GoodFellas

GoodFellas

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Goodfellas 1990 REMASTERED 2160p WEBRip DDP5 1 x264-GalaxyRG[TGx]
Komentář od Cino

Tagy

webdl
Zveřejněno: 2026-07-08
Stažení: 16
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Trong phim có sử dụng ngôn ngữ nặng tính kích động, bạo lực.

Cái quái gì thế?

Jimmy?

- Sao? - Đâm phải cái gì à?

Quái quỉ gì vậy?

Hay lốp thủng?

Không hề.

Chó chết! Tấp vào xem chuyện gì nào.

Vẫn thoi thóp. Khốn kiếp thật!

Chết đi! Giương mắt lên!

Trong tận cùng trí nhớ của tôi, Tôi luôn muốn thành một tay gangster.

Hảo Bằng Hữu.

Với tôi...

làm một tay anh chị còn hơn ngồi ghế Tổng Thống Mĩ.

Ngay cả trước khi tôi la cà ở quán rượu ấy, để kiếm việc sau giờ tan trường.

Tôi biết, tôi muốn là một phần trong bọn họ.

Tôi biết tôi thuộc về nơi đó.

Với tôi, nó có nghĩa như sống mà chẳng còn biết có ai xung quanh.

Họ không giống bất kì ai. Làm tất cả những gì họ muốn.

Đậu xe hàng đôi ngay trước vòi cứu hỏa, và chả có tay cảnh nào quăng vé phạt.

Mùa hè, khi họ chơi bài thâu đêm suốt sáng.

Hàng xóm chẳng ai buồn gọi cớm.

Tony Stacks. Sao rồi?

Tuddy Cicero.

Mấy đứa nhóc nhà Canarsie đây hả?

- Khỏe không? - Tốt.

Tuddy.

Tuddy lo cho quán rượu và cả Bella Vista Pizzeria.

Và vài nơi khác cho anh trai Paul, ông chủ của những quan hệ ràng buộc ấy.

Paulie có thể hơi chậm.

Nhưng chỉ vì Paulie không phải động tay chân vì ai cả.

- Lỗi của ông anh đấy. - Chú khơi ra nhé.

Tớ à? Lỗi của tớ à?

Ban đầu, bố mẹ hài lòng khi thấy thằng con kiếm được việc.

Bố tôi, người Ireland, học việc từ năm lên 11.

Ông ấy thích thú khi tôi tự kiếm được việc.

Ông ấy luôn miệng chê trẻ con Mĩ hư hỏng vì bệnh lười.

- Chào bố. - Chào.

Chào em, Mikey.

Anh đi nhé, Henry.

Henry! Xem chừng đường sá!

Mang sữa về nhé con!

Mẹ tôi vui vì biết nhà Ciceros

cũng đến từ vùng Sicily như bà ấy. Với mẹ...

đó là câu trả lời của Chúa cho tất cả những lời cầu nguyện.

Tôi là đứa trẻ may mắn nhất thế giới này.

Đi khắp nơi, làm bất cứ việc gì.

Quen biết nhiều, tất cả đều biết đến tôi.

Những gã lịch thiệp ghé lại và Tuddy quăng khóa xe cho tôi.

Để tôi đưa con Cadillacs vào bãi đậu.

Xem tôi đây! Một thằng nhóc chưa hề nhìn thấy đường qua vô lăng.

Và tôi đang tìm nơi đậu Cadillacs.

Nhưng không lâu sau đó

bố mẹ thay đổi quan điểm về cái nghiệp đứng ngồi quán xá của tôi.

Cho mẹ và em gái nhé.

Với bố mẹ, đó chỉ là việc làm bán thời gian.

Nhưng tôi lại thấy đó là công việc đúng nghĩa.

Tất cả những gì tôi muốn làm.

Bố tôi có thể sẽ không bao giờ hiểu, tôi đã là một phần của một cái gì đó.

Nơi tôi thuộc về, nơi tôi được coi như đã lớn.

Nhắn anh ta số 519.

Mỗi ngày tôi học cách kiếm ăn.

Những đồng Dollar đây đó.

Tôi đang sống trong niềm phấn khích.

Hôm nay ở trường ổn không?

Bố tôi luôn nóng giận.

Giận vì ông chỉ kiếm được những đồng còm cõi.

Điên vì thằng em Michael trong xe đẩy.

