Prvních 200 řádků.
Trong tập trước...
Jason.
Lũ người đó rất thông minh.
Và chúng là bọn thú vật,
còn nếu anh nghĩ rằng một khẩu súng với một viên đạn...
có thể giữ chân được chúng,
thì nghĩ lại đi.
Tôi đi tìm con trai tôi và đừng có hòng ai cản được tôi, hiểu chứ?
Để tôi đi với anh.
Không được. Tôi phải làm việc này một mình.
Tôi sẽ tới chỗ đường ranh giới...
và bảo với chúng rằng chúng tôi đã bắt được anh.
Họ sẽ chẳng bao giờ đưa Walt cho anh đâu.
Michael.
Michael.
Michael.
Anh ta bị sao vậy?
Michael. Michael?
Michael.
Jack? Anh đi đâu thế?
Có khi bọn chúng vừa thả anh ta xong.
Thả?-- Anh ta có một mình thôi!
Không phải bọn chúng đẩy anh ta ra khỏi khu rừng đâu. Anh ta có một mình mà.
Được rồi.
Chúng ta đi.
Gặp sau nhé, Ana Lucia.
Trông con mệt mỏi quá. - Vâng, cám ơn mẹ.
Sao chứ?
Tối qua con đã ở đâu?
Ở nhà. - Cả đêm?
Vâng. Con nấu ăn, xem ti vi.
Con xem chương trình gì?
Đi với mẹ.
Còn nhớ Jason Alder chứ?
Hắn ta được tìm thấy trong một bãi đỗ xe sau 3 giờ sáng.
Lúc đó, hắn đã chết được 1 giờ đồng hồ rồi.
Có một khẩu súng ở hiện trường.
Đăng ký của khẩu súng bị xóa. Không dấu vân tay, không nhân chứng.
Hắn ta đã bị hành quyết.
Mẹ có biết ai làm không?
Có, Ana. Con chứ còn ai.
Gã này đã nhận tội việc hắn bắn con như một kẻ máu lạnh,
thế mà con lại từ chối việc xác nhận danh tính của hắn, để chúng ta phải thả hắn ra.
Một tuần sau, hắn hiện ra với 5 viên đạn cắm giữa ngực,
bởi vì có ai đó đã bắn hắn như một kẻ máu lạnh.
Có lẽ con nên đi kiếm luật sư.
Nghe này, cả 2 chúng ta đều biết rằng vụ điều tra này sẽ đi vào ngõ cụt.
Nhưng, Ana, nếu con làm việc này...
nếu con làm, thì con phải để mẹ giúp con chứ.
Vâng, cám ơn mẹ, nhưng con không cần mẹ giúp.
Con không cần mẹ giúp? Thế thì con sẽ cần tới sự giúp đỡ của người khác đấy.
Con là một sỹ quan cảnh sát, Ana.
Cho dù con có không tôn trọng mẹ thì ít ra con hãy tôn trọng điều đó.
Vậy con xin nghỉ.
Chào, Henry. Anh nói gì nào?
Anh định sẽ nhịn đói đến bao giờ nữa hả?
Tôi đã bao giờ nói cho anh biết rằng tôi từng là cảnh sát chưa nhỉ?
Tôi đã từng gặp rất nhiều kẻ sát nhân trong đời.
Và anh có biết điều khiến tôi ngạc nhiên nhiều nhất là gì không?
Chúng rất thích nói chuyện.
Nhưng anh thì lại khác... Henry.
Hmm?
Yên lặng.
Cái gì thế?
Nếu anh muốn nói điều gì thì anh phải nói--
Cô đã giết 2 người của chúng tôi--
Những người tốt, những người đã để cho cô được yên.
Cô mới là kẻ sát nhân, Ana Lucia.
Có vẻ như anh ta bắt đầu nói chuyện rồi đấy hả?
Chào Mike. Tequila và tonic nhé.
Ngày hôm nay dài quá phải không?
Rất mừng được gặp lại cô.
