Prvních 200 řádků.
Đây là Đại úy Trevor, tọa độ 509.
Chúng tôi đang truy đuổi một số UFO đang di chuyển rất nhanh.
Cái quái gì?
Trung úy, anh thấy thứ tôi thấy không?
Nghe rõ. Thưa ngài, chúng ta sắp bị áp sát.
Chúng đang ở phía trên...
Tôi... Tôi chết chưa?
Đương nhiên là chưa.
Đây trông như thiên đường vậy.
Và cô là một... thiên thần.
Anh vẫn còn bị choáng do vết thương.
Tôi là Diana.
Diana...
Oh, vãi cứt.
Bình tĩnh. Anh sẽ ổn thôi.
Anh được an toàn ở đây, tại Themyscira.
Thema-gì cơ?
Themyscira.
Mái nhà của người Amazon.
Một thiên đường được ban tặng bởi những vị thần,
ẩn giấu hàng thế kỷ khỏi con mắt từ thế giới của đàn ông.
Cai trị bởi mẫu hậu của tôi, Nữ hoàng Hippolyta.
Vậy nghĩa là cô là một công chúa, đúng không?
Đại khái là vậy.
Được cứu bởi một công chúa?
Có vấn đề gì sao?
Không. Tôi thích một chút lãng mạn.
Vậy đó là điểm chung giữa hai ta.
Đó, đã hồi phục toàn bộ.
Wow. Thứ đó là gì vậy?
Tia hồi phục màu tím.
Yeah, nhưng nó gọi là gì?
Tia hồi phục màu tím.
Oh, thật sao? Okay.
Này, cảm ơn đã cứu mạng, Công chúa,
nhưng tôi phải rời khỏi đây.
Thứ ngoài hành tinh... Quái vật đang xâm chiếm Trái Đất.
Tôi đã thấy trận chiến.
Anh liên tục tấn công đám kỳ dị đó.
Yeah, đó là công việc.
Không ai biết về lũ sinh vật đó và tôi phải cảnh báo họ.
Anh phải hiểu, Đại úy Trevor.
Anh là người đàn ông đầu tiên, người ngoài đầu tiên,
từng đặt chân lên Themyscira.
Anh sẽ bị giam trong nhà tù công lý
đến khi mẫu hậu của tôi và nghị viện quyết định số phận của anh.
Tù? Các cô sẽ tống tôi vào tù sao?
Tôi có làm gì đâu.
Không, không, cô không thể. Tôi phải quay lại.
Tôi phải cảnh báo mọi người.
Lũ quái vật đó có thể đang xâm chiếm Trái Đất ngay lúc này.
Diana!
Diana, ai đó cần phải làm gì đó.
Cô từng nghĩ đến việc mở một khu nghỉ dưỡng chưa?
Bởi tôi có một bà bạn tên Etta
luôn thèm muốn một hòn đảo toàn nữ vận động viên thể hình xinh đẹp.
Tôi nghĩ mẫu hậu đã chứng minh lòng hiếu khách không phải điều người ưu tiên.
Công chúa, điều gì mang người đến đây?
Không may là, điều này.
Thứ lỗi cho ta, chị em.
Tôi cho rằng cô đã có sự cân nhắc.
Nó diễn ra không tốt lắm.
Steven Trevor từ thế giới của đàn ông, tôi ở đây để đưa anh về nhà.
Um, cảm ơn, thiên thần, nhưng không phải chúng ta nên đi hương đó à?
Không khi chạy trốn.
Well, khi cô đã nói vậy...
Khi đã lên thuyền, tôi có thể đưa anh qua rào chắn và trở lại với người của anh.
Diana.
Mẹ cô sẽ không hài lòng chuyện này đâu.
Chỉ tôi hướng con thuyền và tôi sẽ tự lo phần còn lại.
Tôi đã chứng kiến lũ quỷ giết bạn anh và phá hủy máy bay của anh.
Anh cần tôi giúp.
Những vị thần đã báo trước ngày này,
khi người bảo hộ của Themyscira được kêu gọi
bảo vệ thế giới của đàn ông khỏi nỗi kinh hoàng vô tận.
Mẫu hậu nói rằng một người Amazon phải làm điều đúng đắn,
dù bất cứ giá nào.
Nên đó là điều mà tôi định làm.
Diana.
Hãy giải thích đi.
Đừng cố ngăn cản con, Mẫu hậu.
Ta là Hoàng hậu của con.
Đó là lý do con sẽ trả lại bộ giáp linh thiêng trở lại nơi nó thuộc về.
Con sẽ áp giải tù nhân trở lại phòng giam của hắn.
Con sẽ biết ơn lòng khoan dung của ta.
Và chúng ta sẽ không nhắc lại việc này.
Tên anh ta là Steven.
Con đã thề đưa anh ta trở lại vời người của anh ta,
và con dự định đi cùng anh ta.
Nếu con mong cướp được của người Amazon,
con sẽ phải vượt qua người bảo hộ.
Đó có phải điều con muốn?
Không.
Đó là điều người dạy con.
Đành vậy thôi.
Sự xuất hiện của anh ta là dấu hiệu.
