Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Tập trước...
Duncan Innes đã cầu hôn.
Em chưa trả lời ông ấy.
Anh sẽ không cản trở em hạnh phúc.
- Con sẽ hộ tống Claire về. - Còn toán quân?
Bố phong con làm đại úy mà chưa kịp dạy con nghĩa của từ đó.
Bố bảo anh ở lại đây để bảo vệ Sườn Núi khi bố đi vắng.
Ông ấy không tôn trọng anh.
Tôi bảo Gerald Forbes
làm di chúc để Sông Run và tất cả mọi thứ trong đó cho Jeremiah.
Bà Fraser, tôi xin giới thiệu anh Wylie.
- Bác sĩ Rawlings là ai? - Em.
Bố ở đây không còn an toàn nữa.
Con biết bố ở lại vì lời thề với mẹ con
và với con.
Con giải thoát bố khỏi nó. Trốn thật kĩ vào.
THÀ KẾT HÔN CÒN HƠN CHÁY RỤI
Có long kỵ binh đằng trước.
Dừng lại!
Xưng danh đi.
Ơn trời.
Thật mừng khi thấy anh, Trung úy.
Chúng tôi đang đi càng xa Culloden càng tốt.
Tôi nói chuyện với ai đây?
Tất nhiên rồi, tôi bất lịch sự quá. Tôi là Samuel Torrington.
Vợ và con gái tôi ở trong kia.
Ông gọi họ ra giúp nhé.
Theo lệnh của Công tước xứ Cumberland, phải lục soát xe trên những đường này.
Cẩn trọng thế là tốt.
Hai mẹ con ơi.
Không hé nửa lời nhé.
Không có gì ạ.
Rất tốt.
Mời ông đi.
- Cho phép tôi, thưa cô. - Ông định đến đâu, thưa ông?
Tới biên giới,
băng qua Carlisle.
- Anh tôi có một điền trang ở đó. - Ở đó thì không lo cảnh giao tranh.
Chúc ông một ngày tốt lành. Thượng lộ bình an.
Cảm ơn. Chúa phù hộ Đức vua.
Đó là vua nào thế?
Trung úy. Vàng có ấn của vua Pháp trên đó.
Hẳn là để cho Charles Stuart.
Ta vừa tìm được vài kẻ phản bội Jacobite.
Hector...
Này ông, hạ vũ khí xuống.
Bố ơi!
Morna!
Morna.
Morna.
Morna.
Morna?
Con yêu.
Con bé chết rồi.
Không.
- Không thể làm gì được nữa. - Không.
- Ta phải đi thôi. - Không.
Jocasta, đi nào!
Em không thể bỏ con bé.
Morna!
Đi thôi.
Morna!
Morna!
Bà có rảnh không, thưa bà?
Vào đi.
Xin chào, ông Innes.
Xin lỗi vì làm phiền bà.
Margaret, Abigail, ra ngoài đi.
Tôi biết mai là ngày cưới, nhưng...
tôi muốn tặng bà cái này.
Có phải mùi oải hương không?
Vâng. Để bà thấy dễ chịu.
Tôi biết cô dâu thì có trăm thứ phải lo.
Phải chọn hoa, váy và nơ.
Đó là khẩu hiệu của nhà MacKenzie.
"Ta tỏa sáng chứ không cháy rụi".
Của ít lòng nhiều.
Tôi biết có lẽ...
bà chẳng say mê tôi cho lắm, nhưng...
cái tên Innes...
có nguồn gốc từ tiếng Gaelic.
Một hòn đảo được hình thành bởi hai nhánh của một con sông nhỏ.
Và...
theo thời gian...
- tôi mong chúng ta... - Cảm ơn ông.
Cảm ơn ông.
Ông Innes. Ông thật tử tế.
Xin thứ lỗi, thưa bà.
Ulysses.
Cháu trai bà và ông Forbes đang đợi bà dưới nhà.
Đúng vậy.
Vậy tôi xin phép.
Anh nghĩ tôi không cảm nhận được ánh mắt anh nhìn người đàn ông tội nghiệp đó à?
Tôi chỉ muốn bà...
hạnh phúc.
Hạnh phúc thì chẳng có đâu.
Nhưng dần dà, ông Innes có thể đem đến cho tôi chút...
yên bình.
GỬI NHỮNG AI LIÊN QUAN
Xin lỗi, các anh.
Không cần xin lỗi, dì ạ.
Chúng cháu đến Sông Run để mừng cho dì.
Dì cứ thong thả nhé.
Cảm ơn cháu. Mọi người đã xem nó chưa?
Bà thật hào phóng, bà Cameron.
Tôi chắc chắn Brianna đã biết
thành ý của bà dành cho con trai cô ấy.
Nhưng...
bà chắc chắn là ông Innes hiểu điều này nghĩa là gì chứ?
Ông Innes đã hào phóng đồng ý cho tôi làm người giám hộ Sông Run
đến khi Jeremiah đủ tuổi.
