Prvních 200 řádků.
"Xin lỗi, lẽ ra mình không nên thích cậu. Lỗi của mình.
Mình có ước mơ, có mục tiêu.
Tuy đó là ước mơ của mình, nhưng cũng là ước mơ của cả gia đình mình.
Hiện tại, đối với mình, chuyện hẹn hò chỉ lãng phí cảm xúc và thời gian vô ích."
Vô ích... Cái gì?
Anh tôi đã nhờ chuyển lời như thế.
Cậu đích thân giải thích đi.
Mình không thể tin được lời em cậu.
Mình sẽ gửi tin nhắn cho cậu sau.
Xin lỗi, cho đến khi mình vào đại học, sau này cậu đừng liên lạc…
Này!
Anh nhờ chuyển lời là đừng liên lạc nữa.
Đồ khốn ích kỷ.
Khỉ thật!
DƯA HẤU LẤP LÁNH Tập 10
Giải quyết được bốn người, còn một người cuối phải không?
Mau đưa em số điện thoại đây.
Không được, cô ấy không được.
Không được cái gì mà không được.
Anh đã hứa với em là sẽ giải quyết sạch sẽ tất cả mà.
Thiệt là, anh đưa đây lẹ lên.
Là cái người mà lần trước anh bảo chơi đàn cello phải không?
Anh đưa đây mau.
Không được, cô ấy rất đặc biệt đối với anh.
Anh không biết bây giờ là thời điểm quan trọng cỡ nào đối với anh à?
Dù anh chỉ tập trung vào huấn luyện, vẫn chưa chắc vô được đại học đâu.
Anh làm ơn suy nghĩ nghiêm túc cho tương lai mình đi.
Này là vì tương lai của em chứ đâu phải của anh.
Cái gì?
Vì anh phải hoàn thành ước mơ em mới trút bỏ được gánh nặng.
Anh!
Eun Gyeol này.
Giờ em hãy sống cho bản thân em đi.
Anh sẽ làm mọi cách để sống cuộc đời anh.
Thỉnh thoảng em cũng tận hưởng giây phút hiện tại đi.
Hãy yêu giống như anh vậy nè.
Đừng lãng phí tuổi trẻ đáng giá vì anh, vì gia đình.
Em hãy tỏa sáng khi có thể đi.
Em thử làm những việc khiến con tim em loạn nhịp ấy.
Em có làm thế trái đất cũng không bị diệt vong đâu.
Cậu lớn rồi nhỉ.
Cậu vào trong một chút không? Tôi có thứ muốn đưa cho cậu.
Ồ, đè nén kìa, hút quá ta!
Khả năng kiềm chế tài thật chứ?
Điên thật mà, điên rồi.
Cô đã chuyển đàn ghi-ta của ông cho mình, người đáng biết ơn thế mà mình làm gì đây?
Ôi chào, không sao đâu. Không sao.
Chỉ cần mất ngủ và xấu hổ trong một tháng là quên ngay.
Quá khứ đen tối cũng là quá khứ đó nha.
Ôi trời, không sao đâu, không sao.
Tình đơn phương cũng là kinh nghiệm quý giá như mối tình đầu vậy.
Hãy lấy làm vinh dự khi đối tượng đó là mình.
Anh có nhớ không? Ngày hôm đó anh đã nói với em thế này.
Cuộc đời không phải chỉ tỏa sáng khi chúng ta đạt đủ các điều kiện,
mà là sự tỏa sáng trong từng khoảnh khắc.
Hạnh phúc chính là trải nghiệm gom góp những khoảnh khắc ấy.
Nhưng mà, cậu nói thật đi.
Thỉnh thoảng em lựa chọn tỏa sáng.
Cậu chưa từng hẹn hò phải không?
Thỉnh thoảng làm những việc khiến con tim loạn nhịp.
Chưa từng ha? Đúng không? Đúng chưa?
Chắc trái đất không bị diệt vong đâu nhỉ?
