt. Tôi cho anh lời khuyên nhé? -Gì thế?
Đừng làm rơi kiếm.
Đây là kiếm của anh? Giỏi lắm. Hãy cổ vũ anh ấy nào!
-Giỏi lắm, Mark. -Sao anh làm được thế?
Sao anh làm được?
Anh dùng mẹo?
Không mẹo gì. Là cách tôi chiến đấu.
Tôi làm được không?
Nói đi. Tôi học được.
Anh phải biết đối thủ đánh thế nào,
anh sẽ biết trước nước đánh.
Tôi làm được.
Anh phải biết khoảnh khắc mỗi trận
khi thắng hay thua, anh phải biết và đợi nó.
Tôi làm được.
Và không quan tâm chuyện sống chết.
Có chuyện gì đó.
Nào. Nhanh lên.
-Nhanh lên. -Nào.
Vào trong. Nào, vào phía sau.
Đóng cửa lại!
Nhanh hơn nữa!
Bố đâu rồi?
Đốt hết đi.
Ta bị thiêu sống mất.
Chúng ta cần nước. Lấy nước đi.
Đừng mở cửa, đợi chúng đi.
Đến lúc đó ta chết rồi.
Malagant.
Tối qua, đàn ông làng này vượt biên giới,
và giết ba người của ta.
Để trả thù, ta sẽ huỷ hoại cả làng này.
Vùng biên giới không có luật lệ đủ lâu rồi.
Từ giờ trở đi, ta chính là luật lệ!
Nhanh lên, nào.
Mẹ ơi!
Nào.
Lại đây.
Nào. Giành lấy đi.
Kia rồi.
Nào.
Cẩn thận chú chó.
-Ở đây, công nương. Lại đây. -Đợi ta một lát.
-Công nương... -Ta biết rồi. Không lâu nữa đâu.
Vừa có một cuộc tấn công khác, công nương. Thiêu rụi một ngôi làng.
Anne, thế chỗ ta.
-Công nương. -Cảm ơn, Jacob.
-Lại là Malagant? -Đúng thế.
Một nhóm nhỏ thoát được. Họ vừa đến đây.
-Có chăm sóc cho họ chưa? -Họ muốn gặp người trước.
Không, đừng, làm ơn.
Người dân tội nghiệp của ta, sau chuyến đi khủng khiếp, xin đừng.
Chúng tôi không biết đi đâu nữa.
Nhà của chúng tôi đã mất. Chúng đã phá hết.
Chúng nói chúng tôi phạm luật, vượt biên giới.
-Công nương, không phải thế. -Ta biết. Tất cả là dối trá.
Hắn muốn đe dọa để ta quy phục.
Đừng theo hắn, công nương. Chúng tôi sẽ chiến đấu cho đến cùng.
Đừng lo, ta không phải loại người dễ phục.
-Jacob. -Thưa vâng?
Đưa bọn họ vào trong, cho họ ăn uống.
-Dạ. -Tối nay, nghỉ ngơi xong,
tất cả sẽ cầu nguyện cho ngôi làng và cả vùng Lyonesse.
-Chúa ban phước lành cho công nương. -Mọi người, đi đi.
Ngôi làng vùng biên thứ ba bị đốt trong tuần.
Hắn muốn gì, hủy hoại thế giới và làm vua một đống tro tàn?
Hắn muốn chúng ta ký vào hiệp ước.
Hắn nghĩ cha ta chết, không còn ai chống đối.
Công nương, kể cả khi cha người còn sống--
Nếu Hoàng tử Malagant không có được điều hắn muốn,
thì dùng vũ lực đoạt lấy.
Này, Oswald?
Ông không nói gì.
Người biết ta nghĩ gì.
Phải, có lẽ thế.
Hoàng tử Malagant phải nhận được câu trả lời.
Hắn sẽ có. Hôm nay ta sẽ quyết định.
Giờ, lui ra. Oswald, ông ở lại.
