Prvních 200 řádků.
Tôi tên là Turkish.
Người Anh mà tên đó thì kể cũng lạ, tôi biết chứ.
Bố mẹ tôi ở trên cùng chuyến bay bị tai nạn. Họ gặp nhau vậy đó.
Họ lấy tên máy bay đặt cho tôi.
Cũng chẳng mấy người được đặt tên theo máy bay bị rơi.
Đó là Tommy.
Gã nói tên gã là tên một loại súng.
Nhưng tôi biết đó là tên một vũ công ba-lê nổi tiếng thế kỷ 19.
Tôi biết gã này lâu lắm rồi. Hắn là cộng sự của tôi.
Nhưng đừng tưởng chúng tôi nắm tay hay đi dạo với nhau.
Chỉ là tôi cố không để gã gây ra chuyện rắc rối cho tôi.
Tôi nghiêm khắc với gã. Luôn theo dõi gã.
Nhưng thật ra gã như em trai tôi vậy.
Tôi biết gì về kim cương à? Tôi là cò đấm bốc thôi.
Công việc cò mồi khá suôn sẻ cho đến tuần trước, rồi đột nhiên:
Mình biết gì về kim cương nhỉ?
Chẳng phải xuất xứ từ Antwerp sao?
- Himy, anh có nghe không đấy? - Ta được lựa chọn sao?
Đừng hiểu theo nghĩa đen.
Truyện A-đam và Ê-va thì hay đó.
Có nhiều giá trị đạo đức,
nhưng nếu bảo người lớn phải tin nó?
Cái gì thế?
Cái gì thế?
Thế anh muốn tôi làm gì, tụt quần xuống chăng?
Thôi, qua đi.
Truyện thì hay đấy.
Nhưng thế thôi. Chỉ là truyện kể.
Đạo Công giáo dựa trên bản dịch sai.
Đủ rồi đấy. Ruben, nói gì đi chứ.
Nghe này. Có bận gì không? Để tôi kể hết cho nghe.
Mấy tay học giả người Septuagint dịch sai từ "thiếu nữ" trong tiếng Do Thái
sang tiếng Hy Lạp lại thành "trinh nữ."
Lỗi này dễ mắc ấy mà...
vì hai từ này viết gần giống nhau.
Thế nên mới có câu tiên tri:
"Này, một trinh nữ sẽ chịu thai và sinh một con trai."
Có hiểu không? Từ "trinh nữ" làm người ta chú ý.
Đâu phải lúc nào cũng có trinh nữ chịu thai và sinh một con trai.
Nhưng họ cứ bỏ qua lỗi sai đó cả mấy trăm năm...
và thế là Giáo hội Công giáo ra đời.
Thế thật ra anh muốn nói gì?
Ý tôi là nó được viết vậy...
chứ đâu phải vậy.
Cho con người hy vọng. Có thật hay không cũng không quan trọng.
- Người ta muốn tin mà. - Thôi, nghe thế đủ rồi.
Mà này, ta đi gặp ai đấy nhỉ?
- Michael. - Ai đó?
Mutti.
Rudy! Rud, cứ cho họ vào đi.
Rud, ổn cả mà, cho họ vào đi.
- Michael. - Mutti.
Ông bắt bọn tôi đợi cả nửa tiếng. Muốn tôi bị ợ chua à?
Nằm hết xuống sàn.
Nằm xuống sàn!
Nằm xuống ngay!
Nằm mẹ nó xuống!
- Nằm xuống! - Nằm xuống nhanh!
Nằm xuống sàn! Nằm xuống!
Xuống sàn ngay!
Tao bảo nằm xuống!
- Thời gian. - Bảy phút!
Viên đá đâu?
Viên đá đâu?
Viên đá đâu?
Michael, viên đá đâu?
EM HỌ AVI
FRANKY BỐN NGÓN
GEORGE BÔ TRAI
TONY RĂNG ĐẠN
BORIS DAO GĂM
DOUG TÚI KHÔN
TRÙM BRICK
Mấy giờ máy bay của anh cất cánh?
Hai mươi phút nữa.
Đưa súng đây.
Khi nào đến Luân Đôn...
nếu cần đến súng...
gọi cho số này.
- Boris. - Boris.
Hàng gì lão cũng kiếm được.
LUÂN ĐÔN
Luật cho anh ta đánh thế à?
Đây là trận đấm bốc trái phép. Có phải là thi thọc lét đâu.
Bọn này ra sàn là để đấm nhau.
Xúc xích thế nào rồi Charlie?
Hai phút nữa, Turkish.
Nhìn xem. Dùng cái đó sao điều hành nơi này được?
Ta cần một cái văn phòng ra hồn.
Anh muốn một cái mới. Cậu đi mua đi.
Sao lại là em?
Thì cậu biết về xe thùng.
Ai nói vậy thế?
Cậu sống trong xe thùng cả hè mà. Thế là biết hơn anh rồi.
Và đừng có vung tay quá trán là được.
Cái xe này thì bị gì chứ?
Có sao đâu, Tommy.
Còn ngon lắm.
Về màu sơn thì không chắc lắm.
Đã thu xếp hết rồi. Đến mang về thôi.
Địa chỉ đây.
Đây là khu cắm trại mà.
Anh đưa cậu 10 ngàn và nhớ mang tiền thừa về.
