Prvních 200 řádků.
Hãy cho tôi biết điểm mà anh không thích trên cơ thể anh.
Biết gì không? Không gì cả.
Kinh doanh đang phất. Tôi yêu vợ mình.
Cô ấy yêu tôi. Con cái thì khỏe mạnh.
Cảm giác của tôi hôm nay đúng y như tôi mong đợi.
Đó có phải lý do anh kiểm tra ông Bánh Kẹp có bị xệ cằm?
Chấp nhận đi, người cộng sự,
không gì ngăn nổi cơ thể anh gào thét
"Tôi đã 40" từ đỉnh cao nhất.
Khoan. Thật ra là có đó.
Chúc mừng sinh nhật
Mở ra đi.
Botox.
Tôi không cần thứ này.
Có, anh cần.
Tôi đã tiêm đầy thứ đó vào trán mấy tháng nay rồi.
Chấp nhận đi, Sean, ta chẳng còn ở tuổi sinh viên.
Đầu bây giờ càng hói, mông càng xệ rồi.
Tôi sẽ viết nó lên thiệp mừng tuổi 40 của anh
trong vài tuần nữa.
Ta là bác sĩ thẩm mỹ, Sean. Là bộ mặt của ngành này.
Trông đúng tuổi cũng tệ như trải một tấm thảm bẩn trong phòng chờ.
Anh có thấy huấn luyện viên nào béo chưa?
Nhưng chúng ta đâu có trông đúng tuổi, Christian.
Với sự tiến bộ của chế độ dinh dưỡng và tập luyện,
40 là tuổi 30 mới.
Anh bán thanh xuân để kiếm sống đấy, Bác sĩ McNamara.
Nên đừng đạo đức giả nữa, ngửa đầu ra sau đi.
Nhíu mày lại.
Thôi nào.
Làn da mịn màng như mông em bé
sẽ trì hoãn khủng hoảng tuổi trung niên của anh.
Nhưng đó là chuyện năm ngoái, nhớ chứ?
Cảm ơn, Christian, thật đó,
nhưng tôi định trải qua tuổi 40 già mà vui
và khám phá những điều nội tâm.
Đi nào.
Julia sẽ giết anh nếu anh đưa tôi đến trễ
tiệc sinh nhật bất ngờ của tôi.
Anh đã biết rồi?
Kết hôn gần 20 năm thì chả còn gì ngạc nhiên nữa cả.
Ít nhất anh cũng cố tỏ ra ngạc nhiên vì cô ấy nhé?
Một lý do nữa để không tiêm Botox.
Ngạc nhiên chưa!
Buổi tiệc tuyệt quá.
Em làm thế nào mà anh không phát hiện ra vậy?
- Thôi đi. Anh biết tỏng rồi. - Anh hoàn toàn đâu biết gì.
Còn bất ngờ sinh nhật nào cho anh không?
Mẹ em sắp đến.
Ngạc nhiên quá.
Em cố ngăn mẹ, nhưng mẹ cứ nhất quyết đi.
Em tách mẹ ra khỏi gia đình mình
vì em thấy mẹ là mối đe dọa.
Trời! Tôi sợ bà ấy lắm, mà tôi mới chỉ thấy bà
rao bán sách về Charlie Rose thôi đấy.
Em phải tập chấp nhận
sự thật là mẹ em là một thế lực tự nhiên, Julia.
Còn nhớ tại đám cưới em chứ?
Bà ấy trông nóng bỏng hơn nhiều so với tuổi 40.
Có câu con nhà tông không giống lông cũng giống cánh mà.
Pha cứu thua đỉnh đấy.
Em không biết tại sao mẹ đến hay ở lại bao lâu
vì mẹ là kẻ tự luyến điên cuồng
và bắt chúng ta phải điều chỉnh theo lịch của mẹ.
Em yêu à, không sao đâu.
Bà ấy làm mình em điên thôi, còn anh thì không, anh sẽ giảng hòa.
Dĩ nhiên, đó chả phải điều bất ngờ anh mong chờ.
Có ca cấp cứu đấy.
Rồi giờ sao đây?
- Tôi cần anh bú. - Xin lỗi?
Đầu vú tôi căng cứng, còn cái áo này là lụa.
Bẩn là khỏi tẩy. Nên tôi cần anh bú.
Tởm quá.
Bớt làm lố đi, Christian.
Vị như nước đường thôi. Thấy không?
- Cô bệnh quá. - Không, Christian.
Tôi là một bà mẹ vất vả làm việc đến mức quên hút sữa.
Này, tôi đã nói rất rõ với cô.
Sẽ không có bú mút gì hết cả.
Quan hệ của chúng ta từ giờ trở đi chỉ là nuôi con.
Cô hoặc việc làm cha đều không cầm tù tôi được.
Nói cách khác, tự vắt sữa đi, Heidi.
Tôi không phải là bò, Christian.
Ngực quá mềm để nắn bóp thô bạo.
Chúa ơi, đầu vú cô to như đĩa bánh.
Nếu tuyến sữa bị sưng, tôi sẽ lây bệnh cho Wilber mất.
Tôi không nuốt đâu.
Tại sao không?
Tôi thì có đó.
Dùng ít sữa kèm bánh nhé?
Không, cảm ơn.
Lo à, anh bạn?
Không, vì tuổi già thì đúng hơn.
MỪNG SEAN 40 TUỔI
Hãy cho tôi biết điểm mà cô không thích ở bản thân.
Đó là một tai nạn.
Cô đã phẫu thuật bao nhiêu lần, cô Zucker?
Hai. Có một lần bị viêm.
Đó là lý do cô ấy có vết sẹo.