Lêu lêu, chưa từng hẹn hò kìa. Chưa từng hẹn hò nha.
Này.
Cậu...
Bức vẽ đó...
Cậu vẽ mình đó hả?
Tại sao?
Không lẽ nào...
Cậu thích...
mình sao?
- Này. - Này.
- Cậu nói trước đi. - Cậu nói trước đi.
- Mà thôi, mình nói trước nha? - Còn không thì mình nói trước...
- Chuyện ban nãy... - Coi như chưa xảy ra gì hết.
Ừ được, mình hiểu mà.
Hôm nay từ nhiệt độ, độ ẩm, bầu không khí,
vận khí của cả vũ trụ đã thủ thỉ với cậu, khiến đầu óc cậu trở nên đen tối.
Đầu óc đen tối gì cơ?
Không sao, mình hiểu mà, thật đó.
Coi như hôm nay không có chuyện gì xảy ra, nhưng sau này ta giữ khoảng cách đi.
Cấm lại gần trong bán kính 5 mét. Được chứ?
Tại sao mình phải làm thế?
Cậu không biết sao mà còn hỏi?
Cậu ăn gian còn gì. Cậu lén Lee Chan tiến một bước.
Mình có nói rồi, từ giờ đến lễ hội, mình sẽ công bằng với hai người...
Đúng là cậu nói không sai.
Nhưng cậu chia rõ ranh giới quá,
nên làm mình thấy bực ghê.
Dĩ nhiên là,
mình không có nói là mình không có lỗi.
18 tuổi đang là độ đuổi hoang dại, mình thiếu phòng bị quá rồi.
Mình công nhận điều đó.
Bù lại, mình sẽ giảm 2 mét cho cậu.
Cấm lại gần trong bán kính 3 mét. Được chứ?
- Chuyện ban nãy, mình... - Rồi, được rồi.
Cấm lại gần trong bán kính 2 mét.
Mình không giảm hơn được nữa. Vậy nha.
Thiệt tình.
Điên rồi, mình điên quá điên rồi.
Chuyện ban nãy sao cơ? Tính nói gì đó?
Xin lỗi về chuyện ban nãy?
Ban nãy chỉ là sơ xuất? Chỉ là một phần của nhiệm vụ?
Nếu không phải thế thì...
Nếu không phải thế...
Thì là gì đây?
Chuyện ban nãy...
Sao vậy?
Gì vậy?
Đi đâu vậy?
Ngôn ngữ ký hiệu vừa nãy nghĩa là gì?
Đừng đi, ở lại với mình đi.
Nghĩa là thế.
Mà tại sao? Ai nói thế với cậu à?
Vậy còn cái này?
Cảm ơn cậu vì đã cứu mình.
Với lại... mình xin lỗi.
Mình không biết cậu đã cứu mình...
Thì ra là Lee Chan.
Lee Chan đúng không? Phải không?
Đèn xanh rồi!
Mình muốn học ngôn ngữ ký hiệu.
Mình muốn học để có bạn bè.
Cậu sẽ dạy cho mình chứ?
Mình sẽ dạy cho cậu.
Mình sẽ dạy cho cậu hết mình.
Cậu ở đây vài ngày thấy thế nào? Công việc dạy kèm ổn chứ?
Vâng, ổn lắm.
Cậu không quên lời hứa với tôi đâu nhỉ?
Tôi nhắc lại lần nữa, trong một tháng tôi sẽ xem xét kết quả.
Xin Chủ tịch đừng lo.
Một khi đã hứa, tôi nhất định sẽ giữ lời.
Chờ xem sao đã.
Cậu ra ngoài đi.
Vâng.
Cậu vẫn còn lời muốn nói à?
Hay là lần này Chủ tịch tặng cho con gái một máy fax,
như là món quà đi công tác được không ạ?
Cậu lại muốn lấy oán báo ơn à?
Nếu Chủ tịch tặng máy fax cho con gái,
nó sẽ trở thành cầu nối để cô ấy giao tiếp với thế giới.