Nhanh quá. Ta mong có thêm thời gian.
Mất bao lâu mới biết được trái tim người?
Ta biết điều đó.
Ta muốn kết hôn và sống cả đời rồi chết ở Lyonesse.
Không thể có tất cả, nhỉ?
Thứ lỗi cho tôi,
nhưng một lời cầu hôn từ vua Arthur xứ Camelot...
Phải, ta biết. Ông nói đúng, tất nhiên.
Vậy không nói thêm nữa.
-Cứ tiến hành đi. -Người chấp nhận?
Ta sẽ kết hôn với Arthur xứ Camelot.
Công nương yêu quý,
ta rất tự hào được ôm người trong tay lúc người sinh ra.
Còn tự hào hơn khi thấy hôn lễ của người.
Tội nghiệp Arthur.
Của hồi môn cho ngài là vùng đất lâm nguy.
-Nhưng ta sẽ yêu ngài, Oswald. -Người nên thế.
Ta không kết hôn nếu không yêu. Ông biết thế.
Sức mạnh của Arthur rất nhẹ nhàng...
đôi mắt của ngài rất dịu dàng.
Ta chưa từng biết ai như thế, Oswald.
Yêu ai hơn thế được chứ?
Dừng lại!
Có thể bị phục kích. Quan sát đám cây!
Các hiệp sĩ vào vị trí. Canh chừng bốn phía.
Các hiệp sĩ vào vị trí.
-Bảo vệ xe. -Sang trái.
Đến đây.
Tập hợp vòng tròn.
Đừng bỏ hàng.
Đợi đã.
Giờ!
Theo ta!
Ổn cả thôi.
Họ đang đi.
Bình tĩnh.
Đợi đã.
Cẩn thận bên sườn.
Chúng ta phải nhảy thôi. Nào, Elise.
-Lên đây. -Chạm đất thì lăn vòng nhé.
Petronella, nào.
-Nào, em phải nhảy. -Không, em không thể.
Nhanh lên.
-Hãy tự cứu mình. Chúng sẽ theo ta. -Không được.
Chắc ả nhảy xuống rồi.
Không xa đâu.
Kia kìa.
Đừng cử động.
-Ai kia? -Ai quan tâm?
Giết hắn.
-Gì thế? -Có ba tên.
Đừng có mà thở nữa. Mày, bỏ kiếm xuống.
Được rồi. Nhưng mày xong thì để cô ta cho tao nhé?
-Mày thích cô ta? -Đương nhiên.
Cả đời mày thấy ai xinh đẹp đến thế chưa?
-Tao không biết. -Đừng nói là mày không muốn.
Làn da mềm mại, đôi môi ngọt ngào, cơ thể trẻ trung.
-Ta có lệnh phải theo. -Thế hả? Ai biết chứ?
Không, ta phải đem ả về.
Tao giữ ả cho mày nhé?
Không lâu đâu.
Không muốn rắc rối.
Không có gì rắc rối cả. Nhìn cô ta đi. Cô ấy muốn thế.
-Ả làm gì? -Mày xem đi.
Xoay người lại.
Nhìn vào mắt cô ấy. Xem mày có gì.
Ôi, đẹp thật.
Giờ, cô em có gì cho ta đây?
Nào.
Nào.
Đi thôi.
-Sao anh mạo hiểm tính mạng vì ta? -Đâu có.
-Họ giết anh mất. -Tôi không dễ giết.
-Anh biết ta là ai không? -Cô là ai?
Guinevere. Công nương xứ Lyonesse.
-Chà. -Chà gì chứ?
Anh không vui khi cứu một công nương à?
Là hầu gái tôi cũng vui.
Hầu gái không thể ban thưởng cho anh.
Nếu xinh đẹp như cô, đó là tất cả điều tôi muốn.
-Tôi đã làm gì? -Xúc phạm ta.
Đây mới xúc phạm.
Sao anh dám? Đối xử với ta như thế?
No comments yet. Be the first to leave one.