Udgivelsesinfo

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep35 vie
En kommentar af tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tags

other
Udgivet den: 2019-01-20
Downloads: 45
Hørehæmmede: No

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Trên tay ngươi,

cũng đã dính máu của muội muội ta rồi.

Tự ngươi chọn cách chết đi.

Tuyết rơi rồi.

Tuyết lớn quá.

Bà ta điên rồi sao?

- Tuyết lớn quá đi mất. - Có khi là giả vờ đấy.

Bệ hạ! Tuyết rơi rồi!

Bệ hạ! Tuyết rơi rồi!

Tuyết rơi! Tuyết rơi rồi!

Vứt bà ta ra đường cho ta.

Mặc cho bà ta điên rồ.

Để ngàn người, vạn người nhìn vào

chỉ tay mắng chửi.

Để bà ta thử xem,

muội muội ta đã từng có cảm giác thế nào.

Tuyết rơi rồi!

Nương nương!

Tuyết rơi rồi!

Đi.

Mau.

Cô chui ra từ đây, chạy tiếp về phía Tây là được.

May chỗ chúng ta cách tường thành không xa.

Vài trăm bước nữa là Tây Hoa Môn rồi.

Cô nhớ kỹ, không được đi từ cổng chính Tây Hoa Môn.

Phải đi đường hẹp phía Bắc.

Một bên góc tường sẽ có lỗ chó thế này.

Chỗ đó bị cỏ che, rất ít người biết.

Chỉ cần đi ra từ đó, là cô giữ được mạng rồi.

Tiểu đại nhân, huynh tên là gì vậy?

Ta tên là Khánh Vân.

Khánh Vân đại nhân, huynh đi cùng ta đi.

Từ nhỏ ta lớn lên trong cung, cho dù có ra

cũng chẳng biết sống thế nào. Ta sợ.

Ta tìm chỗ trốn vào là được rồi. Thịnh cô nương, cô mau đi đi.

Nếu ta sống được sẽ không quên ơn đại nhân.

Mau đi đi.

Sớm biết có ngày này ngày trước ta đã phế hắn đi rồi.

- Bệ hạ. - Ta...

Giờ có chửi cũng vô dụng thôi.

Chuyện cần làm bây giờ là tìm người đến cứu giá.

Triệu Tông Toàn ở Vũ Châu

là gần kinh thành nhất.

1, 2, 3, 1, 2, 3

Bệ hạ muốn lập Triệu Tông Toàn làm thái tử sao?

Trong số con cháu tông thất,

dù Triệu Tông Toàn rất bình thường,

nhưng cũng rất khoan dung hiền hòa.

Mà cũng chỉ còn người này thôi.

Các đại thần trong triều

vì chuyện lập trữ quân mà tranh cãi không dứt.

Ai mà ngờ được,

thái tử lại được lập

trong lúc đao kề vào cổ thế này.

Cũng là số mệnh.

Nàng nghĩ cách giao luôn binh phù này

cho Triệu Tông Toàn.

Hoàng thành

đã bị phản quân bao vây rồi.

Ai có thể xuất cung đi đưa thư được chứ?

Ai đi?

Bình thường,

bệ hạ đối xử quá hiền lành với các ngươi.

Không đánh không mắng.

Các ngươi có làm sai cũng vẫn bảo vệ.

Giờ là lúc báo ơn,

vậy mà các ngươi lại rụt đầu không nhận.

Cả hoàng thành lớn thế này

mà không có đến một kẻ trung nghĩa hay sao?

Nô tỳ xin đi đưa chiếu thư.

Ai đang nói thế?

Nô tỳ xin đi đưa chiếu thư.

Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

13 tuổi ạ.

Tuổi nhỏ như thế,

lại chẳng có sức.

Ngươi làm sao xông ra khỏi

vòng vây của phản quân được?

Nô tỳ biết đường tắt trong cung.

Bệ hạ không hay phô trương,

có vài bức tường nhiều năm đã hỏng

chó đào hang ở mấy bức tường thành.

Nô tỳ dáng người nhỏ,

có thể chui ra khỏi hang chó đó.

Ngẩng đầu lên.

Ngươi không sợ sao?

Nô tỳ lúc vừa nhập cung,

Ty Trà Quan cho nô tỳ dâng trà cho bệ hạ.

Có một ngày nô tỳ đi theo hầu bệ hạ,

quên nghiền nát trà cũng không bị phát hiện.

Nô tỳ tưởng là bản thân may mắn,

sau đó mới biết,

ngày đó bệ hạ khát nước

quay đầu thấy trên tay nô tỳ không có trà

không nói một câu, nhịn khát suốt dọc đường.