Chủ tịch cũng sẽ sớm nhận được kết quả mà mình mong muốn.
Có vẻ như ở trường học cậu chưa được học từ "vượt quá giới hạn" nhỉ?
Nó đồng nghĩa với tối đa hóa lợi nhuận trong kinh doanh mà Chủ tịch yêu thích.
Vậy tôi xin phép.
Sao tôi phải nghe theo yêu cầu của cậu?
Tôi là dân làm ăn, tôi không chọn giao dịch thua lỗ.
Nếu tôi bỏ ra một, không nhận được mười cũng phải hơn hai.
Nếu tôi đáp ứng yêu cầu của cậu, vậy cậu sẽ làm được gì cho tôi?
Cậu sẽ cho tôi được điều gì?
Dáng vẻ tươi cười.
Sao cơ?
Cháu sẽ cho Chủ tịch thấy dáng vẻ tươi cười của con gái mình.
Không phải nụ cười giả tạo,
mà là nụ cười thật tâm, toát ra từ niềm hạnh phúc chân thật.
Gì vậy?
Cấm tiếp cận trong vòng hai mét nên mình để đây rồi đi.
Nhân tiện đổ xăng mình đã rửa xe, kiểm tra lại xe cho cậu rồi.
Cũng biết khoe mẽ ghê.
Hôm nay nhiệt độ, độ ẩm, bầu không khí, vận khí từ vũ trụ,
tất cả đều chúc cậu trải qua một ngày vui vẻ.
Chúng mình luyện tập chút nhé?
Mình muốn làm bạn với cậu.
Mình muốn làm bạn với cậu.
Tốt lắm.
Thật vui khi thấy hai đứa cùng đến trường như này.
Trước khi vào lớp cậu gặp tôi chút nhé?
Eun Gyeol à.
Vâng.
Lời tôi nói buồn cười lắm à?
Sao cơ?
Tôi đã nói rõ ràng trong nhà tôi cấm sử dụng ngôn ngữ ký hiệu.
Em muốn biết lý do chính đáng là gì.
Nhà tôi có cách giáo dục riêng của mình.
Tôi tin đây là cách tốt nhất để nuôi dạy Cheong A như một đứa trẻ bình thường.
Lý do thật sự chỉ có vậy thôi sao?
Còn lý do gì khác nữa chứ?
Cô lập Cheong A với thế giới bên ngoài,
và ngăn cậu ấy giao tiếp với Chủ tịch,
nhằm mưu đồ lợi ích riêng.
Ví dụ như nhạc cụ Jin Sung.
Có vẻ cậu cho rằng mình đã bám được một sợi dây thừng chắc chắn rồi nhỉ?
Nhưng Eun Gyeol à.
Cậu đoán xem một năm Chủ tịch ở nhà được mấy ngày?
Nên cô đã bạo hành Cheong A,
vào những lúc hoặc những nơi Chủ tịch không để mắt tới được à?
Cậu dám ăn nói vậy.
Giờ tới mức vu khống chứ không còn là hiểu lầm nữa nhỉ.
Nếu nói tôi đã bạo hành Cheong A,
sao không có ai báo với Chủ tịch thế?
Xung quanh Chủ tịch có biết bao nhiêu tai mắt thế kia cơ mà.
Vì tất cả đều tin tưởng và làm theo triết lý giáo dục của tôi…
Vì những tai mắt đó đều bị cô bịt kín bởi những đồng tiền vàng.
Cỡ đó tôi đủ sức để nhìn thấu.
Nếu cô cũng có ý định đưa ra đề nghị tương tự đó với tôi,
tôi sẽ từ chối.
Nếu cô không có gì để nói nữa...
Ban giám hiệu quyết định tăng mức độ kỷ luật.
Trong vòng một tháng tới,
cậu sẽ phải vệ sinh trường học thay vì được vào lớp học.
No comments yet. Be the first to leave one.