Prvních 200 řádků.
TRƯỜNG TRUNG HỌC EDWINA PEARL
- Terry? - Denise, sao cậu không ở Khoa Học?
Đang chiếu phim, họ đi hết, tớ phải nói chuyện với cậu.
Denise, tớ rất chú tâm vào bài viết này.
Tớ biết, nhưng tớ cần ý kiến của cậu, và cậu là bạn thân tớ,
và tớ đã thử tự giải quyết. Tớ căng thẳng quá!
Ba anh muốn hẹn hò tớ tối thứ Bảy,
và tớ không thích ai.
Nhưng tớ nên đi. Phòng khi tớ không có
bạn trai đi dạ hội.
- Được, họ là những ai? - Tớ kể tên, cậu không được cười.
Cậu có người yêu học đại học hoàn hảo.
Cậu nghĩ Kevin hoàn hảo?
Anh ấy là chúa, được chưa?
Ta bàn về tớ được chưa? Tới đâu rồi nhỉ?
Bruce Shulman, Edward Zink
và Roger Gibbler.
- Nghiêm túc đây. - Đúng vậy.
Được rồi, từ nhàm chán tới dễ thương, ai trúng điểm thấp nhất?
Ai cũng nhàm hết.
Cho Roger mặc vét đi thuê, cậu ta chắc đỡ nhàm hơn.
Quên bề ngoài đi, ai có xe đẹp nhất?
Một xe Pinto, xe Skylark, và xe đạp Schwinn.
Chắc cậu quên dạ hội đi.
Chào mọi người.
Nghe đây! Này.
Nhiều người làm phiền tôi mãi
về cuộc thi báo chí Sun-Tribune này.
Cuối cùng thầy đã đọc hết bài dự thi.
Trong lúc thầy lên kế hoạch,
Thầy đã chọn hai bài hay nhất, và từ đó,
và những bài dự thi của các học sinh từ Sturgis-Wilder...
Cảm ơn.
Tờ Trib sẽ chọn và nhận một người thực tập mùa hè.
Được chứ?
Thầy sẽ đăng người thắng cuộc trên giá đựng cúp,
sau khi thầy ăn trưa.
Sa-lát cá hồi kẹp lúa mì.
Làm thêm hè ở Sun-Tribune, nghĩ mà xem.
Tớ sẽ nghĩ về nó, cậu nghĩ về tớ dự dạ hội với thạch thùng.
- Cậu nói quá rồi. - Chào, Denise!
Cậu bận tối thứ Bảy không?
Xin lỗi nhé.
Thầy Raymaker...
Thầy Vino, giáo viên dạy lái xe, cán chết con chó.
Em bảo thợ chụp nhé?
Không.
Chào Terry.
- Khỏe không, Terry? - Chào các cậu.
Chào, các cậu.
Tạm biệt, các cậu.
- Tớ vô hình sao? - Họ vội mà.
Chị nóng bỏng quá.
Buddy, chị vừa ăn xong.
- Cảm ơn đã ghé qua, Bud. - Không có gì, chị.
Bố mẹ tụi em đi vắng hai tuần. Biết nghĩa là sao chứ?
Giường của họ trống vắng.
Chị thấy sao?
Chị nghĩ nếu hai ta là nam và nữ cuối cùng trên trái đất...
loài người sẽ toi luôn.
Chị muốn suy nghĩ lại. Em hiểu.
Em bảo chị này, mở tiệc ngủ qua đêm.
Chúng ta sẽ mời hết các cô gái, cao, thấp, dễ dãi.
Em sẽ pha rượu, họ có thể dùng phòng của em...
dùng cơ thể của em.
Em muốn giúp.
Em muốn sờ mó bạn chị.
- Không. - Tại sao?
Chị sẽ mở tiệc và em...
- Chúa ơi! - Nó làm vậy ở bữa tối?
Đừng hiểu nhầm em, đâu phải em chưa từng quan hệ.
Em quan hệ nhiều rồi.
Giờ cần làm với ai đó thôi.
Bọn chị phải đi học đây.
Đúng, bọn chị phải đi.
Muốn đảm bảo bài viết của chị thắng cuộc.
Đúng, chúng ta phải đi thôi.
Chị phải đi ư? Em 15 tuổi đầu.
Hai năm nữa là khả năng tình dục của em lên đến đỉnh cao.
Đồng hồ đang điểm, em phải hành động.
Em có tự nghe điều mình nói?
- Em không xấu hổ sao? - Không, em hứng tình.
Mỗi lần hứng tình thì không xấu hổ.
Budster, nghe chị này.
Em không muốn lần đầu của mình với người em yêu?
Em đảm bảo em sẽ yêu mà.
Lisa Macadoo kìa, nghe nói cô ta sẽ ngủ với bất kể ai.
Cô ta trông rẻ tiền quá.
Đúng vậy.
Denise, mình vui quá. Cậu biết việc này,
là tất cả với mình.
Cậu cố làm ở mục thể thao nhé.
Để chúng ta phỏng vấn vận động viên dễ thương.
Cậu sẽ tự hào về mình lắm, mình sẽ là nhà báo tài ba.