Cáu tiết vì có đến 7 mống trong cái nhà bằng lỗ mũi.

Nói xem.

Thư từ trường gửi về.

Mày không đến trường nhiều tháng nay.

Nhiều tháng đấy!

Súc sinh!

Nuôi mày ăn học để thành súc sinh thế này sao?

Sau đó, ông ấy điên tiết khi biết tôi lai vãng đến chỗ đó.

Ông ấy biết những gì sau cánh cửa cái quán đấy.

Tôi ăn đòn như cơm bữa. Nhưng rồi cũng chẳng buồn để tâm.

Cách tôi nhìn nhận rằng...

ai mà chẳng đôi lần ăn đòn.

- Cháu không chuyển hàng được nữa. - Sao thế?

Bố cháu giết cháu mất.

Theo ta.

- Phải kia không? - Không.

- Thế đằng kia? - Không.

- Kia kìa. - Nhận hàng.

Xin lỗi.

- Thối tha. - Vào đây, đồ chết bằm.

- Biết thằng nhóc này không? - Vâng.

- Biết nó sống ở đâu chứ? - Vâng.

- Mày gửi thư đến nhà nó? - Vâng.

Từ nay, thư từ trưởng gửi thẳng đến đây.

- Hiểu chứ? - Vâng.

Cứ có thư gửi đến nhà nó

đầu mày cũng gửi vào trong lò nướng luôn.

Không còn thư từ tên bưu tá, từ trường gửi về.

Thực ra là, không còn thư từ bất cứ ai.

Sau vài tuần, mẹ tôi đến bưu cục để than phiền.

Sao tôi có thể đến trường sau vụ đó nữa.

Để thế chấp lòng trung thành và bó gối trên cái bàn học quái quỷ đó?

Paulie ghét điện thoại. Không có cái nào trong nhà cả.

Mickey gọi đấy. Muốn tôi gọi lại không?

Gọi đi!

Chú ấy luôn không nghe trực tiếp. Và sau đó chú Tud tất tả chạy đi gọi lại.

Từ điện thoại bên ngoài.

Có đồng cắc nào không?

Có những gã, suốt ngày chỉ chăm chút cho những cuộc gọi của Paulie.

Với một người ngược xuôi cả ngày, Paulie không nói chuyện với quá 6 người.

Nếu có khúc mắc tập thể, gọi là một điều làm phiền tất cả.

Chỉ những tay chóp bu mới ngồi thảo luận cùng Paulie.

Từng lời một. Paulie ghét họp nhóm.

Chú ấy không muốn bất cứ ai cũng nghe chú nói.

Và không phải ai cũng được nghe những gì Paulie đang nghe.

Hàng trăm gã sống nhờ vào Paulie, người dính líu đến tất cả những gì chúng tạo ra.

Đó gọi là cống nộp, như mấy nước cổ hủ vậy. Chỉ khác là họ làm điều đó ở Hoa Kỳ.

Chúng nhận từ Paulie sự bảo kê trước những kẻ thù tứ xứ.

Vậy thôi. Đó cũng là điều mà FBI có thể không bao giờ hiểu thấu.

Điều Paulie và tổ chức làm

là bảo kê cho những ai không thể tìm tới cảnh sát. Như thế đấy.

Và chỉ thế thôi. Giống như cục cảnh vệ của những tay đi hoang vậy.

Mọi người nhìn tôi với con mắt khác, và hiểu tôi đang được dắt đi bởi ai đó.

Tôi không phải xếp hàng sáng chủ nhật để lấy bánh mì nóng.

Chủ hàng biết tôi làm việc cho ai.

Anh ta từ sau quày thu ngân. Bất kể hàng lối dài dằng dặc.

Tôi luôn là khách hàng được ưu ái chăm sóc trước tiên.

Hàng xóm không còn đậu xe trên lối của chúng tôi nữa.

Dù chúng tôi chả có cái xe nào. Năm lên 13.

Tôi kiếm được nhiều hơn bất cứ đứa nào cùng lứa trong xóm.

Tiền tôi tiêu không xuể. Tôi đã có tất cả.

Một ngày, mấy đứa nhóc nhà bên phải khuôn đồ ăn cho mẹ tôi dọc đường về nhà.

Biết tại sao không?

Vì cái tội bất kính.

Mẹ xem này?

- Xem giày con đi này, gớm không? - Chúa ơi.

