Prvních 155 řádků.
Vào ngày hôm đó,
toàn nhân loại
đã hóa đá.
Nghe tớ này, Senku!
Tớ đã quyết định rồi.
Trong hôm nay, tớ sẽ thổ lộ cảm xúc đã dồn nén trong năm năm qua với Yuzuriha!
Thú vị thật đấy.
Tớ sẽ cổ vũ cho cậu nhiệt tình đến nỗi đứt cả dây thanh
từ căn phòng thí nghiệm này.
Thật vậy sao? Cảm ơn, Senku.
Ồn ào quá.
Tớ không hề dự định sẽ cổ vũ cậu đâu, đồ Cốt Đột.
Gì chứ? Thế là sao?
Đã năm năm rồi mà còn chưa nói câu nào với cô ấy.
Ngớ ngẩn quá đi mà, đồ ngốc.
Tớ sẽ tặng cậu một thứ thực sự có ích.
Đây là liều thuốc tình yêu sét đánh giúp kích thích tăng trưởng nồng độ pheromone.
Uống thứ này xong thì tớ đảm bảo mười tỷ phần trăm cậu sẽ thành công.
Cảm ơn cậu, Senku.
Nhưng tớ xin lỗi.
Tớ sẽ không giở thủ đoạn hèn hạ đó đâu.
Senku này. Liệu thuốc tình yêu sét đánh thật sự tồn tại chứ?
Tớ làm gì có thứ đó.
Đó chỉ là xăng mà thôi.
Thứ đó được tạo ra từ nắp mấy chai nhựa.
Nghĩ về cấu trúc phân tử của polietilen xem, tên ngốc kia.
Chỉ là một dạng hidrocacbon có trong xăng thôi.
Chẳng phải quá hiển nhiên sao?
- Không hề. - Sao lại xem như hiển nhiên được?
Như vậy thì chẳng lẽ Taiju sẽ chết nếu khi nãy cậu ta chịu uống sao?
Tớ chắc mười tỷ phần trăm rằng cậu ấy sẽ không uống đâu.
Tên ngốc thật thà đó.
Yuzuriha.
Xin lỗi đã để cậu phải chờ.
Vậy cuối cùng là chuyện gì vậy, Taiju?
Cậu định nói gì với tớ thế?
Cá 100 yên là cậu ấy sẽ bị đá.
Cá 300 yên là cậu ấy bị đá tệ hại luôn.
Cá 500 yên là cậu ấy sẽ bị đá cực kì tàn nhẫn.
Cá 10.000 yên là cậu ấy sẽ bất ngờ không bị đá.
- Thật sao? - Thật sao?
Mình rất sợ
rằng một khi đã thổ lộ, chúng mình sẽ không thể làm bạn nữa.
Mình vốn luôn là một kẻ hèn nhát.
Nghe tớ nói đây, Yuzuriha.
Tuy nhiên, hôm nay, mình phải…
Trong suốt năm năm qua, tớ vẫn luôn…
Thứ ánh sáng đó là sao vậy?
Yuzuriha, bám thật chặt cây dã hương kia!
Mình không biết nữa, nhưng mà…
- Tôi không nói được. - Cứu tôi với.
- Có chuyện gì vậy? - Cứu với!
- Có chuyện gì vậy? - Quảng trường đang…
Bố mẹ ơi, làm ơn cứu con!
Mình
sẽ chết như thế này sao?
Mình vẫn chưa chết!
Nếu mình mất cảnh giác thì sẽ bị cuốn vào mất.
Mình phải thật tỉnh táo.
Mình tin chắc là Yuzuriha vẫn ổn.
Chắc chắn cậu ấy sẽ không sao.
Mình không thể chết khi còn là một kẻ hèn nhát.
Lần này, mình phải thổ lộ tình cảm với Yuzuriha.
Mình phải dựa vào nghị lực của bản thân để sống sót!
Dù bao nhiêu tuần hay tháng trôi qua,
mình cũng phải bày tỏ với cô ấy. Mình nhất định phải làm thế!
Kể từ ngày đó, hàng thập kỷ, thế kỷ,
và thiên niên kỷ đã trôi đi.
Không, mình nhất định sẽ không bỏ cuộc.
Mình muốn tỏ tình với Yuzuriha.
Dù có chuyện gì xảy ra, mình phải sống tiếp!
Mình thoát ra được rồi. Cuối cùng cũng thoát ra được rồi!
Các mảnh thạch vỡ ư?
Ra là vậy.
