De første 200 linjer.
NETFLIX VÀ LEGENDARY PICTURES GIỚI THIỆU
PHÁT
Mùa hè năm 1973, ở cách Austin, Texas vài cây số,
năm thiếu niên đã bị tấn công một cách man rợ và ghê rợn
bởi một kẻ loạn trí chưa nhận diện được.
Các vụ án mạng gây sốc được thực hiện với đủ công cụ,
trong đó có búa, móc treo thịt và rùng rợn nhất là một cái máy cưa xích.
Có một hình ảnh sẽ vĩnh viễn ám ảnh tâm trí tôi.
Chỉ một người, Sally Hardesty, sống sót trong số năm nạn nhân trẻ,
sau khi thuật lại với cảnh sát,
bà không nhắc đến những cảnh tượng kinh hoàng hôm đó nữa.
Sau khi nghe lời kể từ Hardesty,
giới chức đã công bố bức ảnh mô tả hung thủ này.
Ai cũng sợ hãi.
Hắn được cho là đã đeo chiếc mặt nạ làm từ da người.
Tuy nhiên, danh tính thực của hắn vẫn là bí ẩn.
Trong một giờ tới, chúng tôi sẽ đưa bạn đi trên hành trình
tìm hiểu vụ án mạng chưa thể giải mã vào loại nổi tiếng nhất Texas.
Rồi, hết 18,99 đô, trừ khi cháu thích một, hai cái áo nữa.
Xong nhé. Đây.
NGƯỜI SỐNG SÓT DUY NHẤT TRONG VỤ THẢM SÁT KỂ LẠI CÂU CHUYỆN
Chuyện gì đã xảy ra với bà ấy ạ? Bà ấy còn sống không?
Bà ấy trở thành cảnh sát ở Texas.
Bà ấy tìm gã điên đó chắc phải hơn 30, 40 năm nay rồi.
Thế bà ấy… bà ấy tìm ra hắn chưa ạ?
Hồi đó hắn đeo mặt nạ mà.
Dễ gì tìm được một kẻ khi còn không biết hắn trông thế nào.
A, em đây rồi, em gái.
Ờ, vẫn ở chỗ chị thả em xuống thôi, đồ hâm. Ê. Nhìn này.
Để lát chị mở sâm panh nhé.
Đâu cần đến cái mở nút chai. Đi. Phải tới trước xe buýt.
Nếu được thì cho hỏi, hai người đi đâu?
Ờ, Harlow ạ?
- Nghe về các cô rồi. - Thế ạ?
- Ai cũng nghe rồi. Chúc ngày tốt lành. - Cảm ơn.
Bọn trưởng giả khốn kiếp.
Đưa chị.
Anh Dante đâu?
Đây rồi! Thấy một vạch sóng ở đằng kia.
Có vẻ cái xe buýt rẽ nhầm cách đây tầm 32 cây số,
mà giờ họ lại đúng hướng rồi. Ta ổn. Chả sao.
Lên đường thôi. Đi thôi.
Nhìn gã kia đi.
Ai có "cái ấy" nhỏ đến nỗi phải giắt súng đi lại lông nhông nhỉ?
Kiểu, ý em là, hắn phải bù lại cho cái gì à? Ý em là…
Thôi nào, Mel.
- Chị Melody, thôi. - Gì? Nói vui thôi mà.
Xin lỗi cô.
Sao cơ?
Chả là, khu vực này nhiều lợn hoang lắm.
Và cách duy nhất để xử lý một loài xâm lấn là tiêu diệt chúng.
Ngay khi nhìn thấy.
Thôi. Đi, kẻo chị ấy làm cả lũ bị giết.
Nào. Đi thôi.
- Xin lỗi nếu súng to làm cô thấy ớn nhé. - Tôi thấy súng to hơn rồi.
ĐÃ BẬT LÁI TỰ ĐỘNG
ĐỪNG BẮN
KHÔNG BAO GIỜ QUÊN BẠN
Này. Chị rất xin lỗi chuyện ban nãy.
Em đâu cần chị nổi đóa hộ em.
- Không sao. - Dù gì chị cũng rất vui vì em đã đi cùng.
Mel, xem bài đăng đi. Đang gây bão kìa.
Chào cả nhà. Ngày này đã tới!