Sau khi đến tẩm cung,

uống hết sạch trà của nương nương.

Nô tỳ nhận đại ân bao dung của bệ hạ

mà thoát khỏi trừng phạt. Nay nguyện lấy thân mình báo đáp.

Ta cũng thấy ngươi trẻ tuổi,

không nhẫn tâm trách phạt thôi.

Chút chuyện nhỏ này, ngươi không cần nhớ lâu như vậy.

Chuyện này với bệ hạ là chuyện nhỏ, nhưng là đại ơn với nô tỳ.

Một câu nói của bệ hạ đã cứu tính mạng nô tỳ.

Nô tỳ nguyện vì bệ hạ giải quyết việc cấp bách.

Tốt, tốt, tốt.

Ngẩng đầu lên.

Ngươi biết nhớ ơn trả ơn.

Nếu như có thể đưa thư ra ngoài,

ngươi sẽ lập công đầu cứu giá.

Tất cả phó thác cho ngươi.

Người đâu.

Đưa cô ấy ra ngoài từ cửa sau.

Tránh ra.

Hỗn xược.

Ta là hoàng hậu của triều ta,

sao có thể để ngươi hô hào sai khiến?

Tản ra.

Bệ hạ, bệ hạ.

Không, bệ hạ.

Bệ hạ.

- Cô là ai? - Ta là cung nữ Phúc Ninh điện.

Tiểu quan nhân, mau kéo ta với.

Hoàng hậu nương nương kêu ta đi...

báo tin cứu giá.

Cô muốn báo tin cứu giá?

Bọn chúng sẽ đuổi theo đó. Mặc kệ đi, mau chạy thôi.

Tướng quân.

Nói.

Có một tiểu... tiểu cung nữ

cầm chiếu thư máu và binh phù của bệ hạ chạy trốn rồi.

Trông thế nào, bao nhiêu tuổi? Đi về phía nào?

Khoảng 13, 14 tuổi, người gầy gò.

Đi... đi về Tây Hoa Môn.

Mau chóng phái người đuổi theo.

Người biết đường ở Biện Kinh ư?

Cũng biết chút ít.

Thật đúng là trời cao giúp ta.

Phiền tiểu quan nhân dẫn đường giúp ta rời thành.

Ta phải đi Vũ Châu.

Cô tới nơi xa như thế làm gì?

Tìm đoàn luyện Vũ Châu là Triệu Tông Toàn cứu giá.

Nhưng, ta...

ta chỉ biết sơ sơ về đường của kinh thành.

Đi thế nào tới Vũ Châu ta không biết đâu.

Hay là ta dẫn cô về nhà nhé.

Nhà ta có xe ngựa,

có thể đưa cô đi.

Tránh ra, tránh ra, tránh ra.

Nhà, nhà người ở Biện Kinh,

trong nhà còn có xe ngựa,

thế sao người nhập cung làm nội thị?

Cô, cô đừng sợ. Ta là con gái nhà quan.

Hôm nay đi vào cung, đưa cơm cho cha và huynh.

Gặp phải kiếp nạn này, ta thay y phục trốn ra ngoài.

Sao thế?

Bình thường ta ra ngoài, không ngồi xe thì cũng ngồi kiệu,

ta không biết đường lắm.

Sao thế?

Ở kia. Bắt cô ta, bắt cô ta.

Tránh ra, tránh ra.

Tránh ra.

Đuổi theo.

Các người làm gì thế?

Tránh... tránh đường, tránh đường.

Tránh sang một bên. Chia nhau ra tìm.

Tránh đường, tránh đường.

- Này... - Ta không ổn rồi.

Cô, cô...

Mau đứng dậy.

Ta sợ ta không đi nổi.

Đây là chiếu thư máu quan gia tự tay viết.

Chỉ có thể nhờ cậy người.

Đây... đây là binh phù.

Người biết chữ à?

Tốt quá rồi.

Người tìm được phòng ngự sử Vũ Châu,

nhờ ngài ấy cầm binh phù

đến cứu giá.

Chỗ này không có.

Có nhìn thấy một thái giám và một cung nữ không?

Trên lầu.

Mau đuổi theo, mau đuổi theo.

Mau đi đi.

Người mau đi đi. Ta giữ chân bọn họ.

Người mau đi đi.

Cầu xin người đó. Cứu bọn họ đi.

Ngài ấy thật sự là hoàng đế rất tốt, rất tốt.

Cầu xin người đó.

Đi mau đi.

Tránh ra.

Đi.

Không được chạy.

Mau, mau, đuổi theo.

Mau đuổi theo, mau lên.

Mau đuổi theo.

Xe ngựa của ta.

Tránh ra.

Đuổi theo.

Đuổi theo.

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left