Mọi người đều thực sự…
Thì ra mọi chuyện là vậy.
Chính xác là đã bao lâu rồi?
Xin lỗi.
Đây là điều duy nhất mình có thể làm.
Miễn là địa hình không thay đổi quá nhiều,
mình chỉ cần đi men sông
và quay trở về chỗ cây dã hương.
Vật gì đó vừa mới rơi xuống.
Đây là tượng một con chim sao?
Người đã tạo nên thứ này thật phi thường.
Các chi tiết vô cùng phức tạp.
Trông thật quá.
Đây là đồ thật sao?
Bạn tớ gửi một bức hình rồi nói rằng cậu ấy cũng thấy thứ này ở đâu đó.
Đáng thương thật.
Có lẽ nó mắc phải căn bệnh làm da trở nên thô cứng.
THỜI GIAN HOẠT ĐỘNG TRONG TUẦN, CUỐI TUẦN VÀ NGÀY LỄ
TUẦN LỄ VÌ ĐỘNG VẬT
Làm sao phòng khám thú y lại mở cửa trước giờ học được chứ?
Cậu chưa nghĩ thấu đáo rồi.
Yuzuriha.
Với cả tớ không ngờ rằng cậu lại mang bức tượng đó
đến phòng khám thú y như thể đó là một con chim thật vậy.
Cậu ngốc quá đi mất. Xấu hổ ghê.
Mình không muốn Yuzuriha thấy mặt ngớ ngẩn này,
vậy mà lại vô tình gặp cậu ấy.
Vô tình gặp cậu ấy ư?
Ừ, ở đây lại có thêm một người
không nghĩ thấu đáo gì cả và cảm thấy xấu hổ.
BỆNH VIỆN ĐỘNG VẬT SHUEI
Gì thế? Đừng cười tớ mà. Không phải cậu cũng thế sao?
Chúng ta muộn giờ đi học rồi đấy.
Không đâu, cậu nói đúng rồi.
Yuzuriha.
Mình không hề nhầm lẫn.
Ngay cả sau hàng nghìn năm,
từ hôm đó đến tận lúc này,
cậu vẫn còn sống.
Cậu vẫn còn sống! Cây dã hương, ngươi giỏi lắm!
Ngươi đã luôn che chở Yuzuriha không bị vỡ hay cuốn đi.
Tớ xin lỗi. Tớ đã không bảo vệ được cậu.
Không. Tớ phải nói rằng cậu mới chính là người đã luôn bảo vệ tớ.
Vì có cậu mà tớ mới cố gắng sống đến bây giờ.
Trong bóng tối vô vọng đó,
mình đã dành hàng thế kỷ và thiên niên kỷ chỉ có một mình.
Được rồi. Cuối cùng thì tớ cũng đã có thể nói ra rồi.
Nghe tớ nói đây, Yuzuriha.
Tớ muốn nói hết những lời muốn nói hôm đó.
Tớ muốn nói hết những lời ấy
từ lâu lắm rồi.
Tớ thích cậu nhiều lắm.
Tớ đã luôn thích cậu
hàng trăm, hàng nghìn năm qua.
Tớ sẽ cứu cậu, Yuzuriha.
Dù không biết bằng cách nào,
nhưng tớ chắc chắn sẽ…
HẠ LƯU
"Xuống hạ lưu đi, tên Cốt Đột".
Cuối cùng thì cậu cũng tỉnh lại rồi,
Cốt Đột.
Cậu vẫn còn sống, Senku!
Đừng chạy lại ôm tớ khi còn khỏa thân!
Tớ sẽ giết cậu!
Hôm nay là ngày 5 tháng 10 năm 5738.
Cậu đã ngủ được bao lâu rồi?
Nửa năm trước, tớ tỉnh lại và bắt đầu làm việc.
Tức là từ ngày đó…
khoảng 3.700 năm đã qua.
Sao cậu biết được ngày chính xác vậy?
Ừ thì tớ đã đếm ngày đó.
Còn cách nào khác sao?
Bốn, năm, sáu, bảy, tám…
Chết tiệt.
Mình lại mất ý thức rồi.
Cứ khoảng 800.000 giây trôi qua thì nó lại đạt đỉnh.
Cảm giác như bị tiêu chảy vậy.
Mình sẽ vừa nghĩ vừa đếm vậy.
Để não trái và não phải cùng hoạt động.
116.427.065.530 giây.
Một, hai, ba, bốn,
No comments yet. Be the first to leave one.