Trông mày như thằng ăn cướp.

Chúng bắn tôi. Cứu!

Henry, đóng cửa lại.

Lần đầu tiên tôi thấy có người bị bắn.

Không để đó được. Chúa ơi!

Không thể để ngay cửa trước thế này được.

Tôi vẫn nhớ cái cảm giác rất tệ cho người đó.

Và đồng thời nhớ luôn rằng, có thể Tuddy đã đúng.

Tôi hiểu Paulie không muốn có kẻ hấp hối nào trên bậc cửa nhà.

Cháu tốn đến 8 cái tạp dề cho thằng đó.

Sao vậy con trai? Ta sẽ phải nghiêm khắc với cháu hơn nữa.

Đó là quãng thời gian đầy vinh quang.

Những gã lang bạt nhiều như nhặng.

Đó là thời điểm trước sự kiện Apalachin, và trước cả khi "Joe cuồng loạn"...

lên nắm quyền và phát động chiến tranh.

Là khi tôi gặp gỡ với thế giới.

Và là lần đầu tôi được diện kiến Jimmy Conway.

Ông ấy khoảng 28 - 29 tuổi

nhưng đã là một huyền thoại.

Ông ấy bước qua cánh cửa và khắp phòng trở nên phấn khích.

Ông ấy nhét cho gác cửa $100 chỉ vì cái thiên chức mở cửa.

Quăng bạc trăm cho nhà cái và người dẫn trò.

Một củ cho tay đứng bar vì đã giữ lạnh thùng đá đựng rượu.

Người Ireland đã tới đây, để rút những hào lẻ từ hầu bao các bạn.

- Uống gì chứ? - Một ly hai con 7.

- Tôi muốn anh gặp thằng nhóc Henry. - Khỏe không?

- Cảm ơn chú. - Quay vòng chúng đi.

Jimmy là một trong những tay khét tiếng của thành phố.

Lên 11 đã biết xoáy xe hơi.

Và chơi cả tụi anh chị năm lên 16.

Những thương vụ không ảnh hưởng gì đến Jimmy. Đó là làm ăn.

Nhưng cái mà Jimmy thích làm.

Thực sự mê mẩn là đi ăn trộm.

Ông ấy thực sự thích đi xoáy.

Jimmy có lẽ là nguyên mẫu cho những vai ăn cướp trên phim ảnh.

Đưa ví đây.

Mày có thể biết bọn tao là ai, nhưng bọn tao chắc chắn biết mày. Hiểu chứ?

Ông là một trong số những tay đạo chích sừng sỏ của thành phố này.

Từ rượu, thuốc lá, dao kiếm, cho đến những thằng thấp bé và ngớ ngẩn.

Những thằng lùn và ngẩn ngẩn ngơ ngơ là hay nhất. Chúng tẩu rất nhanh.

Hầu hết chúng đều lẩn thẩn. Chúng bỏ qua hết. Không vấn đề gì.

Chúng gọi ông ấy là "Ngài Jimmy lịch lãm".

Đỡ hộ quý bà.

Cánh tài xế rất thích ông. Họ thường rỉ tai nhau.

Về những món béo bở. Dĩ nhiên, miếng bánh chia đều.

Cảm ơn, tôi đến lấy chỗ còn lại sau.

Rồi, gặp sau.

Henry, lại đây.

- Chào Tommy đi. - Khỏe chứ, Henry?

Hai đứa sẽ là cộng sự, được chứ?

Giúp cậu ấy, đi đi.

Jimmy, hôm nay có hàng ngon không?

Và khi mấy tay cảnh lượn lờ thăm dò, ông ấy đã làm gì?

Khỏe chứ anh hai?

Biến họ thành "đồng sự".

Tôi ca thán hoài, nhưng có ai nghe đâu?

- Một cây Pall Mall. - Đây.

- Bác cần gì ạ? - 2 cây Luckies.

- Đây, Henry. - Cảm ơn nhiều.

Còn chú?

- Một Pall Mall. - Một Pall Mall, đây ạ.

- Làm gì đây? - Không có gì.

- Bố mẹ cho phép chưa mà ra đây? - Các ngài cần bao nhiêu?

- Lấy thuốc ở đâu? - Đưa nó ra khỏi đây.

- Ổn rồi. - Không đâu.

- Các ngài không hiểu. - Mày ấy! Hàng họ dẹp hết nhé.

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left