Cô, uh, có vẻ "đề phòng" tôi quá nhỉ.
Cho tôi ly nữa. Thế làm thế nào để một người trở nên "đề phòng" nào?
Khi người đó không còn làm cảnh sát nữa.
Thật trùng hợp. Tôi cũng vừa nghỉ làm bác sỹ xong.
Sao ông lại thôi việc?
Không phải thôi việc.
Con trai tôi tố cáo tôi uống rượu khi đang làm việc. Cám ơn anh.
Thế là tôi mất giấy phép.
Hmm. Ừ, tôi biết. Buồn cười quá phải không?
Không, không. Chỉ là...
Tôi không tin việc cha mẹ và con cái có thể làm việc cùng với nhau thôi.
Quá nhiều vấn đề xảy ra.
Tôi sẽ uống vì điều đó.
Thế ông định sẽ đi đâu?
Sydney. Sydney, Australia.
Cô muốn đi không?
Tôi nói thật đấy.
Tại sao tôi lại tới Sydney với ông chứ?
Biết đâu số phận run rủi cho chúng ta gặp nhau.
Cô biết đấy, giống như 2 cốc rượu trong một quầy bar tại sân bay vậy.
Tại sao số phận lại làm thế?
Oh, thì cũng cùng một lý do với việc...
số phận giúp chúng ta giúp đỡ lẫn nhau ấy.
Cô cần sự giúp đỡ, phải không nào?
Hay là không?
Những việc tôi làm ở đó có thể hơi nguy hiểm một chút,
nên tôi cần có người bảo vệ-- một vệ sỹ.
Và việc đó thật phù hợp với một người vừa mới thôi không làm cảnh sát xong.
Tôi thậm chí còn chưa biết tên ông.
Oh, tốt nhất là không nên dùng tên thật. Hay là thế này nhé--
sao cô không đặt cho tôi 1 cái tên, còn tôi sẽ chọn tên cho cô.
Trông ông giống chú Tom vậy.
"Tom"? Một cái tên tuyệt vời. Còn cô có lẽ nên là...
Sarah.
Australia.
Sao thế?
Tôi bị thương lúc đang cạo.
Gã trong căn hầm định giết tôi.
Cô không sao chứ?
Tôi ổn...
nhưng hắn thì không đâu.
Này, Ana? - Gì cơ?
Đừng làm việc gì ngốc nghếch đấy.
Nếu ông tới để xin lỗi tôi,
thì tôi tha lỗi cho ông về việc đã dùng nạng đánh vào đầu tôi.
Tôi mừng là cây nạng không bị gãy.
Tại sao?
Chà, đó là một câu hỏi lớn đấy.
Sao anh lại định hại Ana Lucia chứ không phải tôi?
Tôi không chắc tôi hiểu ông nói gì, John.
Tôi đã bị giữ lại dưới cánh cửa sập đó... không có khả năng tự vệ.
Anh đã có thể đập vỡ sọ tôi, nhưng anh lại không làm gì cả.
Tại sao vậy?
Bởi vì ông là một trong số những người tốt, John.
Cái gì cơ? Tốt về cái gì?
Điều đó chẳng quan trọng. Đằng nào mà tôi chẳng chết.
Tay bác sỹ đi thương lượng cho cuộc trao đổi,
và cả 2 ta đều biết rằng anh ta sẽ trở về với 2 bàn tay trắng, lúc đó thì...
tôi không còn giá trị lợi dụng nữa.
Cho nên hoặc Jack sẽ vào đây và giết tôi,
hoặc người của tôi phát hiện ra chốn này và họ sẽ giết.
Tại sao người của anh lại đi giết anh chứ?
Bởi vì người lãnh đạo...
Ông ấy là một người tuyệt vời, John, -- một con người vĩ đại.
Nhưng ông ta không bao giờ tha thứ.
Ông ấy sẽ giết tôi vì tôi đã thất bại, John.
Vì nhiệm vụ của tôi thất bại.