Cuối cùng giấc mơ điên rồ của Mel và tôi sẽ thành hiện thực.
Một thay đổi thực sự sắp diễn ra, nên cảm ơn tất cả các bạn.
- Rất mong gặp các bạn ở Harlow. - Sẽ tuyệt lắm đấy. Nghĩ xem.
Ta có thể nắm cả chỗ này, gọi nó là "Dantopia".
Cái gì?
Sao? Dantopia ấy.
- Anh nhắm trước tên đấy bao lâu rồi? - Tầm 48 tiếng vừa rồi.
Hiểu rồi. Dante và Chốn địa… Anh ghép hai từ.
- Đùa thôi. - Em hiểu ý… Cái quái gì thế?
Hắn bị sao vậy?
Kìa, chị Melody, bạn trai chị kìa.
Đúng là thằng điên.
- Nghi thức giao phối ở Texas. - Thật luôn, hắn bị sao vậy?
Thằng xả khói chết tiệt.
Hay quá, họ chả tấp thằng điên đó vào mà lại chặn ta?
- Giơ tay ra cho họ thấy. - Chả vui đâu.
Có một trường hợp mã 10-12 ở đây.
Nghe rõ.
Xin chào.
Chào ngài, ngài khỏe không? Tôi là Dante Spivey.
- Cậu là tay đầu bếp. - Bếp trưởng. Vâng, cả hai bọn tôi.
- Chào. - Trong xe còn ai thế?
- Đây là vợ tương lai của tôi. - Và dưới này là em gái tôi.
Có chuyện gì không ạ?
Tôi biết cô cậu sắp mời nhiều người tới, tôi và phó cảnh sát trưởng sẽ đợi ở đây
để đảm bảo không ai gây rối.
Có vấn đề gì thì gọi tôi nhé.
Chắc chắn rồi. Bọn tôi có số của ngài rồi, cảm ơn ngài vì đã tác nghiệp, thưa ngài.
Thôi đi đi.
Nghe này, cô cậu biết đấy, bọn tôi có những người đẻ ra ở đây.
Đã thấy thời hoàng kim của nó.
Nên phiền cô cậu tôn trọng thị trấn này nhé.
Vâng, thưa ngài.
Melody, chị làm gì đấy? Cứ…
Ngài biết đấy, thật ra bà bọn tôi cũng là người ở đây.
Ngài biết đấy: "Khi hoa hướng dương Harlow nở…"
"Là mùa đông lụi tàn".
Vâng.
Được rồi.
Chào mừng đến Harlow.
Cảm ơn ạ.
Cuối cùng cũng tới. Chào mừng đến Harlow.
Thành quả của chủ nghĩa tư bản giai đoạn cuối đây.
Chết tiệt, cưng à. Nơi này tuyệt quá.
Vậy Harlow là một thị trấn ma hả.
Ừ, mà bọn anh có kế hoạch cho nơi này. Nó chỉ cần nhiệt huyết tuổi trẻ,
người như ta, chán thành phố lớn, muốn tìm khởi đầu mới.
Với số tiền bỏ ra để đỗ xe tải đồ ăn ở Austin,
ta mua được cả cái góc đằng kia. Điên thật.
Trước tiên sẽ là nhà hàng, xong ta chỉ cần truyền cảm hứng cho nhiều người tới theo.
- Được mà. - Chắc chắn.
Chỗ này đặt phòng tranh của em là hoàn hảo.
Lila, ta có thể mở cửa hàng truyện tranh ở đây, hoặc gì đó hay ho.
Được đấy.
Đây là cơ hội để người ta làm lại ở nơi không có bạo lực, điên loạn.
- Một nơi an toàn. - Được rồi.
Và, ý em là, chạy xe hết bảy tiếng?
Chắc em phải vĩnh viễn tạm biệt bạn em rồi.
Chúa ơi.
Sao hắn lại ở đây?
Tôi xin lỗi.
Khỉ thật, xin lỗi, Richter nhỉ. Ta nói chuyện điện thoại rồi.
- Ừ. - Dante.
Chào.
Richter là nhà thầu của ta, Mel ạ.
Tút tát mặt ngoài mấy tòa nhà, một tuần tôi chỉ làm được thế thôi.
Sẽ tốt cho buổi đấu giá. Cảm ơn.
- Anh định bán mấy tòa này hả? - Ừ, định thế.