Thế giới của đàn ông cần chúng ta giúp đỡ.
Thế giới của đàn ông không cần giúp đỡ.
Điều đó không do người lựa chọn.
Nếu con bỏ đi, con sẽ không bao giờ trở thành nữ hoàng.
Con sẽ không bao giờ đặt chân lên hòn đảo này một lần nào nữa.
Con thật sự sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ mà con đang có
để đổi lấy một cơ hội nhỏ bé giúp đỡ chúng?
Hãy hỏi con một lần nữa, Mẫu hậu.
Thật kỳ lạ, đáng lẽ con phải là con gái của ta,
và rồi giờ con là ai đó ta không còn có thể nhận ra nữa.
Biên của Themyscira.
Một khi đã đi qua,
chúng ta sẽ không bao giờ có thể quay trở lại.
Tôi sẽ chỉ còn lại một mình.
Không, Diana, không đâu.
Chúng ta sẽ cùng đối mặt.
Được chứ?
Etta Candy.
Cô chắc Tiến sĩ Kapatelis sẽ chấp nhận việc này chứ?
Diana, Julia Kapatelis là một chuyên gia về văn hóa cổ đại,
và cô chính là văn hóa cổ đại.
Đi lại trong những đôi giày to đùng.
Có cô ở chỗ của bà ấy?
Tôi nghĩ tôi sẽ phải đỡ bà ấy từ trên sàn mất.
Uh, đó là một điều tốt.
Chính là lý do mà chúng ta làm việc này.
Họ sẽ yêu quý cô, Di.
Cô chỉ cần thư giãn.
Okay, thảm đã hút bụi, bếp đã lau.
bồn cầu đã cọ, hai lần.
Sao mẹ không nghe con quét?
Vì con mà quét nữa, tay con sẽ rụng xuống mất.
Đâu phải cô ta sẽ liếm sàn đâu.
Vanessa Kapatelis, một công chúa,
thật sự, theo nghĩa đen đang đến đây.
Điều đó nghĩa là không nhếch nhác, không mở mồm nhai,
và nếu tay con có rụng, thì đó là cái giá nhỏ phải trả.
Oh, Chúa ơi, mình kiểm tra hạn dùng lọ thơm chưa nhỉ?
Oh.
Một công chúa.
Wow.
Đúng nhưng em nên gọi chị là Vanessa.
Ý chị là, "Diana".
Em là Vanessa, chắc rồi.
Phải không?
Em đang dọn nhà hả?
Đây, để chị giúp.
Chị thật sự không phải...
Vanessa, có chuông cửa à?
Không nhếch nhác.
Công chúa Diana,
chào mừng đến nhà thần.
Thật vinh dự cho con khi được gặp cô, Tiến sĩ Kapatelis.
Cả hai người.
Um, sao không để tôi dẫn người thăm quan ngôi nhà nhỉ?
Tôi đã sắp xếp lại các phòng.
Của người sẽ đón được ánh nắng ban mai.
Chuyện này thật tuyệt.
Chị hiểu cảm giác của em.
Chị cũng có một bà mẹ nghiêm khắc.
Thần có rất nhiều thứ để dạy người,
và rất nhiều để học từ người, đương nhiên.
Người thích lọ thơm không?
Chị vào em không phiền chứ?
Chắc rồi. Sao không?
Phòng ngủ của em giống phòng chị
ở cung điện hoàng gia ở Themyscira,
dù có đôi chút nhỏ hơn
và không có hầu gái, đương nhiên.
Chị xin lỗi đã khiến em gặp rắc rồi hôm qua.
Ổn mà.
Chị là một điều gì đó lớn lao mà mẹ rất mong đợi.
"Lịch sử sống" đó đó.
Chị nhớ nó không?
Nhà của chị?
Có một chút.
Nhưng chị đến để khiến thế giới của em tốt đẹp hơn.
Và khi mẹ em dạy chị thêm về văn hóa của em,
đó là điều chị sẽ làm.
Chị vừa quyết định điều đó sao?
Để khiến cả thế giới tốt đẹp hơn?
Ai cũng có quyền quyết định điều họ muốn làm với cuộc đời mình.
Chị có thể sẽ không thành công,
nhưng đó là điều mà chị chọn để có gắng.
Nhưng không phải ai cũng chọn cùng một điều.
Em thì sao, Vanessa?
Em định cống hiến cuộc đời mình để làm gì?
Em không biết nữa, giết thiếu niên ma cà rồng?
Đừng lo.
Ma cà rồng không có thật đâu.
Chị không lo lắng.
Và chúng có thật.
Nhưng chẳng quan trọng em muốn gì.
Mẹ em là một nhà khảo cổ học.
Bố bà ấy cũng là một nhà khảo cổ học.
Blah, blah, blah.
Nếu em được chọn thì sao?
Em không biết.
Em thích lớp học võ.
Em thích toán.
Em từng chơi trống cho đến khi hàng xóm phàn nàn.
Em đoán là... Em muốn trở thành một thứ gì đó khác.
Thứ gì khác cũng được.
Em kể với mẹ mình chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.