Nhiệm vụ nào cơ?
Khi người đàn bà đó bẫy được tôi,
là lúc tôi đang trên đường tới đây, John.
Lúc đó tôi đang trên đường đi tìm ông đấy.
Locke!
Locke, ra đây!
Locke!
Locke!
John!
Ê này, tôi đã phải chọc 20 phút liền mới được từng ấy đấy.
Bỏ tay ra khỏi chỗ xoài "chết tiệt" của tôi ngay.
Không tưởng tượng nổi là anh thuộc tuýp người thích hái quả đấy.
Cô muốn gì?
Tôi cần một khẩu súng.
À, thế thì có một ý thế này--
sao cô không tới gặp "ông bạn" Jack mà hỏi? Anh ta có một khẩu đấy.
Oh, đúng rồi. Anh ta vẫn còn đang bận "dạo chơi" trong rừng với Kate mà.
Nếu anh cảm thấy khó chịu vì anh ấy đang đi cùng "bạn gái" của anh.
thì cũng đừng có đổ nó lên đầu tôi, anh bạn.
Sao anh không cho tôi mượn một khẩu súng?
Còn đây là ý thứ 2-- Xéo đi!
Cô nghe thấy gì không hả? Biến đi.
Sarah.
Sarah, mở cánh cửa chết tiệt này ra.
Tốt lắm, cô vẫn còn thức.
Đã, uh, đã đến lúc rồi đấy.
Công việc bảo vệ.
Thôi nào, đi thôi.
Sau 4 ngày rượu chè be bét và chẳng làm gì cả.
Bây giờ, vào giữa đêm hôm khuya khoắt, ông lại muốn đi?
Chính xác là như vậy. Đến lúc rồi. Đi thôi.
"Số phận" đang gọi đấy, Sarah.
Đến nơi rồi. Ré vào đi.
Đây là nơi ông cần sự bảo vệ đó sao-- khu ngoại ô này hả?
Ở lại trong xe nhé.
Có cần giữ cho máy chạy không?
Cho tôi vào được không?
Nghe này, nó là con gái tôi, và tôi có quyền được gặp nó.
Không, ông không có quyền gì hết. Biến đi.
Tôi vào đây. Bà không cản được tôi đâu. Nó là con gái tôi cơ mà.
Chính tôi đã trả tiền cầm cố của căn nhà này. Tôi muốn gặp con gái tôi.
Ông bị cái quái gì vậy hả?
Đừng-bao-giờ quay lại đây nữa!
Tôi chỉ mới nói chuyện với bà ta thôi mà.
Ông cần có người giúp đấy!
Úi chà, hố đẹp quá nhỉ.
Có chuyện gì vậy, Hurley?
Này anh bạn, còn nhớ cái đài chúng ta làm không?
Tôi nghĩ có khi tôi có thể cho nó chạy một đoạn nhạc.
Anh biết đấy, cho Libby nghe.
À, nó chỉ chạy được có mỗi 1 lần, và lần đó cũng chỉ chạy được có 1 phút thôi.
Tôi đã thử thêm mấy lần nữa nhưng chỉ thấy yên lặng.
Vấn đề là ở chỗ. Ngay cả khi nó không chạy được đi nữa.
Thì Libby vẫn sẽ nghĩ là...
"quan trọng là tấm lòng", và thế là tôi ghi điểm được rồi.
nhất là khi cô ấy trông thấy tôi đặt nó lên đầu.
Thế tại sao anh lại đi đặt 1 cái radio không có sóng lên đầu làm gì chứ?
Không lẽ ở Baghdad không có chương trình "Lời muốn nói" sao?
Nó tuyệt lắm. Một anh chàng lấy đài phát thanh,
đặt nó lên đầu, và đứng ngoài cửa sổ phòng cô gái,
bật lên mấy bài của Peter Gabriel cho cô gái nghe và "bùm". Cô gái trở thành người yêu của anh ta.
No comments yet. Be the first to leave one.