Đằng nào thì chúng tôi cũng không có con.
Ta bắt đầu chứ?
Và đại tá làm nhân chứng?
Xong rồi ạ.
Sông Run đã có chủ mới.
Vì ông ấy vắng mặt, tôi nên tiếp khách.
Xin phép nhé.
Thưa bà.
Nào, cậu bé. Sổ mũi chút thôi.
Không nặng lắm đâu.
Ước gì có được hộp khăn giấy.
Vâng, hoặc vài viên aspirin liều thấp.
Đây.
Chắc cũng chẳng mấy ăn thua.
Thế nào mà 200 năm sau ta đưa được người lên Mặt Trăng
mà vẫn không tìm ra thuốc chữa cảm lạnh thông thường?
Lẽ ra anh nên đi đám cưới.
- Con bị cảm lạnh thì em lo được. - Anh biết.
Nhưng anh muốn giúp đỡ.
Bà Jocasta đã xúc phạm anh ở lễ cưới của chúng ta.
Nên anh định trả thù bằng cách không dự đám cưới của bà ấy.
Một mũi tên trúng hai đích.
Adso mang quà cho chúng ta này.
Cái gì đây?
Anh không nghĩ đó là quà của Adso.
Mong đó không phải quà của các vị thần.
Lẽ ra phải là Murtagh...
ở bên Jocasta.
Thay vào đó, anh ở đây...
giao lưu với lũ quỷ dữ chỉ mong ông ấy chết.
Anh đừng khắt khe với mình thế.
Anh đã bảo ông ấy đợi.
Nếu hôm nay Murtagh không ở đây, thì...
đó là lựa chọn của ông ấy.
Đi nào.
Hôm nay hãy cố vui lên nhé.
Vì Jocasta.
Ừ.
Xin lỗi.
Tôi không biết anh nhảy giỏi như vậy.
Nói thật, tôi không chắc là tôi giỏi.
Chắc tôi đã nhảy với tất cả các cô gái trong tỉnh này.
Hẳn là bọn họ đều hi vọng mình xứng đôi với Lãnh chúa John Grey.
Đây là sự kiện giao lưu lớn của năm.
Tôi cá là không có cô gái trẻ nào ở Bắc Carolina lại bỏ lỡ cơ hội được...
tôn thờ dưới lùm cây của thần Cupid.
Nhắc đến việc không bỏ lỡ cơ hội được tôn thờ.
Tất nhiên rồi.
Lãnh chúa John Grey, Đại tá Fraser.
Thật là một cuộc gặp gỡ thuận tiện.
- Chào ông. - Kính chào ông.
- Cô Fraser, rất vui được gặp cô. - Kính chào ông.
- Bà Tryon. - Kính chào bà.
Nếu cô không phiền.
Tôi xin lỗi.
Không cần bận tâm đến ông ấy.
Tôi thường nhấn mạnh tước hiệu như lời nhắc nhở với ông ấy.
Ngay khi ông ấy bắt đầu giới thiệu tôi như thế này
với những người Bắc Carolina dễ thương...
thì chúng tôi sắp đến New York.
- Đúng là điển hình. - New York?
Tôi xin giới thiệu Quan tòa Martin Atticus.
Xin kính chào ông.
...làm như thật? Tôi thề, nếu tôi có găng tay, tôi sẽ ném xuống thách đấu!
Để xem ai là người hiểu thế nào là danh dự.
- Chúa ơi. Người đó là ai? - Quincy Arbuckle, thưa ông.
Đã dốt lại còn hay ra vẻ trong đám cưới.
Tôi ngạc nhiên về cách nói năng của ông, thưa ông, nhưng...
nhưng tôi đồng ý.
Tệ hơn là tôi chắc chắn rằng tôi thu hút họ.
Ngay khi ai đó biết tôi là quan tòa,
đột nhiên mọi người xung quanh đều thành triết gia đạo đức.
Hoặc chuyên gia về luật pháp.
Chiến thắng lập pháp gần đây nhất của tôi đúng là thiên tài, có thể nói vậy.
Đúng vậy.
Thật may mắn khi có một thống đốc thông minh và nhân từ
đã ân xá cho những kẻ ô nhục.
Trời. Tin tức ở vùng hẻo lánh lan truyền chậm thật.
Anh cần cảm ơn một đồng hương Scotland, Samuel Johnston, vì đã đề xuất.
Đó là đạo luật ngăn chặn việc tụ tập gây ồn ào, lộn xộn,
cấm tụ tập từ hơn mười nam giới trở lên trong những hoàn cảnh nhất định.
Lý do là nam giới không tụ tập thì không thể lập mưu?
Phải, chính xác.
Giá như tôi làm sớm hơn, có lẽ Trung úy Knox vẫn còn ở đây với ta.
Trời đất ơi, Thống đốc.
Tôi phải nhắc mãi ông về phép lịch sự à?
Rất buồn. Buồn vô cùng.
Nhưng không nên nói
No comments yet. Be the first to leave one.