De første 200 linjer.
Đây là câu chuyện có thật.
Diễn ra ở Minnesota năm 2006.
Tên nhân vật đã được thay đổi, thể theo yêu cầu của họ.
Để tưởng nhớ những người đã chết, những gì xảy ra đều được miêu tả chính xác.
S01E02 - The Rooster Prince
Chúng tôi đến về chuyện của Hess.
Các anh tìm Gold, Max Gold phải không?
Anh ấy đang đến.
Anh là Gold?
Còn anh...
Chúng tôi từ Fargo.
Tốt. Họ có nói sẽ cử người đến.
Đúng rồi.
Thị trấn này không có thư viện.
Sao lại không có thư viện vậy?
Chắc... cắt giảm ngân sách?
Cậu ta bảo mỗi thị trấn đều nên có một thư viện.
Tôi cũng nghĩ thế. Nói với anh ta vậy.
Fargo cử chúng tôi đến để tìm hiểu về cái chết của Hess.
Anh ta bị đâm từ phía sau đầu
lúc ở câu lạc bộ thoát y, chuyện là thế.
Được rồi...
Rồi, biết rồi.
Anh có nghĩ việc này liên quan gì đến chuyện làm ăn không?
Tôi thấy mọi chuyện có vẻ yên ắng.
Không phải ngày nghỉ,
công ty vận tải vẫn làm ăn bình thường.
Vậy?
Tôi cũng nói với Fargo rồi, hôm đó...
có một gã đến garage.
Tóc nâu, cao dưới 1m8, không trẻ cũng chẳng già,
bị thương ở trán.
Gã nói chỉ muốn nhìn mặt Sam,
vậy thôi rồi đi luôn.
Nghe này...
đợi chút đã.
Anh ấy là bạn tôi.
Sam.
Ừ thì anh ta cũng là một gã khốn, nhưng bên trong...
Các anh sẽ tìm ra hắn chứ?
Tên giết Sam đó.
Chúng tôi sẽ tìm ra.
Đầu anh còn đau không?
Ừ, cũng ổn. Vẫn còn đau nhưng...
Anh thử món kia chưa?
À, rồi, ngon lắm.
Kitty và em nghĩ rằng
anh nên chuyển vào đây một thời gian.
Ở cùng bọn em,
đến khi cái nhà được dọn sạch, hoặc bán xong rồi.
Sao anh lại phải bán nhà?
Em không bắt anh làm thế,
chỉ... ở vài ngày thôi, đến khi cái nhà được dọn sạch.
Bọn cớm làm lộn xộn hết cả.
Ừ, phải.
Điều tra, lục soát các kiểu
làm cái nhà ngổn ngang hết cả.
Chắc là cố tìm manh mối gì.
Anh thấy thế nào? Ổn không?
Cám ơn cô.
Không cần rửa ngay đâu.
Càng lúc càng nhiều mà.
Có lần Vern kể với tôi,
Khi còn là lính mới, có ông sếp
không thể đoán cỡ giày khi nhìn chân người ta.
Bị mưa đá rơi vào đầu chết.
Đang đứng ở bãi đỗ xe của Dairy Queen,
uống sữa lắc,
rồi mưa đá to như quả bóng,
thế là vỡ sọ.
Sữa lắc vị gì?
Chắc là dâu tây.
Tự nhiên tôi nghĩ đến cái lần bố tôi bị bắn.
Đang đuổi theo tội phạm?
Ừ, lần đó.
Ông đuổi theo gã mới ăn cướp ở Callihans
và vớ tạm cái cào tuyết.
Lúc tôi đang ở trường, ở Algebra thì nhận được tin.
Ông vẫn ổn, cô biết đó,
tất nhiên cũng bị đi khập khiễng... nhưng người ta cũng bắt được gã đó.
Hắn vẫn còn nhỏ, thậm chí còn đang bị giám sát,
Bồi thẩm đoàn tuyên bố hắn mắc hội chứng Stockholm Syndrome.
Là thế.
Chúng ta có danh sách phân công công việc cho từng người.
Ngày sinh đã được ấn định rồi.
Sẽ đưa cô đến bệnh viện xong rồi đưa về nhà,
cô sẽ được bảo vệ chu đáo.
Bill này, tôi đang nghĩ
chúng ta nên nói chuyện với Lester Nygaard.
Lester? Cậu ta đã làm bản tường trình
lúc ở bệnh viện rồi.
Vâng, tôi cũng đọc rồi.
Nhưng... lúc đó Vern đang đến nhà Lester
để hỏi về vụ của Hess.
Có thể Lester cũng có liên quan.
Lester?
Tôi có học trung học cùng với Lester.
Cái lần phải mổ chuột trong giờ cô Knutson,
Lester sợ quá, ngất luôn.
À, vâng, nhưng mà...
một lần có cô bạn đến kỳ trong phòng gym,
Lester, lại ngất tiếp.