- Xúc xích làm sao thế hả? - Năm phút nữa.
Năm phút trước bảo là hai phút mà.
Họ không phải bọn di-gan chứ?
Em ghét bọn di-gan lắm.
Gì mà yếu đuối thế, Tommy.
Mẹ nó. Đứng yên nào.
- Gì thế? - Dây nịt.
Không, Tommy. Trong quần cậu có súng.
- Nhét súng trong quần làm gì hả? - Để tự vệ thôi.
Tự vệ cái gì hả?
Bọn Đức à?
Ngồi xuống nó bắn rụng vòi thì làm sao?
- Kiếm ở đâu ra thế? - Boris Dao Găm.
Cái thằng khốn Boris người Nga khôn lỏi đó à.
Không thấy nặng à?
Nặng là tốt.
TRƯỚC ĐÓ
Nặng là đáng tin.
Nếu không bắn được, dùng để đập cũng được.
Boris Dao Găm hay Boris Né Đạn.
Cong như lưỡi liềm Xô-viết và cứng như cái búa bắt chéo qua.
Rõ là chả thằng nào giết được thằng ôn này.
Trở lại với cộng sự Tommy của tôi.
Tommy kinh doanh cái khác...
máy đánh bạc...
giúp chúng tôi có chỗ nương thân và Bô Trai có đồ để mặc.
Tuy nhiên, Tommy hiện có vẻ hơi bận rộn với việc tự vệ.
Được rồi, tôi lấy cái này.
Việc Tommy gần đây nổi hứng với súng đạn là có lý do.
Sớm muộn gì, trong cái nghề đấm bốc lậu, ta sẽ phải đối mặt với lý do đó:
Trùm Brick.
Thế này mà không đáng cược thì còn gì nữa hả.
- Thằng này trông không tệ lắm nhỉ? - Trông ổn đấy ạ.
Hắn sẽ làm ông tự hào.
Mày nghĩ người ta phải làm gì cho tao hả Gary? Làm tao tự hào à?
Ông đáng được thế mà.
Đừng có liếm mông tao nữa.
Chó mới làm thế.
Mày không phải là chó chứ?
Không. Tôi không phải.
Tuy nhiên…
mày lại có đủ tính cách của chó, Gary.
Trừ lòng trung thành.
Nghe nói cách hạ thủ ưa thích của lão là dùng súng điện
túi nylon, băng dính, và mấy con lợn đói.
Mày là thằng chó vô lương tâm, Liam. Tao nói thật đấy.
Nhưng tao không có thời gian cằn nhằn.
Mang nó cho lợn ăn đi, Errol.
Hai thằng chó mày nhìn cái gì?
Nếu phải làm ăn với lão thì phải đảm bảo không mắc nợ gã.
Vì khi đã mắc nợ rồi.
Nghĩa là đã nằm trong túi lão.
Và khi đã nằm trong túi lão thì đừng hòng ra được.
Nghe nói nó đánh cũng tốt, nên tao sẽ dùng nó.
Tao sẽ cho mày một ân huệ, nhóc.
Lão nói thế nghĩa là tôi phải làm cho lão.
Vì ai cũng biết chả ma nào cược cho trận của tôi. Mấy trận của lão thì khác.
Này, Errol, thằng này có vẻ không thích tao.
Mày không ưa tao đúng không?
Tôi không hiểu ý ông.
Tôi biết tôi muốn ra khỏi đây. Hôi quá.
Trận của tao là phải xong đúng giờ để còn biến trước khi cớm phát hiện.
Chơi đúng bài, tao sẽ cho mày lối thoát.
Ông chỉ cần chỉ cho tôi lối ra là được.
Sống bằng nghề đấm bốc này rất khó, nên thỉnh thoảng
ta phải làm trái nguyên tắc.
Cơ bản là hãy quên là ta có nguyên tắc.
Đây là lợn Lancashire à?
Ai nói chuyện với mày chưa?
À, Tommy. Trùm Brick khoái Tommy lắm.
Đừng làm tao thất vọng đấy.
Mày không muốn thế, đúng không?
Hẹn gặp ông bên sàn.
Boris, thằng khốn Franky Bốn Ngón...
có viên kim cương to bằng nắm tay.
Tôi đã nói là nó cất trong vali khóa vào tay ấy.
Tôi bảo nó đến chỗ anh mua súng.
Anh còn muốn tôi làm gì nữa, thịt nó hộ anh à?
Anh cũng đừng có thịt nó đấy.
Đừng để bọn Mỹ biết có người Nga dính vào.
Không thì lại dính đến tôi.
Vậy tôi phải làm gì?
Là anh em với nhau, phải nghĩ như nhau đi.
LUÂN ĐÔN - ANTWERP
Bảo thằng khác đi trộm viên kim cương!
Tôi không muốn bị liên lụy đâu.
Và đừng để nó chết đấy. Kẻo bọn nó lại nghi.
Đừng sai bọn ngu làm việc này.
Nó sẽ ở lại Luân Đôn mấy ngày trước khi đi New York,
nên khẩn trương lên. Nghe chưa?
Được rồi. Tôi có biết vài tên.
Còn cái này nữa.
Có thể có ích.
Nó thích đánh bạc.
NEW YORK
Tám mươi sáu ca-ra à?
Cắt chính xác, hàng tinh xảo.
No comments yet. Be the first to leave one.