NGƯỜI THẮNG CUỘC TRUNG HỌC PEARL
- Mình trượt rồi. - Tại sao vậy?
Neal Perlow và Joseph Dreyer ư?
CÁC BÀI DỰ THI - SUN-TRIBUNE
TẠM ĐƯỢC
TỐT
...rồi tôi dạy Terry Griffith, tiết bốn môn Công Dân.
Ông thấy con bé mặc gì không?
Chân dài quá mức đi.
Hay ta cho nó trượt, giữ lại một năm.
George, cẩn thận đó, mất việc như chơi.
Cũng đáng mà, việc này đâu quí báu gì.
- Terry? - Bài viết của em bị sao?
Không có gì sai cả, chỉ có điều là...
không nổi bật lắm.
Em thì nghĩ khác.
Sao thầy cho em toàn điểm A, vì tủ đồ em mặc?
Thầy cho em A vì em chăm chỉ.
Và em viết lách tốt.
Nhưng cuộc thi này là cả một cuộc chơi khác.
Khi thầy đọc các bài viết, thầy tự hỏi
liệu họ có nhạy bén với tin tức?
Liệu họ biết khai thác cách tiếp cận hay nhất của câu chuyện.
Vậy em hiểu là thấy nói lượng dinh dưỡng
trong bữa trưa ở trường không thú vị.
Terry, thầy biết là em thất vọng.
Nhưng thầy phải chọn học trò có cơ hội thực sự
để thành nhà báo chuyên nghiệp.
Em sẽ trở thành nhà báo.
Tốt thôi.
Thái độ tốt đó.
Nhưng em có nghĩ mình có kế hoạch dự phòng thì tốt hơn?
Như thế nào?
Em khá xinh đẹp, làm người mẫu được đó.
Làm người mẫu?
Tại sao? Vì gái xinh nên không thông minh sao?
- Ý thầy là... - Em hiểu rồi!
Đây là bài viết tốt và nó thuộc về Sun-Tribune.
Và thầy chẳng biết gì cả, thảm hại quá đi!
Terry, Ngài Hoàn Hảo tới này.
Toàn lúc mình bận.
- Chị ấy đang bơi. - Sao lâu thế?
- Em biết là anh mà. - Anh cứ quên em là trẻ con.
Phí cả xe thể thao.
Mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Sao thứ này ở đây?
Sao em toàn thắt hai nút vậy?
Kevin, làm ơn quên cái nút đi.
Thứ em cần là sự cảm thông.
Em khao khát công việc mùa hè đó.
Terry.
Anh hiểu cảm giác của em.
Anh kể chuyện nhé?
Khi còn nhỏ, anh ao ước trở thành lính cứu hỏa.
Anh từng đốt lửa ở sân sau,
và tập dập lửa.
Rồi một ngày...
lúc 12 tuổi, anh biết mình không thể.
Tại sao, có chuyện gì?
Anh biết được tiền lương của họ. Quá tệ luôn!
Anh không hiểu là em không quan tâm lương của phóng viên?
Em không nhớ nổi còn việc gì khác
mà em muốn làm.
Và thật đáng nản
là Raymaker bảo em đi làm người mẫu.
Sao không chứ? Em đẹp mà.
Hơn nữa, người mẫu kiếm được nhiều tiền lắm.
Anh cũng không tin vào em.
Đâu phải, đó có phải điều...
anh nói đâu.
Thì cũng tương tự vậy.
May cho anh là em yêu anh, em nghĩ vậy...
không là em không nói chuyện với anh nữa.
Em muốn ở một mình.
Bây giờ? Em ở một mình lúc có bố mẹ đi.
Vì anh chẳng chịu nghe em nói,
anh thử đọc môi của em đi. Tạm biệt, Kevin.
Em tới nhà hội anh em không?
Đàn ông chỉ thích quan hệ!
Em không đồng tình.
Cải tạo lớn nhỉ?
Căn phòng cần gì đó.
Phòng của em là lí do cuộc đời chị thật hỗn độn.
Em nghĩ phụ nữ đẹp chẳng làm gì ngoài trang trí, đầu óc rỗng tuếch.
Đâu phải em.
Em cực kì tôn trọng những người phụ nữ này.
Vì họ khoe ngực sao?
Và trí óc của họ.
Thật ngẫu nhiên là Kim đây đọc Vonnegut
khi tắm xà phòng.
Và Luanne dùng hàng của mình,
để thu dọn rác thải độc hại.
Và lí do duy nhất Barbara làm bài tập vật lí trần truồng...
vì thư viện đó nóng bức.
Thôi, Buddy, thừa nhận đi...
em thà dành cả đời lợi dụng cơ thể phụ nữ.
Đúng vậy, trừ 60 giây vừa qua.
Em muốn tưởng niệm một chút.
Em không làm gì có ích hơn ngoài quan hệ?
Thổi kèn ư?
- Em xin lỗi. - Ngày nay kết thúc hoàn hảo.
Như sự tự do của phụ nữ không tồn tại.
Phụ nữ ngày nay tự do bệnh hoạn
và đồi trụy như đàn ông.
Thật tuyệt vời.
Chị viết văn thật hay, nhưng chỉ vì chị dễ thương.
No comments yet. Be the first to leave one.