Vậy là anh ta sợ máu, nhưng...
Thêm nữa, vụ Hess bị giết, chắc chắn là
do cạnh tranh khốc liệt trong cái ngành vận tải này.
Vâng.
Vậy là, chỉ là trùng hợp thôi phải không?
Hess bị giết, rồi đến vụ thảm sát ở nhà Lester
- ngay ngày hôm sau? - Chính xác.
Tôi đang nghĩ đây là một vụ đột nhập,
một gã lang thang, kiểu đó.
Có khi dính líu đến hàng trắng nữa, nhưng, Lester Nygaard chết nhát đó.
Phải không, Ida?
Anh nói không sai.
Nhưng trong mấy vụ nghiêm trọng thế này,
tự mình nói chuyện với nhân chứng thì có gì sai chứ?
"Làm chủ tình hình."
Vern vẫn hay nói vậy.
Thôi được, được rồi.
Chúng ta sẽ gặp Lester, nhưng tôi sẽ là người hỏi.
Chào, Lester.
Bill.
Anh Nygaard, chúng tôi đến hỏi anh...
- Đây là Molly. - Đội phó Solverson.
Rất vui được gặp cô.
Như tôi đã nói, chúng tôi có vài câu hỏi...
Cậu sao rồi Lester? Đầu còn đau không?
À, ừ, cũng vẫn đau.
Vẫn bị... nhìn một thành hai.
Chúa ơi, nếu... cậu không tiện nói chuyện...
Không, không, tớ chỉ... Tớ muốn giúp mọi người,
Chỉ là, bây giờ nhiều việc quá.
Nhanh lắm, chỉ mất mấy phút rồi.
Chỉ có nước ép nho thôi, hai người dùng tạm nhá.
Pearl bảo nước ép nho
làm cô ấy nhớ lại thời trẻ con.
Từng bảo.
Nhớ cái kẹo cao su hồi ấy không?
Kẹo cao su vị nho
hồi bé bọn mình hay ăn ấy.
Chết tiệt...
Cái đó gọi là gì?
Chúng tôi nhận được bản tường trình của anh.
À, phải.
Tôi... đã kể hết những gì tôi biết.
Ý tôi là, những gì tôi nhớ. Bác sĩ nói não tôi bị chấn thương,
Bảo rằng nếu cố nghĩ nhiều sẽ bị phình não
trào ra khỏi tai mất.
Ơn Chúa là không như vậy.
Trong bản tường trình, anh nói khi anh về nhà
đã thấy vợ mình chết rồi.
Ừm... dưới cầu thang. Tôi nghe tiếng máy giặt
đang quay, và tôi...
Cô... cô ấy nằm dưới sàn nhà.
Và, xung quanh đầy...
Tôi không biết hắn ra sao, chỉ trong một phút, và...
tôi đang nhìn cô ấy, rồi...
Vậy, anh không nhớ được...
cảnh sát trưởng Thurman tới lúc đó?
Không. Thật sự kinh khủng.
Tôi đoán là anh ta thấy có kẻ đột nhập...
À, không, anh Nygaard ạ.
Cảnh sát trưởng Thurman tới để hỏi
về một người có thể anh đã gặp ở phòng cấp cứu
ngày hôm trước.
Không phải thế chứ?
Này, Lester...
nếu cậu không nhớ được
thì cứ để lời khai trống.
Có một nhân chứng nhìn thấy
anh và một người nào đó tranh luận về Sam Hess.
Ai?
Sam Hess.
Cậu nhớ cái gã Sam hay choảng cậu hồi trung học chứ?
Gì cơ?!
Ờ, đúng vậy, Sam hay gây gổ với Lester.
Từng đuổi đánh cậu trong sân trường
đến khi một trong hai thằng hụt hơi thì thôi.
Cậu nhớ không,
cái thằng to xác.
Gã từng gọi cậu là gì nhỉ?
Ờ, Lester Nig..
À phải, Sam.
Đấy.
Chuyện đó cũng lâu rồi.
Nhưng hôm đó anh nói chuyện về anh ta trong phòng cấp cứu.
Là chuyện gì vậy?
Ừ thì, tôi...
Không thể nhớ rõ, nhưng hình như tôi có nói.
"Mặt tôi giờ nhìn kinh khủng quá."
Mess nghe hơi giống Hess. Nên có thể...
người làm chứng đã nghe nhầm.
Ừ, cũng có thể.
Anh có thể tả lại anh bạn kia không?
Về chiều cao, màu tóc...
Cô biết đấy, mấy ngày hôm nay rất mơ hồ...
Phải hỏi cậu vì...
chúng tôi có một giả thuyết...
có thể vụ này là do một gã, hoặc một nhóm những kẻ lang thang,
có thể dính líu tới hàng trắng nữa.
No comments yet. Be the first to leave one.