Prvních 200 řádků.
Bản Danh Sách Của Schindler.
Tháng 9, 1939, quân đội Đức chiếm Ba Lan sau hai tuần.
Người Do Thái được lệnh đăng ký cả gia đình và tái định cư tại vài thành phố chính.
Hơn 10.000 người từ các nơi dồn đến Krakow mỗi ngày.
Tên?
Horowitz Salomon.
Schneider, Sarah.
Birnbaum, Olga.
Isak Hudes.
Zucker, Helena.
Zucker, Helena.
Hirsch, Salomon?
Hirsch, Salomon.
Hauptman, Chaim!
Weisman! Weisman, Marcus!
Feber, Ludwig!
Feber, Ludwig.
Elsa Bauman.
- Josef Klein. - Klein.
Davidowich, Ignacy.
Paula Biffer.
Nadel, Rachela.
Steiner, Gertruda. Steiner, Hilda.
- Biết ông ta là ai không? - Tôi không biết.
Chụp với nhau đi.
Cười lên.
Vâng, thưa ông.
Mời chỗ bàn cô ấy một chầu.
Tôi sẽ nói là của ai đây?
Anh có thể nói là của tôi.
Của quý ông kia.
Đâu?
Em biết ông ấy à?
Tìm hiểu xem ông ta là ai.
Rõ, thưa ngài.
Agnieska, tôi sẵn lòng tặng cô bất cứ gì để được nghe cô hát.
Nhưng tôi biết cô không muốn.
Cô ngượng với tôi.
Ông ta làm gì thế nhỉ?
Ngồi đấy.
Chào ông.
Ở đây mà ông để phụ nữ ngồi một mình sao?
Cô em, cô là bức tranh về cô đơn.
Oh.
Mùi hương thật dễ chịu. Cô đang làm tan nát lòng tôi.
Cho thêm một ghế nhé. Vodka cho bạn tôi.
Còn cho quý cô?
Pernod.
Tới bàn uống với chúng tôi, các cô!
Đến đây với chúng tôi.
Cám ơn.
Tôi sẽ nói cho các ông tôi định nghĩa hợp tác là gì.
Hai ngày sau khi luật được thông qua,
tất cả bọn Do Thái đều phải đeo ngôi sao,
bọn thợ may Do Thái liền quay ngoắt thô bạo,
bán ra hàng lô vải với giá 3 Zloty 1 mảnh.
Cho tôi biết về rượu của các ông.
- Tôi có loại Riesling cực ngon của Đức, 1937. - Rượu Pháp.
- Bordeaux, Chateau 28, 29? - Không, xin lỗi ông.
Chúng chẳng biết đó là luật gì,
cứ làm như đấy là biểu tượng.
- Có Margaux 29 không? - Không có.
- Burgundy sao? Conti Rumani 37? - Vâng.
Đó là bản năng của con người. "Ta làm việc này để tránh việc kia".
Đó là điều chúng làm cả ngàn năm nay.
Đó là điều chúng làm.
Nhưng cơn bão này khác. Đây không phải quân La Mã mà là SS.
Martin?
Vâng, thưa đại úy?
Người đàn ông đó là ai vậy?
Đó là... Oskar Schindler!
Judenrat, một hội đồng Do Thái.
Gồm 24 người, chịu trách nhiệm thi hành
lệnh của chính quyền Krakow như là lập các danh sách
công việc, chỗ ăn ở và tiếp nhận khiếu nại.
Giáo sĩ...
Không được tịch thu tài sản riêng.
Bao lâu nữa sẽ đóng cửa trường học?
Tôi không biết.
"Điều 47: Sự cướp bóc bị nghiêm cấm".
Ông không biết cái gì cả!
Tôi rành Hiệp ước Hague lắm. Tôn giáo...
Họ xông vào nhà và bảo chúng tôi không được sống ở đó nữa.
Bây giờ ngôi nhà thuộc về các sĩ quan SS.
Tôi chỉ biết những gì họ bảo tôi,
và những điều đó thì thay đổi hàng ngày.
Chẳng phải ông ở đây để giúp chúng tôi?
Sẽ ra sao nếu tôi lấy hết những đồ này đi?
Họ sẽ làm cái gì đây?
Họ sẽ bắn bà.
Sao không thôi cuộc nói chuyện ngớ ngẩn này đi? Izhak Stern!
Tôi tìm Izhak Stern.
Ông có phải Izhak Stern không?
- Tôi đây. - Ta nói chuyện ở đâu được?
Có một công ty mà ông đã làm sổ sách ở đường Librook.
Làm gì? Sách vở hay xoong chảo?
Theo luật tôi phải nói với ngài tôi là người Do Thái.
Tôi là người là người Đức đây. Cũng theo luật.
Công ty làm ăn được chứ?
Cũng khiêm tốn thôi.
Tôi không biết gì về men cả. Còn ông?
Tôi chỉ là một kế toán thôi.
Ông có nghĩ là thay đổi máy móc đi
thì làm được nhiều việc khác không?
Ông đã có thể làm ra những thứ khác, ông có thể không?