Được thôi.
Thế mấy người là gì? Giáo phái à?
Bọn tôi là những con người mơ mộng muốn xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.
Ờ, đúng giáo phái rồi.
- Gì cơ? - Không sao, tôi không đánh giá đâu.
Cứ trả công. Thế là được.
Này mọi người, mọi người nên nhìn cái này đi.
- Cái gì đấy? - Khỉ thật.
Gì đây?
- Đùa nhau à? - Ngạc nhiên chưa, ta đang ở tâm Texas mà.
Kệ. Có xe buýt đầy nhà đầu tư tiềm năng đang tới.
Thấy cờ này là họ khỏi mua. Tin anh.
Để em gọi tay cao bồi.
Mel, giúp anh.
Em cứ đứng đây nhé.
TRẠI MỒ CÔI THỊ TRẤN HARLOW THÀNH LẬP NĂM 1925
Để anh lên tầng.
Nhìn chỗ này đi. Dị thật.
Khỉ thật.
TRẠI MỒ CÔI HARLOW NĂM 1975
Chết tiệt, anh không với tới.
- Khỉ thật. Thế ta phải làm sao? - Đợi tay nhà thầu vậy.
Sao cô cậu vào nhà bọn tôi?
- Xin lỗi. Tôi không biết… - Bọn tôi tưởng ở đây không có ai.
Cô cậu là hàng xóm mới, đúng không?
Giá mà tôi biết cô cậu sẽ tới.
Để tôi không để mặt mộc.
Trà đường không?
Tôi trông nom trại mồ côi này gần 50 năm nay rồi.
Tôi từng đón những cô bé, cậu bé cần một mái ấm tình thương,
và những thiếu niên có vấn đề cần tôi thương xót vì lầm đường lạc lối.
Xin mời.
Thưa bà, ngân hàng thu hồi căn nhà này từ nhiều tháng trước rồi ạ.
Bà không được ở đây nữa.
Cô đang nhắc đến cái vụ nhầm lẫn với ngân hàng à?
Vụ đó giải quyết xong rồi.
Tôi trả hết nợ rồi. Đây vẫn là nhà của bọn tôi.
Bà nhầm rồi. Tôi xin lỗi, nhưng…
Không đâu, tôi có giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Bà cho bọn tôi xem được không?
Tôi chả cần cho xem gì hết.
- Vì bà làm gì có. - Thôi.
Sao? Tại lá cờ của tôi à?
Cậu hiểu nhầm hết rồi.
Bao năm qua, tôi từng chăm sóc rất nhiều cậu bé như cậu.
Tôi không có vấn đề gì với dân mọi.
Được rồi. Đi chết đi.
- Cậu ăn nói cho cẩn thận. - Bà ăn nói cho cẩn thận ấy.
Anh đi đâu đấy?
Để cảnh sát xử lý bà ta. Anh không rảnh. Anh đi gọi cảnh sát trưởng.
Không phải như cô nghĩ đâu. Lá cờ đó là của cụ tôi.
Nó làm tôi nhớ đến cụ.
Tôi không nghĩ về nó mấy đâu.
Tôi… Tôi hiểu bạn cô mà.
Giá tôi giúp được bà, mà bà không ở đây được.
Có nhiều nhà tình thương cho người già, và…
Nhà tình thương? Tôi sẽ không đi đâu hết.
Tôi nói rồi. Đây là nhà bọn tôi.
Ở nhà dưỡng lão bà sẽ an toàn hơn, được chăm sóc tốt hơn.
Một phụ nữ tuổi bà không nên ở một mình đâu.
Cưng à, mẹ ổn mà. Mẹ không sao.
Cứ về phòng con đi.
Nó là đứa con trai cuối cùng của tôi.
Nó cần chăm sóc đặc biệt, không ra ngoài được, hiểu chứ?
Nên tôi không đi khỏi đây được.
- Chúa ơi, bà Ginny, sao bà vẫn ở đây thế? - Cô đã làm gì thế này?
- Bà Virginia, bọn tôi báo mấy tuần rồi. - Bà ấy không nghe đâu. Đưa đi đi.
- Ra ngoài rồi ta nói chuyện. - Nào. Đi thôi.
- Bình tĩnh. - Tôi có làm gì bà ấy đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.