Tôi xin lỗi, anh...
Chad. Chad Myers.
Anh và cô... bà Zucker là vợ chồng?
Không. Tôi đồng tính.
Không, tôi rất thích chơi với đồng tính nam.
Không, chúng tôi là bạn thân từ năm 17 tuổi.
Tai nạn xảy ra khi nào?
Cách đây chín tháng. Vào sinh nhật tuổi 34 của tôi.
Buổi tiệc tưng bừng lắm. Tôi...
đã vui tung trời, đúng nghĩa đen.
Cô Zucker, theo tôi biết,
một khẩu nòng .45 lên đạn không phải là món quà theo lệ thường.
Không, cô ấy giữ một khẩu trong túi để tự vệ thôi.
Sao cô lấy khẩu súng ra?
Như đã nói, bọn tôi tổ chức sinh nhật cho cô ấy ở Fort Lauderdale.
Thuê một chiếc limo Hummer,
đến hộp đêm chơi và say quắc cần câu.
Phải, bọn tôi cứ uống mãi
và cố nghĩ ra hai người
đã vượt qua ngưỡng 30
và thực hiện mơ ước của mình ở nửa đời sau.
Bọn tôi chỉ có thể nghĩ ra
Nelson Mandela và Danny Aiello.
Tôi như kiểu, "Đời kể từ giờ tuột dốc rồi,
nên ta tự tử cũng đâu có sao".
Rồi tôi lấy khẩu súng ra, để đùa thôi.
Tôi cười bảo cô ấy cất nó đi.
Tôi đến chỗ tủ lạnh
và súng bất ngờ cướp cò.
Cô Zucker, tôi nói thật với cô.
Không thể chữa nhanh được.
Cô cần năm cuộc phẫu thuật phục hồi, có khi hơn.
Còn cách khác không? Khăn trùm burqa lỗi thời quá rồi.
Không bảo đảm là...
Tôi biết, được chứ? Tôi biết rồi.
Tôi chỉ...
Tôi chỉ muốn đám nhóc thôi nhìn tôi và ré lên khóc.
Xin phép cắt ngang.
Julia cần anh gọi điện về nhà cho cô ấy.
Có chuyện khẩn cấp với mẹ cô ấy.
Mẹ muốn căng da mặt.
Thế còn phát biểu,
"Nếp nhăn của phụ nữ là huy chương danh dự?"
Nó chỉ đúng khi mẹ còn ngây thơ
và còn đủ săn chắc để nhét đôi ngực trần
vào mặt lũ gia trưởng cuồng Freud.
Vẻ đẹp là sức mạnh, Julia.
Mà cả hai đều dần biến mất sau tuổi 40.
Tạ ơn Chúa, đến lúc đó mẹ đã điều hành
khoa tâm lý được năm năm rồi.
Con nhớ mẹ không bao giờ ở nhà.
May mắn là mẹ không hy sinh sự nghiệp của mình
nên con gái mẹ vẫn có sự nghiệp.
Thôi nào, đừng đùa chứ, Erica.
Mẹ trông rất tuyệt.
Là về bố, đúng không?
Chẳng liên quan gì đến bố con cả.
Mẹ sắp xuất bản sách mới.
Không thể dùng ảnh cũ lấy từ bìa hai cuốn trước được.
Nói thật nhé, mẹ.
Ông ấy khủng hoảng tuổi trung niên, chạy theo một phụ nữ trẻ
và giờ mẹ muốn tra tấn bản thân.
Tuổi tác mới là thứ tra tấn, Julia.
Con sẽ hiểu điều đó sớm thôi.
Nếu mẹ đã quyết tâm, Erica,
con xin giới thiệu mẹ với Mark Rosen...
Không, Sean, là con. Mẹ muốn con làm.
Mẹ muốn con căng da mặt cho mẹ?
Mẹ không thể bắt con rể phẫu thuật cho mẹ được.
Mẹ muốn người giỏi nhất. Mẹ không ngại dùng mối quan hệ đâu.
Con không hiểu, Erica.
Giá trị văn học đâu có nằm ở vẻ ngoài của mẹ.
Mẹ nằm trong số chuyên gia tâm lý trẻ em được kính trọng nhất nước.
Kính trọng không bán được sách. Hết rồi. Tình dục thì có.
Thấy bức ảnh này chứ?
Lúc này mẹ 41 tuổi.
Anh thợ chụp bức này cương cứng
suốt cả buổi chụp.
Chúa ơi!
Điểm mấu chốt
là mẹ được khao khát.
Con làm được không, Sean?
Giúp mẹ trông như gái đương thì?
Khiến mẹ lại trở nên đáng khao khát.
Tôi đang nghĩ đến trò chơi Libby Zucker đã chơi
trước khi tự bắn mình.
Anh có nghĩ ra ai có cuộc đời lên hương chóng mặt sau tuổi 40?
Chúng ta.
Không đùa, Christian.
Chúng ta chạm ngưỡng rồi.
Dù công nhận là một ngưỡng cao, nhưng vẫn...
Tôi nghiêm túc đó, Sean.
Chinh phục đỉnh cao mới bắt đầu thôi.
Bobolit đã bị đá, nên chúng ta sẽ trở thành
điểm phẫu thuật thẩm mỹ hàng đầu miền Nam nước Mỹ.
Thế giới là món hàu của ta
và ta sẽ húp trọn nó cùng ly sâm panh.
Và anh sẽ làm những việc đó
- cùng một đứa con? - Ừ.
Ưu tiên của anh sẽ thay đổi, Christian.
Không, không đâu.
No comments yet. Be the first to leave one.