Quân trang quân dụng, hợp đồng với quân đội.
Quên chuyện chiến tranh kết thúc đi, bây giờ là cả một gia tài đấy.
Ông có thể làm nên giàu có, chứ không chỉ nghĩ.
Ông nghĩ người ta sẽ giữ lời hứa à?
Sao hả?
Tôi chắc ông sẽ làm được một khi có được hợp đồng.
Thật sự, mọi việc càng tệ hại ông càng có cơ hội.
À, tôi có thể lấy được những chữ ký tôi cần. Chuyện đó dễ.
Tôi cần tiền để mua đồng minh!
Ông chẳng có chút tiền nào hết.
Không phải loại tiền ấy. Ông có biết ai không?
Người Do Thái, phải. Các nhà đầu tư.
Ông phải liên lạc với cộng đồng thương mại Do Thái
đang làm ăn ở đây.
Cộng đồng nào? Người Do Thái đâu còn làm ăn nữa.
Đó là lý do chỗ này đang bị kiểm kê.
Nhưng họ không sở hữu nó.
Tôi sẽ sở hữu nó. Tôi sẽ cho nó sản xuất trở lại.
Nồi và chảo.
Cái gì đó có thể sử dụng.
Cái gì đó người ta có thể cảm thấy nó trong tay.
Họ có thể trao đổi ở chợ đen
những gì họ muốn. Ai cũng thỏa mãn.
Nếu muốn, ông có thể điều hành nhà máy cho tôi.
Tôi hiểu chuyện như thế này.
Họ sẽ bỏ tiền ra, còn tôi sẽ làm việc.
Sao, nếu không lưu ý tới yêu cầu của tôi, ông sẽ làm gì?
Tôi chắc chắn công ty sẽ hoạt động.
Tôi thấy nó sẽ được khuếch trương.
Đó là điều tôi làm tốt, chứ không phải công việc. Không phải công việc.
Sự trình diễn.
Tôi không biết liệu có ai quan tâm đến việc này không.
Họ nên quan tâm, Itzhak Stern.
Bảo họ là họ nên làm.
Tôi có khách đổi tiền Mark lấy Zloty, 2.45 ăn1.
Có áo len cổ lông đẹp lắm.
Cô ta đổi lấy phiếu thực phẩm.
Có bấc đèn đấy.
Anh có một xe bấc đèn hả?
Tôi làm gì với một xe bấc đèn?
Tôi không biết. To, đẹp, của Ba-tư.
Thông qua.
Cái gì hả?
- Không nhận ra à? - Xi đánh giày.
Trong hộp sắt sao?
Anh hỏi xi đánh giày mà.
Trong hộp sắt. Còn đây là lọ thủy tinh.
Đây không phải là thứ tôi tìm.
Có gì khác đâu?
- Có gì khác đâu? - Shah!
Khách của tôi đem bán cho quân Đức.
Ngay lúc giao hàng, vì lạnh cứng lại
cho nên vỡ hết. Mười ngàn hộp tất cả.
Mmm, ooh, ooh, ooh. Đấy không phải việc của tôi.
Đấy là vấn đề của họ. Không phải việc của anh?
Không phải việc của tôi.
Thôi được.
Quân Đức muốn biết nó từ đâu ra.
Tôi chắc chắn là họ sẽ biết.
Bây giờ đó là việc của anh.
Im đi.
Hộp sắt.
Xin chào.
Xin lỗi vì tôi xen vào, nhưng cái sơ mi đẹp đấy.
Áo đẹp.
Các cậu có biết mua đâu được chiếc áo như vậy không?
Như thế này?
Mua bán ngoài đường là phạm pháp.
Chúng tôi không làm thế. Chúng tôi đến đây để cầu nguyện.
Ông có biết chiếc áo như thế giá bao nhiêu không?
Tiền nào của đó thôi.
Bao nhiêu?
Tôi còn cần vài thứ khác nữa, những đồ giá trị.
Không thành vấn đề.
Lúc nào cũng được.
Ngày 20 tháng 3 năm 1941. Hạn chót nhập trại tập trung.
Sắc lệnh 44/91 thiết lập một quận Do Thái giới hạn ở nam Vistula Rivet.
Tất cả mọi người bị ép buộc đến đó sinh sống.
Toàn bộ dân Do Thái ở Krakow và vùng phụ cận bị buộc
rời khỏi nhà và tập trung vào một khu vực chỉ có 16 khối nhà.
Không thể hơn được nữa.
Có thể còn xấu hơn nữa.
Sao? Cho tôi biết đi...
Tại sao trên thế giới này lại có những điều tệ hại như thế.
- Này, Goldberg. - Poldek.
Cái gì đây?
À, bây giờ người Do Thái có cảnh sát rồi.
Anh đừng nói.
Ordnungsdienst.
Bây giờ tôi là cảnh sát, tin được không?
Thật khó tin.
Ồ, không khó tin đâu.
Tôi có thể nói tốt cho anh với cấp trên của tôi.
Cấp trên của anh?
Cứt, họ không xấu như nhiều người nói đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.